Chương 459: Trường Sinh quả thành công! Thị Huyết Đằng Mạn lập công cực khổ! (2)
Trái lại các đệ tử Huyền Băng Điện thì sa sút tinh thần vô cùng, từng người chỉ đành ủ rũ cúi đầu. Nhất là một vài đám đệ tử cũ, bọn họ sống cả đời này, vẫn là lần đầu tiên bị Trường Xuân cốc đến đây học hỏi một chút.
Hơn nữa còn học hỏi thành công!
Ngay cả Cơ Minh Ngọc - người mạnh nhất trong số đệ tử cốt cán thuộc thế hệ trẻ cũng phải bại trận.
Khi Vương Thủ Triết nhìn thấy trên gương mặt Trường Xuân thượng nhân tràn đầy đắc ý, thổn thức không thôi, bèn thừa cơ nói: “Thượng nhân. Thứ đồ mà ngài đã đáp ứng với ta.”
“Tiểu tử ngươi yên tâm.” Trường Xuân thượng nhân bất đắc dĩ tiếp lời:
“Ta đường đường là thượng nhân, còn có thể giữ lại đồ của ngươi hay sao?”
Nói xong, ông ấy lấy ra hộp trà Trường Xuân linh trà, tiếc hùi hụt chia cho Vương Thủ Triết thành tám tiền linh trà, nhiều thêm một tiền cũng không có.
Sau đó lại lấy ra một hộp ngọc, gương mặt tràn đầy đau lòng đưa cho Vương Thủ Triết: “Vật này chính là Trường Sinh quả. Tiểu tử, ta nhìn ngươi vô bệnh vô tai, thọ nguyên cũng không hao tổn gì, tương lai mệnh còn rất dài, thứ này không có tác dụng gì với ngươi đâu, đừng tham lam ăn hết.”
Vương Thủ Triết nhận hộp ngọc, mở hé một khe hẹp nhỏ nhìn một chút.
Quả nhiên, một hương vị thấm vào ruột gan trào ra ngoài, ở trong đó đặt một quả trái lớn nhỏ chừng nắm tay, dáng hình có hơi giống hồ lô.
Căn cứ vào tin tức dò la được từ chỗ Lục Vi tiểu học tỷ trước đó.
Đây chính là Trường Sinh quả!
Nếu phàm nhân uống vào, khả năng cao có thể sống đến một trăm mấy chục tuổi, quả nhiên là loại quả quý.
Lúc này, Vương Thủ Triết chắp tay nói: “Đa tạ Trường Xuân thượng nhân đã ban tặng.”
“Tiểu tử ngươi đó, ta xem ngươi là đang cố ý gạt ta để lừa lấy Trường Sinh quả.” Mặc dù hôm nay Trường Xuân thượng nhân sảng khoái đến tột cùng, nhưng cái giá phải trả cũng không nhỏ, lẩm bẩm một câu nói:
“Chẳng phải ngươi nói, phải liều mạng trả một cái giá rất đắt cùng với con át chủ bài của mình mới có thể thắng sao?”
Vương Thủ Triết dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm ông ấy: “Thượng nhân, ngay cả át chủ bài Thị Huyết Đằng Mạn này của ta cũng để lộ ra hết rồi, cái giá phải bỏ ra còn chưa đủ lớn sao?”
Trường Xuân thượng nhân thấy ánh mắt hắn không giống như đang nói láo, suýt chút nữa đã phun ra một ngụm lão huyết.
Chỉ thứ đó thôi mà coi như là cái giá đắt rồi? So với cái giá khổng lồ trong tưởng tượng của ông ấy, quả là chênh lệch cực lớn.
Thứ gọi là Trường Sinh quả này, đương nhiên là Vương Thủ Triết chuẩn bị cho Lung Yên lão tổ sử dụng.
Mặc dù bây giờ thân thể lão tổ đã khôi phục khỏe mạnh, nhưng bởi vì thương thế trước đây, nên chung quy lại đã hao tổn không ít thọ nguyên.
Bây giờ bà ấy đã hơn một trăm hai mươi tuổi.
Vương Thủ Triết cũng lo lắng, đừng đợi đến khi thọ nguyên của bà ấy hao hết, chẳng thể tấn thăng lên Thiên Nhân cảnh nữa, vậy thì không tốt cho đại sự chút nào.
Đúng vào lúc này, bên trong Huyền Băng các truyền ra giọng nói lạnh như băng của Băng Lan thượng nhân: “Tiểu tử, không thì Trường Sinh quả đó của ngươi để cho bản thượng nhân đi, bản thượng nhân đảm bảo sẽ đưa ra giá cả khiến ngươi hài lòng.”
Trong lòng Vương Thủ Triết hơi sửng sốt.
Băng Lan Thượng Nhân ba lần bốn lượt muốn Trường Sinh quả, mà vật này đối với bà ấy cũng chẳng có tác dụng gì.
Không phải là…
Bỗng nhiên, hắn nghĩ tới một khả năng.
…
……
Phải rồi.
Vừa qua, Băng Lan thượng nhân đã hỏi xin Trường Xuân thượng nhân Trường Sinh quả, vậy đương nhiên là vì gần đây bà ấy mới có nhu cầu.
Mà gần đây, cũng chính vào lúc Lung Yên lão tổ chuẩn bị quay về môn phái, Băng Lan thượng nhân lại muốn có Trường Sinh quả, có lẽ là chuẩn bị cho Lung Yên lão tổ.
Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán của Vương Thủ Triết, có thể bà ấy còn kế hoạch khác cũng không chừng.
Lúc này, Vương Thủ Triết chắp tay nói: “Khởi bẩm thượng nhân, việc này có thể bàn trước, nhưng ta không dám hứa chắc rằng sẽ bán cho thượng nhân.”
Băng Lan thượng nhân trầm lặng một lúc, hiển nhiên là đang tiêu hóa sự khó chịu trong lòng.
Xét theo những biểu hiện trước đây thì bà ấy cũng không phải là một người có tính tình tốt lành gì.
Mở miệng hỏi mua đồ của một tên tiểu bối, nhưng tiểu bối này thế mà lại liên tục từ chối, sao bà ấy có thể vui vẻ được cơ chứ?
Huống hồ, tên tiểu bối này lại còn làm mưa làm gió, cưỡi trên đầu Huyền Băng điện bọn họ, ngay cả Trường Sinh quả kia cũng là do chèn ép Huyền Băng điện mới có được.
Sau một lúc lâu, bà ấy mới nuốt trôi cơn giận, dùng ngữ điệu bình thản nói: “Nếu đã như vậy, thì hãy đến Huyền Băng các ta trao đổi vấn đề này đi.”
Nghe vậy, theo chỉ dẫn của các sư huynh trong Huyền Băng điện,Vương Thủ Triết từ chính điện bước vào Huyền Băng các.
Chưa nói tới việc hắn không có năng lực bay thẳng lên Huyền Băng các, mà dù có thể thì nếu hắn dám bay, không chừng cũng sẽ bị Băng Lan thượng nhân vỗ cho rơi xuống.
Mà Trường Xuân thượng nhân thấy thế thì vội vàng đi theo sau Vương Thủ Triết, cùng bước vào Huyền Băng các.
Băng Lan thượng nhân vừa nhìn thấy Trường Xuân thượng nhân thì đôi mày xinh đẹp lập tức chau lại: “Trường Xuân, ngươi vào đây làm gì?”