Chương 439: Thủ Triết giương oai! Gia chủ cường đại (4)
Từng cây dây leo không ngừng lôi xé Mộ Nguyên Bạch, mặc kệ hắn ta đi tới chỗ nào, chạy trốn tới nơi đâu, đều sẽ có dây leo mọc ra, sau đó phát động cuộc tiến công mãnh liệt về phía hắn ta.
Dây leo hiện giờ còn lợi hại hơn mấy phần so với những cây ở nơi Vương Thủ Triết thí luyện ngày ấy. Chúng không chỉ lớn lên nhanh hơn, rễ cây càng thô to rắn chắc hơn, lực quấn siết cũng mạnh hơn. Đương nhiên, dẫu vậy, bọn chúng vẫn không ngăn nổi Linh khí sắc bén.
Nhưng những dây leo này lại kiềm chế phần lớn sinh lực của Mộ Nguyên Bạch, ép hắn ta đến mức không thể ra tay liên tiếp chặt đứt dây leo.
Dưới tình huống này, Vương Thủ Triết tùy tiện tung một kiếm cũng có thể làm hắn ta bị thương.
“Nguyên Bạch huynh, ngươi thua rồi.”
Vương Thủ Triết cười nhạt một tiếng.
Vừa dứt lời, tay trái hắn cầm chắn, tay phải hắn cầm kiếm, trực tiếp đâm giết về phía Mộ Nguyên Bạch, kiếm mang cùng với tấm chắn phòng thủ, một chiêu một thức, đường đường chính chính.
Chưa đến thời gian nửa khắc đồng hồ, Vương Thủ Triết đã dùng một kiếm trảm phá hộ thể Huyền Cương của Mộ Nguyên Bạch, lực trùng kích chấn động đến nỗi khiến hắn ta bay ngược ra khỏi lôi đài.
Mộ Nguyên Bạch rên khẽ một tiếng, mũi chân điểm liên tiếp mấy lần trên mặt đất mới miễn cưỡng ổn định lại thân hình.
Lúc bấy giờ, hình tượng của hắn ta cực kì chật vật, nhưng trên khuôn mặt tái nhợt của hắn càng nhiều hơn vẻ không dám tin!
Thua!
Hắn ta thật sự đã thua!
Hắn ta vậy mà lại chịu thua dưới tay học đệ vừa mới đến Linh Đài kính tầng một!
Sắc mặt của hắn lộ rõ vẻ hốt hoảng lại mất mát, gần như có thể được gọi là thất hồn lạc phác.
Trên lôi đài, Vương Thủ Triết thu hồi kiếm và tấm chắn, chắp tay với Mộ Nguyên Bạch phía xa xa: “Nguyên Bạch huynh, đã nhường, đã nhường rồi.”
Việc đã đến nước này, Mộ Nguyên Bạch cũng không cố chắp nữa.
Hắn ta cười khổ một tiếng, chắp tay hoàn lễ: “Thủ Triết lão đệ, bội phục bội phục.”
Người ta đã đường đường chính chính đánh bại hắn ta, dù có thêm một lần nữa, kết quả cũng sẽ chẳng có gì thay đổi, hắn ta có muốn không phục cũng không được.
Kết quả cuộc chiến vừa được định ra, các phê cánh hiển nhiên cũng đều có biến hóa khác nhau.
Tiêu Dao phong nhất mạch thì suy sụp tinh thần, từng người từng người đều ủ rũ cúi đầu.
Nguyên Bạch sư huynh của bọn họ bại trận. Còn là thua dưới tay một tên học tử ngoại đạo của Trường Xuân cốc, thua đến nỗi không còn có chút tức giận nào.
Nếu như một màn này xảy ra ở trên Tiêu Diêu phong thì còn tốt hơn chút, nhưng hôm nay bọn họ đến Trường Xuân cốc học hỏi, cuối cùng lại bị Trường Xuân cốc học hỏi lại, hiển nhiên cả gương mặt đều nóng bừng, xấu hổ không thôi.
