Chương 460: Băng Lan thượng nhân thật biết chơi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,183 lượt đọc

Chương 460: Băng Lan thượng nhân thật biết chơi (1)

Trường Xuân thượng nhân lại giống như không nhận ra lửa giận của bà ấy, nhìn ngang ngó dọc, cảm thán nói:

“Băng Lan sư muội à! Nhắc mới nhớ, ta cũng đã hai trăm năm rồi không ghé Huyền Băng các của ngươi. Nhớ lại quá khứ lúc trước đúng là làm người ta thổn thức không thôi! Ngươi yên tâm, ta không có ý gì đâu, chỉ là theo đồ đệ vào đây giúp hắn giữ thể diện, sợ hắn chịu thiệt thòi thoip.”

“Hừ!” Băng Lan thượng nhân cười lạnh:

“Nếu ta muốn hắn chịu thiệt thòi, ngươi có thể ngăn được à?”

Nhưng không biết là nhớ đến chuyện gì, cuối cùng bà ấy vẫn không đuổi Trường Xuân thượng nhân đi mà chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng chứa đầy uy nghiêm nhìn Vương Thủ Triết chằm chằm.

Đối mặt với áp lực như vậy, sắc mặt Vương Thủ Triết vẫn bình tĩnh như thường, giống như không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Hắn chắp tay hành lễ: “Vương Thủ Triết bái kiến Băng Lan thượng nhân.”

Đồng thời, hắn liếc nhìn sang Lung Yên lão tổ và Phòng Hữu An phong thái hơn người.

Người trước thì cho hắn một ánh nhìn tức giận, giống như đang nói: Thằng nhóc nhà ngươi cũng biết chơi thật đấy, ngay cả sư tôn của ta mà ngươi cũng dám trêu chọc như vậy.

Mà người sau lại khẽ gật đầu, để lộ ý cười ôn hoà với hắn, giống như là đang lấy lòng.

Băng Lan thượng nhân thấy dùng ánh mắt để gây sức ép với Vương Thủ Triết không hề có tác dụng, đành phải thu hồi ánh mắt sắc bén rồi nói: “Ngươi nói đi, muốn bán với giá bao nhiêu?”

Tuổi của hai người cách quá nhiều, bà ấy cũng không thể mặt dày thi triển khí thế cường đại để gây sức ép được.

Vương Thủ Triết lại không kiêu không hèn đáp:

“Tạm thời không bàn đến giá cả, Thủ Triết muốn biết Trường Sinh quả này, thượng nhân định cho ai dùng?”

Băng Lan thượng nhân tức không chịu nổi.

Ta đường đường là thượng nhân, mua Trường Sinh quả cho ai dùng còn phải thông báo với ngươi một tiếng ư?

Nhưng mà ánh mắt bà ấy lại liếc nhẹ về phía Lung Yên lão tổ ở bên cạnh.

Không cần bà ấy trả lời Vương Thủ Triết đã hoàn toàn xác định được rồi.

Hắn lập tức lắc đầu nói:

“Nếu đã như vậy, e rằng viên Trường Sinh quả này Thủ Triết sợ là không thể bán cho Băng Lan thượng nhân được.”

“Ngươi!”

Ánh mắt Băng Lan thượng nhân trở nên sắc bén, giọng điệu khó chịu: “Tiểu tử, ngay cả sư tôn của ngươi cũng không dám trêu đùa ta như thế đâu!”

Trường Xuân thượng nhân đứng bên cạnh cũng đổ mồ hôi lạnh.

Cái tên tiểu tử này, không muốn bán cho Băng Lan thượng nhân thì cứ trực tiếp từ chối luôn là được rồi, Cứ nói nhiều như vậy chẳng phải là khơi gợi thù hận à?

“Nếu như ngươi không cho ta một lời giải thích thỏa đáng.” Băng Lan thượng nhân lạnh giọng tàn nhẫn nói:

“Ta sẽ, ta sẽ… Ta sẽ đánh cho sư tôn của ngươi một trận!”

Trường Xuân thượng nhân đáng thương mất hồn đến vểnh cả râu: “Tên tiểu tử này không giải thích với ngươi, ngươi đánh ta làm gì?”

Băng Lan thượng nhân liếc sang nhìn ông ấy.

Không đánh ông, chẳng lẽ bà ấy còn có thể động thủ với một tiểu gia hỏa nhỏ hơn mình năm trăm tuổi hay sao? Hơn nữa bà ấy cũng không thể để mất người này.

Thứ hai, Huyền Băng điện vừa mới chịu tổn thất lớn trong tay Vương Thủ Triết, lúc này lại cưỡng ép đánh hắn thì sẽ không thể tránh khỏi hiềm nghi là trả tư thù, nếu bị truyền ra ngoài thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của Huyền Băng điện.

Suýt chút nữa Vương Thủ Triết đã cười thành tiếng.

Hắn ho một tiếng rồi mới kiềm chế được biểu cảm, không chút hoang mang đáp lời:

“Khởi bẩm thượng nhân, Trường Sinh quả này của ta là để chuẩn bị cho lão tổ tông nhà ta. Lúc còn trẻ, vì một trận tranh đấu mà lão tổ tông bị đả thương đến căn cơ, hao tổn thọ nguyên, cần có quả thánh để bồi bổ vào khoản thâm hụt ngay lập tức.”

Ánh mắt Băng Lan thượng nhân cứng lại, tức giận phất tay nói: “Nể tình ngươi một lòng hiếu kính với bề trên, ta cũng không so đo với ngươi nữa. Cút đi, cút đi! Vì đôi bên, đừng để ta nhìn thấy ngươi thêm lần nào nữa. Sợ thấy rồi lại không nhịn được mà đánh người mất.”

“Hì hì!”

Nghe vậy, Lung Yên lão tổ cũng không nhịn được nữa mà bật cười.

Bà ấy hung hăng liếc Vương Thủ Triết một cái rồi nói: “Tên tiểu tử thối nhà ngươi, chạy tới Huyền Băng điện là để đối nghịch với ta, để sư tôn của ta tức giận đúng không?”

“Ha ha!”

Vương Thủ Triết cười khan, chắp tay với Lung Yên lão tổ rồi nói: “Lão tổ tông ơi, nói đến chuyện này, đúng thật là tạo hóa trêu ngươi, thế sự vô thường thôi! Nếu biết trước Băng Lan thượng nhân tìm Trường Sinh quả cho ngài thì ta cần gì phải vất vả như thế chứ?”

“Ngươi vất vả ư?”

Ở trước mặt sư tôn, tâm trạng Lung Yên lão tổ như trẻ ra rất nhiều, trừng mắt nhìn Vương Thủ Triết nói: “Ta thấy ngươi đánh Minh Ngọc sư đệ rất vui vẻ đấy chứ, làm gì có chút vất vả nào. Hừ! Ta sẽ tìm ngươi tính sổ sau.”

Đang nói dở dang thì bà ấy vội nhẹ nhàng thi lễ với Băng Lan thượng nhân vẫn còn đang sửng sốt:

“Khởi bẩm sư tôn, tên tiểu tử thối này chính là tằng tằng chất tôn nhi của ta, tính tình đã ngang bướng từ nhỏ. Lần này đắc tội sư tôn, cầu xin sư tôn thứ lỗi. Thủ Triết, còn không mau lại đây nói xin lỗi!”

Những lời này không chỉ khiến Băng Lan thượng nhân ngạc nhiên, mà Phòng Hữu An cũng thấy giật mình.

Tên tiểu tử lợi hại này, thế mà lại là hậu duệ của gia tộc Lung Yên sư muội?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right