Chương 463: Ly Từ! Phó viện trưởng ta chọn nuôi ngươi rồi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,108 lượt đọc

Chương 463: Ly Từ! Phó viện trưởng ta chọn nuôi ngươi rồi (1)

Hai người Vương Tông Thịnh ở trong vòng vây của bọn họ vô cùng đáng thương giống như con cừu nhỏ đi lạc vào đàn sói.

Tiêu rồi tiêu rồi! Tứ thúc ra tay quá ác.

Nhất định là đám đệ tử cũ không chịu được ấm ức, tìm Vương Tông Thịnh hắn để trút giận!

Vương Tông Thịnh khóc không ra nước mắt.

Thôi thôi, chẳng phải chỉ là chịu một trận đánh sao? Ta thân thể cường tráng, không đến mấy ngày là có thể khôi phục, chỉ khổ Kiến Nghiệp huynh, bị vạ lây vì hắn ta, sắp bị đánh oan một trận, thân thể hắn yếu đuối như vậy, cũng không biết có chịu đòn nổi không?

Đúng vào lúc này.

Vương Thủ Triết và Cơ Minh Ngọc đi ra từ bên trong Huyền Băng điện.

Hai người vừa đi vừa cười nói, trông cứ như hảo hữu nhiều năm không gặp.

Đám đệ tử cũ đang chuẩn bị mang Vương Tông Thịnh ra trút giận lập tức dừng tay lại.

“Minh Ngọc huynh, ngươi trở về dưỡng thương cẩn thận đi.” Vương Thủ Triết tỏ vẻ ân cần nói:

“Chờ vết thương ngươi lành thì tới Trường Ninh của ta chơi, ta nhất định sẽ làm chủ tiếp đón chu đáo.”

“Thủ Triết lão đệ.” Cơ Minh Ngọc cũng hành lễ vô cùng khách sáo nói:

“Nói chuyện với lão đệ một phen, quả nhiên là hận gặp nhau muộn. Ngươi người huynh đệ này ta giao định.”

Hai người bái biệt lưu luyến không rời một phen.

Sau đó, Vương Thủ Triết thấy Vương Tông Thịnh bèn khẽ cười với hắn ta, ném cho một ánh mắt khích lệ, sau đó nghênh ngang rời đi.

Cơ Minh Ngọc thì mỉm cười vỗ vỗ bả vai Vương Tông Thịnh, nói: “Ngươi chính là cháu trai của Thủ Triết lão đệ nhỉ. Cháu của hắn cũng là cháu của ta. Ngươi hãy tu luyện thật tốt ở Huyền Băng điện, có ai bắt nạt ngươi cứ việc bảo ta.”

Sau khi khích lệ xong, Cơ Minh Ngọc bèn lướt qua rời đi.

Sau đó đám đệ tử cũ như sói như hổ kia, người nào người nấy cũng thay đổi ánh mắt.

“Vương Tông Thịnh, vừa rồi không làm ngươi sợ chứ? Đấy là các sư huynh đang nói đùa với ngươi thôi!”

“Ha ha ha, đây cũng là tục lệ đặc biệt của Huyền Băng điện chúng ta.”

Sau đó đám đệ tử cũ bèn vây quanh Vương Tông Thịnh, hiền lành dễ gần lôi kéo quan hệ với hắn ta.

“Ta, ta…”

Mặt Vương Tông Thịnh hiện vẻ sững sờ.

Hình như Vương Tông Thịnh ta sắp quật khởi.

Cùng lúc đó.

Đỉnh núi Tử Phủ Học Cung.

Trong mây mù lượn lờ có ngôi viện tử nhìn qua rất bình thường.

Ngôi viện tử này giống như rất lâu chưa từng được sửa chữa, nhìn qua có vẻ cũ nát. Trong viện cũng không trồng kỳ hoa dị thảo gì, linh quả và linh thảo đều là một vài loại hoa cỏ bình thường.

Tất cả đều nhìn rất tầm thường.