“Nguyên Bạch sư huynh, không sao đâu.” Ấn tượng của Vương Lạc Thu đối với vị sư huynh tác phong nhẹ nhàng này cũng không tệ. Lúc này nàng bèn tiến lên an ủi nói:
“Huynh thua trước Tứ ca ca của ta cũng là chuyện rất bình thường, ta và Ngũ nha đầu liên thủ lại còn không đánh thắng.”
Mộ Nguyên Bạch tỏ vẻ cạn lời, ngươi đây mà là trấn an à? Với cả Lạc Thu sư muội à, Tứ ca ca của ngươi lợi hại như vậy, sao không nhắc nhở người ta sớm một chút hả?
Trái lại đám người Trường Xuân cốc thì lại từng người từng người đều ửng hồng cả mặt, hưng phấn không thôi.
Thì ra bọn họ bị dẫm xuống đáy cốc, lại không ngờ răng chỉ trong chớp mắt đã được vươn lên đỉnh núi. Cảm xúc biến hóa kịch liệt như vậy, khiến mỗi người bọn họ đều phấn khích đến khó có thể kiềm chế.
“Thủ Triết học đệ.”
Một đám các học tỷ Trường Xuân cốc đều bay nhào lên lôi đài, bắt đầu hỏi han ân cần với Vương Thủ Triết, đưa đồ uống rồi lại đưa đồ uống, đưa khăn tay rồi lại đưa khăn tay, thuận tiện còn lén lút nhét cho hắn mấy tờ giấy.
Vương Thủ Triết cảm giác có một luồng sát khí mơ hồ đang âm thầm đánh tới. Hắn quay đầu nhìn một cái, đã thấy không phải là nương tử Liễu Nhược Lam của mình, mà ngược lại là cô em vợ Liễu Nhược Lôi, đang dùng ánh mắt hung ác nhìn hắn chằm chằm.
Còn nương tử Liễu Nhược Lam thì vẫn giữ vẻ cười tủm tỉm hòa ái dễ gần như trước.
Hắn vội vàng chuyển dời thân hình thoắt một cái, sử dụng Liễu Nhứ thân pháp thoát thân chạy đi, quay trở về bên cạnh Liễu Nhược Lam, dáng vẻ chứng minh mình trong sạch.
“Nương tử, những học tỷ đó…”
“Phu quân vất vả rồi.” Liễu Nhược Lam giơ khăn tay lên, khéo léo lau mồ hôi giúp hắn, nói:
“Vừa rồi ở trên đài, phu quân quả nhiên là cực kỳ uy vũ. Các học tỷ ngấp nghé sắc đẹp của chàng, cũng là chuyện bình thường.”
“y da…” Vương Thủ Triết im lặng, khi không biến thân, nương tử nhà chúng ta vẫn rất dễ nói chuyện.
Bỗng nhiên, đúng vào lúc này, Cẩm Sơn sư huynh nhào tới, kích động hô to: “Thủ Triết sư huynh.”
Vương Thủ Triết không ngừng đổ mồ hôi, vội vàng chắp tay nói: “Cẩm Sơn sư huynh, chớ làm vậy!”
“Không không không, bởi vì cái gọi là đạt giả vi tiên(*). Ngươi có thể đánh bại Mộ Nguyên Bạch, cũng đã giành lại thể diện cho Trường Xuân cốc nhất mạch chúng ta.” Cẩm Sơn sư huynh kích động đến nỗi trên gương mặt đầy sắc ửng hồng, nắm thật chặt tay Vương Thủ Triết:
“Đã bao nhiêu năm rồi, Trường Xuân cốc đã bao nhiêu năm rồi không có phong quang như thế! Đây hết thảy đều là công lao của ngươi! Đừng nói là gọi ngươi một tiếng sư huynh, cho dù có gọi ngươi một tiếng sư phó, ta đều làm được.”
(*) Đạt giả vi tiên: ai tinh thông ngưòi đó sẽ đứng đầu.