Chương 465: Ly Từ! Phó viện trưởng ta chọn nuôi ngươi rồi (3)
“Ta cần phải bế quan mấy ngày nữa, ngươi dẫn theo tiểu sư muội trước đi.”
“Vâng, sư tôn.” Minh Đạt sư huynh lập tức có chút tự tin, cười khanh khách nói:
“Đi, tiểu sư muội, sư huynh dẫn ngươi đi ăn món ngon nào.”
“Sư huynh, ngươi thật tốt.” Vừa nghe nói có món ngon, Vương Ly Từ đã đi không nổi, thậm chí còn quên từ chối việc bái sư.
Thời gian vui vẻ như vậy đã trôi qua được hai ngày.
Vẫn là cái tiểu viện tử tồi tàn đó.
Nhìn Minh Đạt sư huynh nhìn có vẻ hơi tiều tụy.
Thân hình Vân Dương thượng nhân lắc một cái đã xuất hiện ở trước mặt hắn, sắc mặt hơi hơi bất mãn nói: “Minh Đạt, không phải đã nói với ngươi là vi sư đang bế quan rồi sao? Sao lại đưa tin cho ta?”
“Khởi bẩm sư tôn.” Minh Đạt sư huynh rất thận trọng cho biết:
“Tiền thức ăn của tiểu sư muội hết rồi.”
Hả?
“Không phải vi sư đã cho một trăm Linh thạch rồi sao?” Mí mắt Vân Dương thượng nhân giật liên tục:
“Chẳng lẽ Thiên Thiện các dám phạm sai lầm lớn, tùy tiện tăng giá lên hay sao.”
“Không phải như vậy đâu, nể mặt chúng ta là Vân Dương nhất mạch, Thiên Thiện các đã giảm giá cho chúng ta rồi.” Minh Đạt sư huynh thều thào:
“Trừ một trăm Linh thạch kia ra, chúng ta còn thiếu nợ ba mươi Linh thạch nữa.”
Bây giờ chỉ mới hai ngày ngắn ngủi, vậy mà đã ăn hết một trăm ba mươi Linh thạch.
Vân Dương thượng nhân cũng phải hơi lảo đảo sắp ngã, nghi ngờ nhìn Vương Ly Từ.
“Sư tôn, chính người nói là ăn thoải mái mà.” Vương Ly Từ lại có dáng vẻ vô cùng ngây thơ, ánh mắt vô tội nói.
Thật ra đã rất lâu rồi gia tộc Vương thị không dám nói câu ngươi cứ ăn thoải mái đi trước mặt Vương Ly Từ nữa.
Nha đầu kia mà ăn thoả thích thật, vậy đó thực sự là một cái động không đáy.
“Ly Từ à, để sư tôn giúp ngươi kiểm tra huyết mạch một phen.” Vân Dương thượng nhân cũng được coi là có nhiều kiến thức, cảm thấy hơi sai sai, lúc trước nghe Minh Đạt bẩm báo, chắc là tiểu sư muội Ly Từ thuộc loại huyết mạch dạng chiến thể tầng ba nào đó.
Bình thường thể loại chiến đấu đều ăn nhiều, nhưng dù ăn có nhiều thì cũng không thể ăn đến mức như vậy được.
Theo đó uy áp của Vân Dương thượng nhân rơi lên người Vương Ly Từ.
Bỗng nhiên.
Khí chất nhu nhược vô tội kia của Vương Ly Từ đột nhiên thay đổi, một luồng khí tức bá đạo và hung mãnh tản ra dày đặc từ cơ thể nàng.
Theo đó.
Sau lưng nàng, ảo ảnh một con quái vật gớm ghiếc kinh khủng, có cái miệng to như chậu máu và cái bụng khổng lồ đang ngưng tụ.
So với lúc nàng ở Luyện Khí cảnh trước đó.
