Chương 440: Muốn tìm thiên kiêu! Trường Xuân nhất mạch ta cũng sẽ vùng dậy (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,787 lượt đọc

Chương 440: Muốn tìm thiên kiêu! Trường Xuân nhất mạch ta cũng sẽ vùng dậy (1)

Sư phó?

Ấy… Đừng nói giỡn chứ.

Vương Thủ Triết vội vàng nói: “Cẩm Sơn sư huynh hãy ăn nói cẩn thận.”

Ngay sau đó, hắn lại nghiêm mặt tiếp lời: “Trường Xuân thượng nhân có ơn săn sóc đối với ta. Thời khắc mấu chốt, Thủ Triết nên xuất thủ mới phải.”

Khi hai người đang nói chuyện, lại có mười mấy đệ tử Trường Xuân cốc vây quanh, ai nấy cũng kích động đến khó mà tự kiềm chế, luôn miệng kêu “Thủ Triết sư huynh”, đều dùng ánh mắt sùng bái nhìn hắn.

Thấy một màn này, Vương Thủ Triết không khỏi thầm nghĩ, lần này xuất thủ ngược lại là không hề uổng phí, ít nhất cũng đã thực sự giành lại thể diện cho Trường Xuân thượng nhân.

“Thủ Triết sư huynh, có muốn dẫn bọn ta đến mạch khác học hỏi một chút không? Chúng ta còn chưa từng đến các phong các cốc khác để chứng kiến đâu!” Một đệ tử Trường Xuân cốc đề nghị.

“Cái này…”

Vương Thủ Triết có chút chần chừ.

“Nếu không thì đến Vạn Điệp cốc học hỏi một chút đi, nơi đó toàn các học tỷ xinh đẹp thôi.”

Nhưng Cẩm Sơn sư huynh vừa dứt lời.

Ánh mắt các đệ tử của Trường Xuân cốc nhất mạch lập tức ngây dại, thoáng cái đã trở nên cuồng nhiệt.

Đi sang các mạch khác học hỏi từng là chuyện mà các đệ tử ba bốn mươi tuổi này ước mơ tha thiết.

Đến Huyền Băng điện học hỏi là chuyện mà trước ngày hôm nay, họ chưa từng nghĩ tới.

Đối mặt với những cảm xúc mong đợi và ánh mắt sáng rực của mọi người.

Vương Thủ Triết cũng không tiện dội cho họ một chậu nước lạnh bèn nói sang chuyện khác: “Các vị học tỷ và sư huynh, Thủ Triết đánh một trận vừa rồi đã thấy hơi mệt.”

Ngụ ý là đương nhiên hãy quên chuyện Huyền Băng điện đi.

Nhưng Cẩm Sơn sư huynh lại hiểu sai ý, mặt hiện vẻ nghiêm túc nói: “Thủ Triết sư huynh nói rất đúng. Cần phải nghỉ ngơi cho khỏe mới có thể sang Huyền Băng điện đánh một trận. Người đâu, quét dọn phòng nghỉ trong Thụ Đạo điện, có món gì ngon khôi phục nguyên khí đều đóng góp hết ra cho ta.”

“Vâng!”

Các sư đệ sư muội bên dưới hoan hô một tiếng, lập tức nhiệt tình hăng hái chạy tới làm việc.

Chỉ cần Thủ Triết sư huynh có thể dẫn bọn họ đi Huyền Băng điện học hỏi một phen, dù phải làm gì bọn họ cũng chịu.

Sau nửa khắc đồng hồ, trong phòng bên cạnh Thụ Đạo điện, đám người Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam, Liễu Nhược Lôi, Liễu Huyên Phù đưa mắt nhìn nhau.

“Tỷ phu, ngươi không định thật sự sang Huyền Băng điện học hỏi đấy chứ?” Liễu Nhược Lôi ở bên cạnh lo lắng hỏi:

“Huyền Băng điện khác với những nơi khác. Các đệ tử và học trưởng của bên họ, thậm chí là… Ôi chao, tóm lại đều vô cùng mạnh, không hề dễ chọc đâu.”