Trong viện, ở một cái thạch đình cũ nát, trên băng ghế đá cũ kỹ có một nam một nữ đang ngồi.

Nữ tử ước chừng hai mươi mấy tuổi, bởi vì dáng dấp có chút mũm mĩm của hài nhi, hai đầu lông mày lại lộ ra vẻ ngây thơ trong sáng khiến nàng thoạt nhìn nhỏ hơn rất nhiều so với tuổi thật.

Mà bề ngoài nam tử cũng không quá ba mươi mấy tuổi, nhưng nhìn thật kỹ thì lại có thể thấy dấu vết tang thương mà năm tháng để lại trên mặt hắn.

Ánh mắt hắn cũng lạnh lùng mà bình tĩnh, như thể một đầm sâu không thấy đáy.

Nếu như đặt hắn tại trái đất rồi mặc âu phục, đeo đồng hồ tay thì chính là một người mang phong phạm đầy đủ của một vị tổng giám đốc bá đạo.

“Sư huynh.” Khuôn mặt của nữ tử tràn đầy vẻ tủi thân, ẩn ý nói:

“Ngươi nói xem khi nào sư tôn mới có thể xuất quan nhỉ?”

Trên khuôn mặt lạnh lùng của nam tử lộ ra một nụ cười, giọng nói ôn hòa đáp: “Tiểu sư muội đừng sốt ruột, ta đã đưa tin cho sư tôn. Người sẽ mau chóng đi ra gặp ngươi.”

“Sư huynh, ta đói.” Nữ tử cau mày, dáng vẻ uể oải nói:

“Đi theo ngươi lên núi, ta còn chưa được ăn gì đây.”

“Xin lỗi xin lỗi, đều do sư huynh không tốt. Quên mất cảnh giới tu vi hiện giờ của tiểu sư muội còn thấp, không thể nhịn đói lâu.” Nam tử nói rồi xoa một cái lên nhẫn trữ vật đoạn lấy ra mấy cái màn thầu đưa tới:

“Tiểu sư muội, đây đều là màn thầu làm từ bột mì linh mạch, chống đói rất tốt, còn có tác dụng bổ sung khí huyết.”

“Chỉ thế thôi à?”

Ánh mắt nữ tử tái cả đi, trợn mắt há mồm nói:

“Sư huynh, chẳng phải ngươi nói sư tôn chúng ta là phó viện trưởng sao? Có quyền thế, món ngon gì cũng có, mà ngươi ngươi ngươi ngươi lại để ta ăn cái này?”

“Ừm… Sư muội à, xin lỗi xin lỗi. Chờ sau khi bái kiến sư tôn, sư huynh sẽ dẫn ngươi đi ăn ngon ngay, ngươi ăn tạm trước đã.”

Nữ tử mũm mĩm trẻ con này đương nhiên chính là Vương thị đời thứ tám, Vương Ly Từ đại tiểu thư.

Nàng mới vừa lộ mặt ở đại hội chiêu tân thì đã bị sư huynh trung niên này lừa gạt, nói là nhận đồ đệ thay mặt phó viện trưởng.

Sau khi hỏi rõ ràng nuôi cơm bao ăn bao ở, nàng bèn hấp tấp đi theo hắn.

Nào có thể đoán được, nàng đã đợi hai ngày ở trong cái viện rách nát này, lại ngay cả mặt sư tôn cũng chưa từng gặp.

Mà sư huynh luôn miệng nói viện trưởng bế quan lâu dài, quyền uy lớn nhất trong Học Cung chính là Phó viện trưởng, lại mời nàng ăn màn thầu lạnh.

Ly Từ đại tiểu thư ta làm sao lại số khổ như thế chứ?

Không chịu nổi đói bụng, Vương Ly Từ ngân ngấn nước mắt gặm màn thầu lạnh.

Chỉ mấy cái bánh màn thầu, hai ba miếng là đã hết sạch.

“Sư huynh, ta đói.” Vương Ly Từ lại rưng rưng nước mắt nhìn sư huynh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right