Chương 467: Nương tử không được mưu hại thân phu! (2)
Nhìn từ trước mắt, loại hạt giống này chỉ có thể do hắn tự tay nuôi trồng, những người khác căn bản không thể làm theo được.
Ngày hôm trước, trong sự mong đợi và yêu cầu mãnh liệt của các đệ tử Trường Xuân cốc, Vương Thủ Triết đưa cho bọn họ một ít, cho bọn họ cũng trải nghiệm được uy lực của đại trận dây leo bản yếu.
Đương nhiên, bởi vì lý do huyết mạch nên bọn họ chỉ dựa vào《Trường Xuân chân quyết》để thúc giục, tốc độ so với Vương Thủ Triết phải chậm hơn rất nhiều.
Nhưng những hạt giống dây leo này chung quy đều do Vương Thủ Triết dành hơn tám năm để cải thiện dần dần, tốn không ít công sức trên mặt tăng trưởng nhanh.
Trải qua quá trình xúc tác của hắn, cuối cùng khi dây leo ngưng tụ hạt giống sẽ tích trữ rất nhiều năng lượng trong hạt. Điều này cũng khiến cho chúng chỉ cần một lượng Trường Xuân huyền khí nhỏ là có thể kích hoạt.
Vì vậy, những đệ tử Trường Xuân này đã có thể miễn cưỡng sử dụng “Ma Nữ Tam Hào” tiến hành chiến đấu.
Thấy những nam đệ tử Trường Xuân cốc này đều đang nhìn mình chằm chằm với ánh mắt “như đói khát”, Vương Thủ Triết ôn hòa trấn an: “Chư vị sư huynh sư đệ, lần này Thủ Triết không đem nhiều hạt giống tới cho lắm. Hơn nữa cũng không dễ để nuôi trồng những hạt giống dây leo này, chư vị phải cho ta chút thời gian.”
“Thế này đi, trước hết mọi người cứ lấy tập tài liệu đã.” Vương Thủ Triết lại lấy ra một xấp tài liệu và phân phát cho mọi người:
“Cứ cách nửa năm ta sẽ lại uỷ thác cho Tiền thị thương hội chuyển đến một nhóm hàng. Mọi người có nhu cầu gì thì vui lòng liên hệ chất nhi của ta Vương Tông Thịnh để đặt hàng.”
Như vậy, cuối cùng Vương Thủ Triết cũng giải quyết ổn thỏa những nam đệ tử này.
Đây cũng là nước cờ Vương Thủ Triết nghĩ ra, năm xưa khi trên trái đất còn chưa có mua sắm trực tuyến, tất cả đều dựa vào loại tập sách này để mua hàng qua bưu điện.
Mà mua hàng qua bưu điện hay mua hàng trực tuyến cũng như nhau, đều không tách rời với hậu cần.
Hiện nay các cửa hàng chi nhánh của Tiền thị thương hội đã mở khắp Lũng Tả quận, quy mô số lượng rất lớn, nhưng thật ra đã có một ít khái niệm bước đầu của hậu cần, tạm thời có thể đáp ứng nhu cầu nghiệp vụ của việc đặt hàng qua bưu điện.
Thật ra Vương Thủ Triết có lòng muốn làm chuyển phát nhanh và hậu cần, nhưng với thực lực và quy mô của Bình An Vương thị hiện tại thì căn bản không thể kiểm soát được lĩnh vực này. Cho dù là hợp tác với Tiền thị thương hội, người ta cũng không thèm đoái hoài tới, kể cả đưa ra kế hoạch kinh doanh thì cũng chỉ là may áo cưới cho người khác(*).
(*) May áo cưới cho người khác: làm việc chăm chỉ cho người khác, nhưng cuối cùng mình cũng chẳng được lợi lộc gì.
Suy cho cùng, vẫn là do thực lực tổng thể của Bình An Vương thị quá yếu.
Nếu như một ngày nào đó hai muội muội Vương Lạc Thu, Vương Lạc Tĩnh này lên được tới cấp bậc Tử Phủ thượng nhân, Vương thị mới có tư cách chính thức hợp tác với Tiền thị thương hội.
Thế nhưng, chuyện này sớm nhất cũng phải hai ba trăm năm sau.
Bỗng nhiên, trong lòng Vương Thủ Triết có một ý tưởng.
Chỉ có điều, ý tưởng này còn phải cân nhắc kĩ lưỡng một phen.
Tạm thời không vội.
…
Sau đó, Vương Thủ Triết ở lại Học Cung thêm bảy tám ngày, mở rộng quan hệ ở khắp nơi, bấy giờ mới cáo từ với chất nhi chất nữ và hai muội muội.
Trong khoảng thời gian này, đương nhiên hắn cũng biết đại chất nữ Vương Ly Từ đã gia nhập vào Vân Dương nhất mạch của phó viện trưởng.
Về việc này, Vương Thủ Triết thầm bày tỏ sự đồng tình đối với phó viện trưởng.
Cũng may, tất cả mọi người trong Vương thị đều đã tìm được con đường phù hợp với mình, tương lai đầy hứa hẹn.
Sau khi cáo biệt, đoàn xe của Vương Thủ Triết chậm rãi khởi động, đi thẳng về Trường Ninh.
Lúc trước khi xuất phát mới chỉ là tháng hai đầu xuân, mà khi quay trở lại Trường Ninh thế mà đã là tháng năm. Thời tiết khí trời hiện tại hơi oi bức, cũng là một mùa mưa nhiều.
Mưa lớn liên miên không ngừng rất có khả năng sẽ gây ngập lụt tại An Giang, và tạo thành lũ lụt ở cả khu vực Bình An.
Trong hơn một trăm năm lịch sử ở Bình An trấn, nạn hồng thuỷ lớn đã xảy ra tổng cộng hai lần, nạn hồng thuỷ nhỏ thì cách mấy năm lại xuất hiện một lần.
Con người thích sống nhờ vào nước, bất kể cuộc sống sinh hoạt hay canh tác đều không thể tách rời với nước. Nhưng một khi lũ lụt mãnh liệt dâng lên thì cũng sẽ gây ra những thiệt hại lớn cho con người.
Giảm sản lượng lương thực hay sập phòng ốc đều coi như chuyện nhỏ, nhưng nếu có quá nhiều người và động vật chết sau lũ lụt, từ đó tạo thành ôn dịch mới là chuyện đáng sợ.
Vì vậy, ngay từ lúc mới xuyên qua, Vương Thủ Triết đã cực kỳ chú ý tới công trình thuỷ lợi của Bình An trấn.
Trong tám năm qua, hắn đã sai người dần dần tìm hiểu rõ về tình hình địa lý của cả Bình An trấn, không chỉ chế tác bản đồ địa hình tường tận, mà còn hao tâm tổn sức làm nên một sa bàn địa hình rất lớn.
Cho dù là phát tích của tổ tiên, hay là sự bảo vệ của từng lớp thế hệ tổ tiên, tất cả đều khiến cho gia tộc có tình cảm sâu đậm với mảnh đất này.
Tuy rằng Bình An trấn này trên danh nghĩa thuộc về Đại Càn, nhưng Vương Thủ Triết đã ngầm coi đây là nơi mình độc chiếm từ lâu, từ đầu tới cuối đều coi đây là lãnh thổ của mình để kinh doanh và kiến thiết.