Chương 462: Băng Lan thượng nhân thật biết chơi (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,318 lượt đọc

Chương 462: Băng Lan thượng nhân thật biết chơi (3)

“Nếu trong tương lai Học Cung có chuyện gì, chúng ta cũng có thể ra sức giúp, tương đương với phiên bản cao cấp của học tử ngoại đạo.”

Băng Lan thượng nhân nghe vậy lập tức cau mày!

Phiên bản cao cấp của học tử ngoại đạo?

Cặp sư đồ các ngươi thật đúng là rất biết chơi đấy.

Nhưng ký danh thân truyền đệ tử rõ ràng dễ nghe hơn học tử ngoại đạo rất nhiều, cũng có vẻ thân thiết hơn.

Nếu vậy cũng được, Băng Lan thượng nhân chịu tiếp thu ý kiến cứ thế vui vẻ quyết định.

Sau khi giải quyết xong chuyện này, tâm tình Băng Lan thượng nhân rất tốt.

Bà ấy nhìn Vương Thủ Triết, lạnh giọng nói: “Xem như nể mặt Lung Yên, ta miễn cưỡng tha thứ cho ngươi. Nhưng Huyền Băng điện sẽ không tha thứ cho ngươi, ta sẽ để Cơ Minh Ngọc tu luyện thật chăm chỉ rồi lấy lại danh dự đã mất.”

Vương Thủ Triết thì không quan trọng chuyện này lắm.

Bây giờ Cơ Minh Ngọc không đánh lại hắn, chờ thêm tám năm hay mười năm nữa thì khoảng cách giữa hai bên chỉ ngày càng lớn hơn mà thôi.

Đúng lúc này, Cơ Minh Ngọc sau khi được chữa trị xong thì đến đây tạ tội.

Vừa đến cửa, hắn ta đã nghe thấy những lời hùng hồn của sư tôn.

Gương mặt vừa mới khôi phục được chút huyết sắc của lại lập tức trắng bệch. Không phải chứ, sư tôn vẫn muốn để hắn lấy lại danh dự à? Thị Huyết Đằng Mạn đúng là đáng sợ!

Cơ Minh Ngọc suýt chút bị hút thành cái xác khô đã thực sự không muốn đánh nhau với Vương Thủ Triết thêm một lần nào nữa.

“Tiểu tử ngươi đi đi.” Băng Lan thượng nhân ngoan độc nói xong thì mất kiên nhẫn đuổi Vương Thủ Triết:

“Đi càng xa càng tốt, đừng để ta nhìn thấy ngươi thêm lần nào nữa.” Bà ấy sợ không khống chế được tính khí của mình mà đánh tên tiểu tử thối này tới chết cho hết giận.

“Nếu đã như vậy, Thủ Triết bái biệt thượng nhân.” Thật ra Vương Thủ Triết đã quen với tính khí nóng nảy của bà ấy, hắn hành lễ chuẩn mực rồi rời khỏi Huyền Băng các.

Trường Xuân thượng nhân thấy vậy thì rụt đầu rụt cổ lại định lén lút rút lui chung.

Nhưng không ngờ lại nghe thấy Băng Lan thượng nhân gọi sang: “Trường Xuân sư huynh muốn đi đâu vậy? Vất vả lắm mới đến một chuyến, phải uống ly trà rồi mới đi chứ.”

“Sư huynh? Băng Lan sư muội, cuối cùng ngươi cũng chịu gọi ta một tiếng sư huynh rồi!” Trường Xuân thượng nhân kích động run rẩy không ngừng:

“Đã bao nhiêu năm rồi, cuối cùng sư muội cũng chịu tha thứ cho ta.”

Vương Thủ Triết vừa ra tới cửa không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Thầm nghĩ hoá ra giữa Trường Xuân thượng nhân và Băng Lan thượng nhân lại có quan hệ dây dưa không rõ như vậy.

