Chương 464: Ly Từ! Phó viện trưởng ta chọn nuôi ngươi rồi (2)
“Hả?” Sư huynh mở đôi mắt khép hờ ra, giật nảy mình: “Thế mà đã ăn xong rồi à?”
Sau đó, sư huynh lại lấy ra mấy cái bánh màn thầu: “Ly Từ à, ăn từ từ thôi, chớ để nghẹn.”
Lập tức, hắn lại nhắm mắt dưỡng thần.
Nhưng mà hắn vừa mới khép mắt thì đã nghe thấy giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở của Vương Ly Từ: “Sư huynh, không đủ ăn, ta đói.”
Lại một lát sau.
“Sư huynh, ta đói.”
“Sư huynh, ta đói.”
…
Một khắc đồng hồ sau.
Cái giọng như ma âm xuyên tai này dường như đã tẩy não hắn.
Ngay cả mắt hắn cũng không dám nhắm, bởi vì chỉ cần nhắm mắt lại thì sư muội có dáng dấp đáng yêu nũng nịu kia sẽ lập tức đáng thương tội nghiệp nói: “Sư huynh, ta đói.”
Một tháng cơm nước hắn cất chứa đều đã cho sư muội ăn sạch.
Nhưng sư muội vẫn còn đang kêu đói.
Vẻ mặt sư huynh đã trở nên mất tự nhiên, vị sư muội này dường như ăn rất, rất nhiều.
Vân Dương nhất mạch bọn họ, từ trước đến nay xem trọng tự kiềm chế tu thân, tận khả năng giảm bớt điều kiện vật chất bên ngoài, để tôi luyện nội tâm, đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất.
Hắn mới vừa trở về từ bên ngoài sau khi làm nhiệm vụ, đúng lúc gặp được Học Cung tuyển đệ tử mới, lại trùng hợp gặp được Vương Ly Từ, phát hiện nàng có tư chất phi phàm, chính là đạt tới cấp bậc thiên kiêu thượng phẩm Bính đẳng.
Lại thêm sau khi trò chuyện cùng thì hắn nhận ra nàng trời sinh có tính chất phác, tâm hồn ngây thơ không nhiễm một hạt bụi, phù hợp nhất với khí chất của Vân Dương nhất mạch bọn họ, nên mới như lấy được chí bảo, thu đồ đệ thay sư tôn, đưa nàng trở về đỉnh núi Vân Dương.
Nhưng mà giờ phút này, hắn lại lờ mờ cảm thấy không ổn.
Người sư muội này.
Hình như thu nhận hơi qua loa rồi.
Ngay khi hắn định hỏi thêm vài câu, một giọng nói già dặn và mạnh mẽ vang lên từ trong toà nhà của nội viện cũ kỹ.
“Minh Đạt, ngươi đưa tin nói mình đã thu nhận một vị thiên kiêu mộc mạc như ngọc. Là cô nương này à?”
Vừa mới nói xong.
Bên trong đình đá, một lão giả mặc bộ áo gai vải thô xuất hiện.
Lão giả kia trông khá gầy gò, khí chất phiêu dật, ánh mắt sâu thẳm ôn hòa, tràn ngập khí tức tài tình.
Ngay khi ông ta vừa xuất hiện, ánh mắt đã rơi xuống người Vương Ly Từ.
Ông ta chỉ tùy tiện đánh giá thôi mà như thể đã nhìn thấu Vương Ly Từ.
“Được được được! Huyết mạch hùng hồn, ánh mắt thật thà, đúng là một lương tài mỹ ngọc(*) hiếm có!” Trên mặt ông ta lộ rõ vẻ vui mừng thích thú:
“Minh Đạt, khí vận của ngươi không tệ, vậy mà có thể có ưu tiên giành được nhân tài như vậy từ trong tay các phong các mạch, vi sư ghi nhớ một công này của ngươi.”
(*) Lương tài mỹ ngọc: để đánh giá một người/vật rất tốt, đẹp, bất phàm, người có tài hoa, đạo đức tốt.