Huyên Phù lão tổ cũng hơi nhíu mày nói: “Số lượng đệ tử cốt cán của Huyền Băng điện không nhiều, nếu ngươi đi Huyền Băng điện, cần phải chú ý một người.”

“Hắn tên là Cơ Minh Ngọc, chính là một đệ tử đích mạch của Lũng Tả Cơ thị, có điều vì là đích thứ tử nên mới đưa đến Học Cung.”

“Người này tuy mới hơn bốn mươi tuổi nhưng đã đạt tới Linh Đài cảnh tầng ba. Cộng thêm huyết mạch hùng hậu của hắn, đế uẩn tràn đầy, còn lợi hại hơn Lung Yên biểu tỷ năm đó mấy phần. Mấy năm này chính là hắn dẫn đầu đám đệ tử mới đi học hỏi khắp nơi. Mặc dù kẻ này kém hơn thiên kiêu chân chính một chút nhưng cũng kém không xa.”

Mặc dù khi Huyên Phù lão tổ nhắc đến người này thì làm vẻ mặt nghiêm túc, nhưng lại như có vài phần hâm mộ.

“Dạ…” Vương Thủ Triết từ chối cho ý kiến, kỳ thật hắn chẳng hề có ý định đi Huyền Băng điện.

Hắn cũng không có lòng mãnh liệt đi lên đế lộ giống như Vương Lạc Thu.

Lý tưởng lớn nhất đời này chính là quản lý tốt tiểu gia tộc của mình, để mọi người trong nhà được sống cuộc sống tốt, chí ít không cần phải phát sầu vì tài nguyên tu luyện nữa.

Đánh nhau cái gì, hắn chẳng hề có hứng thú.

“Ta nghĩ chủ yếu là do phu quân nể mặt Lung Yên lão tổ.” Liễu Nhược Lam cười giải thích:

“Nếu chúng ta đánh đến tận cửa khác nào đẩy lão tổ tông về phía hố lửa đâu?”

“Đúng là nương tử luôn hiểu lòng ta.” Vương Thủ Triết thâm tình chân thành nhìn Liễu Nhược Lam, kéo tay ngọc của nàng nói:

“Có được người vợ như Nhược Lam, không uổng công ta đến nhân gian này một lần.”

“Gả cho phu quân mới là chuyện may mắn lớn nhất đời này của Nhược Lam.” Trên gương mặt xinh đẹp của Liễu Nhược Lam hơi ửng hồng, lộ ra vẻ hạnh phúc.

“Hít!”

Lại nữa!

Liễu Nhược Lôi rùng mình một cái, mỗi lần nhìn thấy tỷ tỷ và tỷ phu vung máu chó tú ân ái, nàng đều cảm thấy cuộc đời tràn ngập ác ý đối với nàng.

Vậy mà đôi phu thê này còn rất thích thú, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng sến súa với nhau.

Ánh mắt của Huyên Phù lão tổ bắt đầu rời rạc bất định, hiển nhiên bà ấy cũng có kích động muốn rút kiếm.

Trong lúc mấy người họ nói chuyện, ngoài cửa có đệ tử Trường Xuân cốc cung kính nói: “Thủ Triết sư huynh, không biết huynh nghỉ ngơi thế nào rồi? Nếu không có việc gì, thượng nhân mời huynh sang nói chuyện.”

Quả nhiên!

Vương Thủ Triết khẽ cười.

Trường Xuân thượng nhân mời thật ra cũng là chuyện trong dự đoán của hắn.

Vào phút cuối sở dĩ hắn đi lên thể hiện một trận vẻ vang tất nhiên là có chút ý định muốn cứu vãn ít mặt mũi cho Trường Xuân cốc. Coi như là báo đáp lần dạy bảo ân cần lúc trước của thượng nhân, nhưng nhiều hơn là muốn qua lại thân thiết với thượng nhân.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right