“Tha thứ cho ngươi, ha ha.” Băng Lan thượng nhân cười lạnh:

“Cả đời này ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi. Nhưng hiếm khi sư huynh đến thăm Huyền Băng các, thân là sư muội như ta dù sao cũng phải chiêu đãi cho thật tốt chứ. Đi, theo ta tới phòng trong.”

Phòng trong? Vương Thủ Triết sợ ngây người, thật không hổ là thượng nhân, tiết tấu này hình như hơi nhanh thì phải.

“Phòng trong?”

Nhưng kì lạ là khi Trường Xuân thượng nhân nghe thấy vậy thì lại không hề có chút vui sướng nào, ngược lại còn run rẩy không ngừng, vội lắc đầu nguầy nguậy:

“Không đi không đi, Ngu huynh còn có việc, cáo từ trước.”

“Ngươi không đi cũng được, vậy chúng ta cùng đến cửa Thụ Đạo điện của Trường Xuân cốc để ôn lại những việc khó có thể tha thứ mà năm xưa ngươi đã làm với ta.

Kịch tính đến vậy luôn?

Tai của Vương Thủ Triết vểnh cả lên.

Hắn đang định hóng cho rõ ràng mọi chuyện thì lại bị Lung Yên lão tổ túm lấy rồi kéo ra khỏi Huyền Băng các.

……

Phòng Hữu An cũng rất thức thời, rối rít đi ra khỏi Huyền Băng các.

Ôi, lão tổ tông ơi, bát quái lớn như thế cũng không nghe không hóng sao?

Cùng lúc đó, âm thanh bên trong Huyền Băng các vẫn còn thấp thoáng truyền ra.

“Sư muội, ngươi…” Trường Xuân thượng nhân kêu rên như cha mẹ chết:

“Được rồi được rồi, ta sẽ đi một chuyến với ngươi! Sư muội, nhẹ thôi.”

Đoạn đối thoại kia khiến Vương Thủ Triết đuôi lông mày nhảy lên một cái, mấy lời ẩn ý bậy bạ này có hơi hung mãnh đó nha.

Xem ra chỉ sợ quan hệ giữa Trường Xuân thượng nhân và Băng Lan thượng nhân thật sự không bình thường.

Thấy tròng mắt Vương Thủ Triết đảo nhanh như chớp, Lung Yên lão tổ vội vàng kéo hắn ra xa, nhỏ giọng nhắc nhở: “Ngươi chớ có suy nghĩ lung tung. Trong phòng sư tôn là nguyên một khoảng không gian Huyền Băng, bình thường bà ấy đều tu luyện ở bên trong, không phải như ngươi tưởng tượng…”

“Chậc, chuyện này… Trước khi lão tổ người giải thích, ta còn thực sự không nghĩ lung tung đến mức ấy.”

Nhưng bây giờ thì đúng là hơi tưởng tượng lung tung thật rồi.

Phòng Hữu An cũng toát mồ hôi lạnh khắp người, vội vàng ngăn cản nói: “Minh Ngọc sư đệ, ngươi tiễn Thủ Triết sư đệ đi đi.”

Hắn ta thân làm đệ tử thân truyền, ít nhiều cũng biết một chút nội tình.

Đúng là hai người họ có ân oán khúc mắc rất sâu, nhưng cũng không đến nỗi kinh khủng giống như Vương Thủ Triết nghĩ.

Để hắn đợi tiếp nữa, sợ là sẽ càng tô càng đen.

Cùng lúc đó.

Bên cạnh lôi đài quảng trường Huyền Băng điện, Vương Tông Thịnh và Vũ Văn Kiến Nghiệp đang bị một đám đệ tử cũ xắn tay áo hăm he bao vây xung quanh.

Bọn hắn người nào cũng đều đã ba mươi năm mươi tuổi, thực lực kém nhất cũng là Luyện Khí cảnh tầng chín.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right