Minh Đạt cẩn thận nhắc nhở một câu: “Sư tôn, tiểu sư muội nhà chúng ta hình như ăn khá nhiều.”
“Ăn khá nhiều ư?” Lão giả không để bụng:
“Người trẻ tuổi ấy mà, ăn nhiều là phúc, có ai không ăn nhiều như vậy? Lúc trước Minh Đạt ngươi cũng ăn khá nhiều đấy thôi, không phải vi sư vẫn nuôi nổi ngươi sao?”
Sau đó, lão giả nhìn về phía Vương Ly Từ, lên tiếng với dáng vẻ càng nhìn càng hài lòng: “Lão phu chính là Vân Dương thượng nhân, may mắn được làm phó viện trưởng Học Cung. Ngươi có bằng lòng bái ta làm vi sư không? Với tư chất của ngươi, chỉ cần chăm chỉ thêm chút là có thể kế thừa y bát của ta rồi.”
Ông ta tràn đầy tự tin, nghĩ rằng Vương Ly Từ chắc chắn sẽ đồng ý, cúi đầu bái sư ngay.
Nào ngờ Vương Ly Từ liên tục lắc đầu: “Ta không muốn.”
“Cái gì?”
Vân Dương thượng nhân ngớ người.
Câu trả lời này rõ ràng không hợp lẽ thường mà. Hơn nữa đây chỉ là làm cho có mà thôi. Trên thực tế thủ tục đã hoàn tất, nha đầu này đã là người của Vân Dương nhất mạch.
Không đợi cho bọn họ lên tiếng, Vương Ly Từ thẳng thừng lắc đầu nói: “Nhất mạch này của chúng ta quá nghèo, phòng ở rách nát như thế, lại còn ăn bánh bao nguội suốt ngày, ăn cũng chẳng đủ no, ta không muốn như vậy.”
“Minh Đạt sư huynh còn gạt ta, nói là bao ăn bao ở, chỉ cần ta còn nuốt trôi thì ăn gì cũng được.”
“Chuyện này.” Hai sư đồ Vân Dương thượng nhân đưa mắt nhìn nhau, cô nương này, có cần phải thẳng thắn như vậy không?
Sắc mặt Vân Dương thượng nhân lập tức nghiêm lại nói: “Minh Đạt, chuyện này đúng là ngươi làm sai rồi, sao có thể để tiểu sư muội ăn bánh bao nguội được?”
Sau đó, Vân Dương thượng nhân điềm đạm nói một cách tự tin: “Nói thế nào thì sư tôn nhà ngươi cũng là một Tử Phủ thượng nhân, huống hồ còn đường đường là phó viện trưởng. Sao có thể không nuôi nổi một tiểu nha đầu như ngươi cơ chứ.”
“Vi sư đồng ý với ngươi, chỉ cần ngươi có thể ăn được, muốn ăn gì thì cứ ăn.”
“Thật sao?” Vương Ly Từ trợn tròn mắt nhìn hơi nghi ngờ, nhìn xung quanh, ấp úng nói:
“Nhà chúng ta trông hơi nghèo nhỉ.”
“Vi sư đường đường là Tử Phủ thượng nhân, mà Minh Đạt sư huynh ngươi cũng đã là tu sĩ Thiên Nhân cảnh từ lâu rồi.” Vân Dương thượng nhân tự tin nói:
“Nuôi một tiểu nha đầu như ngươi không phải dễ như trở bàn tay à.”
Nói xong ông ta vung tay lên, ném một túi đựng Linh thạch sang cho Minh Đạt sư huynh: “Minh Đạt, trong đây có một trăm Linh thạch. Dẫn sư muội ngươi đi Thiên Thiện các bên trong Học Cung ăn một bữa thật ngon. Cứ ăn thoải mái, đừng tiết kiệm tiền cho vi sư. Số Linh thạch còn lại thì mua một ít nguyên liệu nấu ăn tươi ngon ở Trường Xuân cốc về nấu cho sư muội ngươi ăn.”