Chương 438: Thủ Triết giương oai! Gia chủ cường đại (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,966 lượt đọc

Chương 438: Thủ Triết giương oai! Gia chủ cường đại (3)

Một kiếm này tựa như mang theo ý chí sắc bén không gì sánh bằng.

Kiếm quang như được tôi luyện thành tư thế gần như có thể khiến trời long đất lở.

Kiếm ý vút lên trời, như thể đã có uy lực từ thuở khai thiên lập địa.

Sát khí lạnh lẽo khóa chặt Vương Thủ Triết chỉ trong nháy mắt, kích thích khiến cả người hắn nổi da gà.

Thế nhưng, Vương Thủ Triết đã sớm có chuẩn bị.

Gần như là cùng lúc khi kiếm quang đánh tới, Trường Xuân huyền khí của hắn đã điên cuồng truyền vào bên trong linh khí “Thủ Tâm thuẫn”.

Đồng thời, sắc mặt hắn nghiêm nghị, làm ra tư thế dùng tấm chắn phòng thủ.

Chỉ trong thoáng chốc, trên “Thủ Tâm” Linh thuẫn tỏa ra tia sáng màu xanh vừa dày vừa nặng, hình thành nên tấm chắn năng lượng hình chiếc dù trong giây lát.

Tấm chắn năng lượng này có đường kính khoảng hai, ba mét, với độ dày hơn một thước, ngay giữa tấm chắn còn có một số phù văn thần bí huyền ảo mà lại khó hiểu đang tản ra tia sáng.

“Quả là một Linh thuẫn mạnh!”

Đám người dưới lôi đài đồng loạt trợn tròn hai mắt nhìn.

Ngay trong chớp mắt, Khai Sơn kiếm quang và tấm chắn năng lượng hình chiếc dù đã đập vào nhau.

“Ầm!”

Cùng với một tiếng nổ vang rền, hai luồng năng lượng mang màu sắc khác sau hệt như pháo hoa nở rộ, lấy Thủ Tâm Linh thuẫn làm trung tâm để hình thành nên một đợt sóng xung kích hình tròn, khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Những nơi sóng xung kích đi qua, không khí chấn động kịch liệt, đá vụn bay loạn bị ép thành vỡ nát, từng làn sóng khí thế chấn động đến nỗi đinh tai nhức óc.

Những người xem chiến xung quanh lôi đài đều phải hứng chịu từng dợt xung kích từ cơn chấn động, hoặc là lùi về sau, hoặc là thi triển thủ đoạn cản lại.

Vẻ mặt tất cả mọi người đều kinh sợ không gì sánh nổi.

Uy lực từ cuộc va chạm năng lượng này dữ tợn quá đó? Cảm tưởng như cho dù hai Linh Đài cảnh trung kỳ đánh nhau cũng chưa chắc có thể tạo thành làn sóng xung kích có thanh thế to lớn đến vậy.

Song, trong số tất cả những người thấy giật mình nhất còn phải kể đến Mộ Nguyên Bạch.

Hắn ta ngơ ngác nhìn lôi đài đang phân tán rã rời, lại nhìn về phía Vương Thủ Triết đứng đối diện.

Ngay tại giờ phút này, Vương Thủ Triết đang lấy tư thế dùng lá chắn phòng thủ nửa ngồi nửa quỳ ở một bên khác trên lôi đài. Mặc dù Linh thuẫn nở rộ thành tấm chắn năng lượng hình chiếc dù đã bị phá vỡ, nhưng cơ thể của hắn lại không có chút thương tổn nào, mà chỉ bởi vì lực xung kích nên lùi lại một chút.

Rốt cuộc đây là linh khí phòng ngự kiểu gì vậy?

Khóe miệng Mộ Nguyên Bạch co giật, trong nội tâm chấn động không dứt.