Cái ảo ảnh hung thú này rõ ràng là lớn hơn không chỉ gấp đôi, dường như nó cảm giác được uy hiếp, hai mắt trừng Vân Dương thượng nhân với ánh mắt cực kỳ dữ tợn. Nó gào rống như thể một con mãnh thú gặp phải sự uy hiếp, đang áp dụng chiến thuật đe dọa.
Đây là Pháp Tướng Hư Ảnh.
Hai sư đồ đưa mắt nhìn nhau, bọn họ là trung tầng và cao tầng của Học Cung nên đương nhiên không còn xa lạ gì với Pháp Tướng Hư Ảnh.
Hầu hết Thiên Nhân cảnh trung tầng trong Học Cung, bao gồm cả Minh Đạt sư huynh trong đó, bởi vì huyết mạch đều tương đối mạnh mẽ, nên phần lớn đều có thể ngưng tụ ra Pháp Tướng Hư Ảnh của riêng mình.
Chỉ là không có nhiều người ngưng tụ được Pháp Tương Hư Ảnh ở Linh Đài cảnh cho lắm.
Đương nhiên chỉ cần đủ nồng độ huyết mạch, cộng thêm một vài sự trùng hợp cơ duyên, cũng có người ngưng tụ ra Pháp Tương Hư Ảnh ngay khi ở Luyện Khí cảnh.
Nhưng những chuyện này đều không quan trọng.
Pháp Tướng Hư Ảnh của nha đầu này rõ ràng không đơn giản.
“Sư tôn, đây là Pháp Tướng Hư Ảnh loại thôn tính đúng không?” Minh Đạt sư huynh không dám chắc hỏi.
“Pháp Tướng Hư Ảnh loại thôn tính vi sư đã gặp vài lần, chắc chắn không có uy thế như vậy.” Sắc mặt Vân Dương thượng nhân khiếp sợ nói:
“Chẳng lẽ, đây là vương giả của huyết mạch loại thôn tính trong truyền thuyết, Thôn Thiên Thao Thiết huyết mạch?”
Tốt tốt tốt! Nếu là huyết mạch như thế, vậy thì thật sự là phi thường, tiềm lực kinh người!
Vân Dương thượng nhân mừng rỡ không thôi, đứa nhỏ này, chắc chắn ông sẽ nuôi!
……
Nghe Vân Dương thượng nhân nói lời hùng hồn như vậy, vẻ mặt của Minh Đạt sư huynh ngưng trọng, lờ mờ có hơi lo lắng.
Sư tôn à, lúc nói lời này đừng có mà quá mức qua loa như vậy, vị tiểu sư muội nhà chúng ta đây thật sự là ăn nhiều không phải dạng vừa đâu.
“Minh Đạt à!” Sau khi Vân Dương thượng nhân nói xong câu hùng hồn đấy thì liếc nhìn đồ đệ vốn rất yêu thương, dường như có hơi ghét bỏ:
“Sao ngươi còn ở đây, không mau đi làm nhiệm vụ đi?”
Minh Đạt sư huynh hơi giật mình:
“Sư tôn, ta vừa mới làm xong nhiệm vụ và trở về rồi.”
“Minh Đạt à, tình huống hiện nay đã khác rồi.” Vân Dương thượng nhân thành khẩn nói:
“Bây giờ chúng ta phải nuôi thêm tiểu sư muội nữa. Đi đi, làm thêm nhiều nhiệm vụ của Học Cung một chút, cố gắng chọn cái kiếm tiền mà làm.”
“Vâng, sư tôn.”
Mí mắt của Minh Đạt sư huynh giật giật.
Hình như tình hình có hơi không ổn rồi! Nhưng lệnh sư tôn khó làm trái, ngoại trừ thành thật làm theo ra thì hắn còn có thể làm gì được đây?
Minh Đạt sư huynh cáo từ xong thì đi thẳng xuống núi, bắt đầu hành trình làm nhiệm vụ kiếm tiền của hắn.