Chương 461: Băng Lan thượng nhân thật biết chơi (2)
Nghe lời lão tổ tông khiển trách, Vương Thủ Triết cũng vội vàng chú ý hơn, thành thật thỉnh tội với Băng Lan thượng nhân:
“Vừa rồi Thủ Triết có nhiều chỗ đắc tội, kính mong thượng nhân thứ lỗi.”
Lông mày Băng Lan thượng nhân khẽ nhếch.
Bà ấy không muốn tha thứ cho tiểu tử này, nhưng khó ở chỗ hắn lại là hậu duệ tử tôn của Lung Yên, chẳng lẽ bà ấy cứ giữ thù như thế?
Hết cách, Băng Lan thượng nhân đành liếc qua:
“Trường Sinh quả là ngươi chuẩn bị cho Lung Yên?”
“Đúng vậy.” Vương Thủ Triết thật thà trả lời:
“Vì thế nên Thủ Triết mới không thể bán Trường Sinh quả cho thượng nhân được.”
“Thế thì vừa hay còn gì.” Phòng Hữu An cười, lên tiếng hoà giải:
“Cả sư tôn và Thủ Triết đều có ý định chuẩn bị cho Lung Yên sư muội, vậy không phải mọi người đều cùng vui sao.”
“Ai nói với ngươi là mọi người cùng vui?” Băng Lan thượng nhân lạnh lùng trừng hắn:
“Ta đưa cho Lung Yên là ta đưa, hắn đưa cho Lung Yên là hắn đưa, bớt nói hai là một đi.”
“Chuyện này… Sư tôn nói rất đúng.” Phòng Hữu An đổ mồ hôi lạnh, cũng không dám nói tiếp nữa.
Hắn đã đi theo sư tôn nhiều năm, cũng coi như là hiểu rõ tính tình của người.
Chắc chắn là bà ấy đang nghẹn một bụng lửa giận, nhưng vì trở ngại về tu vi và bối phận nên không thể trút giận lên Vương Thủ Triết được. Còn việc xả cơn giận lên Phòng Hữu An hắn lại là việc rất hợp tình hợp lý.
“Đây là một ngàn viên Linh thạch, coi như là cái giá để mua Trường Sinh quả của ngươi.” Băng Lan thượng nhân ném một túi lớn Linh thạch ra, lạnh giọng thương lượng:
“Trường Sinh quả này cũng khá có ích với Thiên Nhân cảnh, nhưng tổng giá trị lại thấp hơn đan dược lục phẩm của Tẩy Tủy đan rất nhiều.”
“Thế này… Thượng nhân, không hay lắm đâu.” Vương Thủ Triết cười khổ trả lời:
“Ta cũng để cho lão tổ tông của ta dùng, không phải đều giống nhau à? Cớ gì thượng nhân còn phải tốn kém như vậy?”
“Thánh quả này là lễ vật ta chuẩn bị cho đồ nhi quay về môn phái, trước mắt cũng là thứ mà nó đang rất cần.” Băng Lan thượng nhân bình tĩnh mà ép buộc nói:
“Nếu để ngươi tặng thì ta đây biết tặng cái gì? Linh thạch ngươi cũng nhận rồi, đưa đồ đây cho ta.”
Thượng nhân à, người nói rất có lý đấy. Khí thế y hệt như đang ép mua ép bán vậy!
Vương Thủ Triết bất lực, dưới ánh mắt cưỡng ép của bà ấy mà ngoan ngoãn dâng Trường Sinh quả lên.
Sau khi nhận lấy Trường Sinh quả, Băng Lan thượng nhân mới đưa thánh quả cho Lung Yên lão tổ, nói: “Lung Yên, năm đó sư tôn bất lực trước quy củ của Học Cung, không thể giúp được gì nhiều. Thứ này coi như sư tôn bù đắp chút tội lỗi với ngươi.”
“Sư tôn, tuyệt đối không thể!” Lung Yên lão tổ vội nói:
“Chuyện năm đó là đồ nhi sai, muốn trách thì chỉ trách đồ nhi hành động theo cảm tính. Huống hồ, năm đó nếu không có bức thư của sư tôn thì Vương thị con đã tan thành mây khói từ lâu rồi.”
Băng Lan thượng nhân không giỏi nói lời khuyên bảo, lạnh lùng liếc Phòng Hữu An.
Phòng Hữu An nhanh chóng hiểu ý, khuyên:
“Lung Yên sư muội, mấy năm nay sư tôn vẫn luôn nhắc đến ngươi. Ngươi cũng biết giữa Tử Phủ Học Cung chúng ta và Đại Càn hoàng thất có một số ước định nghiêm khắc, vậy nên không thể giúp ngươi quá nhiều được.”
“Hơn nữa ngươi cũng đã biết tính cách của sư tôn rồi, nếu ngươi không chịu nhận lấy, chỉ sợ sư tôn sẽ buồn phiền vì khổ tâm.”
Hắn đã nói như thế thì Lung Yên lão tổ đành phải quỳ lạy hành lễ: “Đồ nhi bái tạ sư tôn ban thưởng.”
Bà ấy nhận lấy Trường Sinh quả, vẻ mặt hơi kích động và vui mừng, không phải vì Trường Sinh quả, mà là vì sự quan tâm chăm sóc của sư tôn dành cho mình.
Cứ như vậy, vẻ lo lắng trong đáy mắt Băng Lan thượng nhân mới tan biến.
Cả hai sư đồ đều vui vẻ.
Vương Thủ Triết đứng bên cạnh quan sát, khóe miệng hắn giật giật.
Băng Lan thượng nhân này đúng là quỷ logic và thần hành động. Rõ ràng Trường Sinh quả đều dành cho Lung Yên lão tổ, nhưng quanh quẩn một hồi lại để hắn có thêm một ngàn Linh thạch!
Nếu bà ấy đã thích như vậy thì Vương Thủ Triết cũng không khách sáo mà thu chúng vào trong nhẫn trữ vật.
Băng Lan thượng nhân chợt tiếc hận thở dài:
“Chỉ tiếc là Lung Yên ngươi muốn trấn thủ gia tộc, do trở ngại quy củ của Học Cung nên ta không thể cho ngươi vị trí đệ tử thân truyền được.”
Lung Yên lão tổ cũng nói:
“Được sư tôn chấp nhận cho con quay về môn tường, đã là một điều rất may mắn rồi. Từ nay về sau con sẽ trở thành học tử ngoại đạo, đương nhiên cũng được tính là đồ đệ của sư tôn.”
Nghe thấy thế, Vương Thủ Triết ở một bên xen miệng đề nghị:
“Lão tổ tông, người có thể thỉnh cầu Băng Lan thượng nhân tiếp nhận người làm ký danh đệ tử thân truyền.”
Ký danh đệ tử thân truyền?
Băng Lan thượng nhân khẽ sửng sốt, đây là loại đệ tử gì?
“Nhắc tới chuyện này thì do ta cũng muốn trở thành người trấn thủ gia tộc, không thể ở mãi trong Học Cung được. Thế nhưng sư tôn lại rất muốn nhận ta làm đồ đệ, người đã nói chí ít thì cả hai cũng có được danh phận sư đồ. Vì vậy đã hẹn nhau rằng sau trận chiến này, người sẽ nhận ta làm ký danh đệ tử thân truyền.” Vương Thủ Triết giải thích thêm:
“Chúng ta không cần tài nguyên tu luyện của Học Cung, nhưng sư tôn có thể trợ cấp một số thứ phù hợp, vậy thì hiển nhiên không cần trấn thủ ở trong Học Cung rồi.”