Nếu lấy phòng ngự trước đó của Lý Ngọc Trạch mà nói, loại trình độ ấy, chỉ cần vừa rồi Khai Sơn kiếm quang phát ra một nửa uy lực, không, chỉ cần ba phần mười thôi là đã có thể hoàn toàn đánh cho tan nát rồi.

Mà ca ca của Lạc Thu.. Không, hẳn phải gọi hắn là “Vương Thủ Triết”, lại triệt để chặn được một chiêu mạnh nhất của hắn ta.

Điều này nói rõ linh khí phòng ngự kia có cấp bậc phòng ngự cấp bậc còn vượt xa chiêu Khai Sơn kiếm quang ấy của hắn ta, ít nhất đó cũng phải là món Linh khí trung phẩm.

Ngay khi Mộ Nguyên Bạch còn đang ngẩn ngơ, Vương Thủ Triết đã đứng lên.

“Thật không hổ là Nguyên Bạch huynh, uy lực của Khai Sơn kiếm quang quả không tầm thường.” Vương Thủ Triết cười thoải mái:

“Có điều, nếu như Nguyên Bạch huynh không có thủ đoạn nào khác mạnh hơn, chỉ sợ sẽ phải nhận thua.”

Thua?

Mộ Nguyên Bạch ngẩn người, không khỏi bật cười nói:

“Thủ Triết lão đệ, ta thừa nhận rằng ngươi hết sức lợi hại. Nhưng nếu nói ta phải thua, đó chính là truyện cười.”

“Nguyên Bạch huynh, ngươi nhìn xuống dưới chân một chút.” Vương Thủ Triết không nhanh không chậm tiếp lời.

Mộ Nguyên Bạch cúi đầu xem xét, chỉ thấy trong tảng đá phân tán trên lôi đài tảng, có một số cây mầm nhỏ màu xanh lục đang từ sinh trưởng, vươn ra từ trong khe hở của hòn đá. Chúng xanh nhạt non sắc, tựa như cỏ non vừa mọc ra, không chịu được lực giẫm mạnh như thế.

Hắn ta có chút khó hiểu: “Thủ Triết lão đệ, những thứ này là cái gì?”

“Nguyên Bạch huynh, chỉ sợ ngươi đã quên mất rồi. Ta chính là học tử ngoại đạo của Trường Xuân cốc.” Vương Thủ Triết cười một cái đáp:

“Thứ ta am hiểu nhất chính là cày cấy.”

“Am hiểu cày cấy, chẳng lẽ đây là?” Mộ Nguyên Bạch biến sắc:

“Đây không phải là một loại linh thực chiến đấu nào đó đấy chứ?”

Hắn ta lập tức lùi về sau theo bản năng.

Nhưng đã chậm mất rồi.

Trong lúc vô tình, hơn nữa lôi đài đã sinh ra mầm non xanh biếc, một mảnh mênh mông sắc xanh, hệt như ruộng lúa mạch lúc đầu xuân.

Bất kể hắn ta đi đến đâu, mầm xanh bên chân đều sẽ sinh trưởng tươi tốt vươn lên, qua giây lát đã biến thành từng cụm rễ dây leo thô chắc.

Bọn chúng bay múa như thể xúc tu của ác ma, lại như thể mái tóc dài của ma nữ. Chỉ cần khẽ giăng mình lên Mộ Nguyên Bạch, dây leo sẽ lập tức sinh trưởng tươi tốt, liên tục quấn từ chân lên đến bên hông hắn ta.

Vẻ mặt Mộ Nguyên Bạch căng thẳng, lập tức lấy Linh kiếm ra.

“Thiền Minh” kiếm nhanh chóng vung lên, dây leo lập tức theo từng tiếng mà đứt đoạn.

Nhưng mà, từ trước đến nay, đại trận dây leo của Vương Thủ Triết chưa từng đơn độc hành động.

Trong vòng một khắc đồng hồ khi Vương Thủ Triết đang đại chiến cùng hắn ta, hắn đã sớm yên lặng bày ra đại trận dây leo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right