Chương 468: Nương tử không được mưu hại thân phu! (3)
Hắn vừa trở về đã nghe bẩm báo nói năm nay mùa mưa liên miên, dường như có dấu hiệu của nạn lũ lụt, lúc này lập tức khẩn trương lao vào công việc.
Sa bàn cực lớn tiết lộ chi tiết địa hình, địa vật của Bình An trấn trước mặt hắn.
Tám năm qua, số nhân lực vật lực hắn đầu tư cho các công trình thủy lợi rất sớm đã không đếm xuể.
Cũng may Bình An trấn chỉ là một địa phương nhỏ, mặt phía Bắc là An Giang có hình cung bảo vệ Bình An trấn, từ Đoạn Long hiệp phía Tây đến Lạc Ưng hiệp phía Đông, vùng ven sông Bình An trấn khoảng chừng một trăm bốn một trăm năm mươi lý.
Một khi mực nước của An Giang dâng lên, mà có bất kỳ lỗ hổng nào đó xuất hiện ở đoạn bờ sông trong vòng một trăm bốn mươi năm mươi lý này, nước lũ sẽ tràn vào Bình An trấn.
Trong đó, Đoạn Long hiệp ở phía Tây khiến cho Vương Thủ Triết chán ghét nhất.
Bởi vì nơi này có địa thế chật hẹp, cửa hiệp như cổ họng bóp nghẹt thượng nguồn An Giang lại. Điều này khiến cho thủy vực thủy lưu của một đoạn Bình An trấn chảy xiết, thế có hơi hung mãnh.
Trong thời kỳ bình thường việc này cũng chẳng sao, nhưng một khi mùa lũ về đó sẽ là một mầm họa lớn.
Mà phía sau Bình An trấn lại là sáu nhánh núi của Bình Sơn đan xen, ngăn cách Bình An trấn với ngoại vực.
Bởi vậy, một khi lũ lụt tràn vào Bình An trấn là không có kênh xả lũ, mực nước không ngừng dâng lên sẽ có thể làm cho cả Bình An trấn hóa thành hồ nước lớn.
Vương Thủ Triết xem kĩ tất cả địa hình trên sa bàn, không ngừng suy diễn điểm yếu trong đó.
Một lúc lâu sau, Liễu Nhược Lam bưng tới một ít điểm tâm, dịu dàng nói: “Phu quân, chàng ăn gì trước đã, nghỉ ngơi chút đi.”
“Đoạn Long hiệp này…” Vương Thủ Triết càm ràm:
“Sớm muộn gì cũng có một ngày ta phải san phẳng nó.”
“Xì!”
Liễu Nhược Lam che miệng cười nói: “Phu quân đúng là hùng tâm tráng chí thật. Đợi đến một ngày đó, ta sẽ cùng làm với phu quân.”
Thật ra khu vực như Đoạn Long hiệp này lại là nơi tạo thủy điện vô cùng tốt. Trước khi hắn xuyên đến, Tam Hiệp trên trái đấy chính là một công trình như vậy.
Đương nhiên, một công trình thuỷ lợi khổng lồ như vậy có mặt thuận lợi, cũng có mặt bất lợi, thiệt hại mà nó gây ra cho môi trường sinh thái khá là chí mạng.
Vương Thủ Triết tạm thời dứt bỏ tất cả tạp niệm, nhấm nháp “điểm tâm tình yêu” Liễu Nhược Lam tự tay làm ra.
Ừm.
Vẫn khó ăn như trước.
Mà hắn vẫn tỏ ra rất hưởng thụ như trước: “Tay nghề của nương tử tốt thật.”
“Nếu phu quân thích, sau này một ngày ba bữa ta đều nấu cho chàng.” Trên gương mặt tươi cười của Liễu Nhược Lam hiện lên nét ửng hồng hạnh phúc.
Vương Thủ Triết biến sắc, vội vàng nói: “Nương tử không được mưu hại thân phu.”
Không được mưu hại thân phu?!
Nét mặt của Liễu Nhược Lam dần dần thay đổi.
Thôi xong!
Trong lòng Vương Thủ Triết hồi hộp, hình như hơi nhanh mồm nhanh miệng rồi.
…
Liên quan đến sinh mệnh, đầu óc Vương Thủ Triết nhảy số cực nhanh.
Hắn tỏ vẻ sủng nịnh mà thâm trầm nhìn Liễu Nhược Lam: “Vi phu thực sự rất thích tay nghề của nương tử. Nếu ngày nào nàng cũng nấu cho vi phu thì sao vi phu khống chế nổi? Chẳng phải sẽ khiến vi phu ăn uống quá độ? Lâu dần, dĩ nhiên không tốt cho sức khỏe, vậy chẳng phải là đang mưu hại thân phu sao?”
“Bởi vậy, nương tử thi thoảng xuống bếp là được rồi, điều này cũng có thể khiến vi phu có niệm tưởng.”
Hàn sắc trên mặt Liễu Nhược Lam dần tản đi, con ngươi xinh đẹp hạnh phúc nhìn Vương Thủ Triết: “Phu quân quả nhiên rất tài hoa, ngay cả khen người ta cũng khen chấn động lòng người như vậy, thật sáng tạo.”
Vì chuyển dời sự chú ý của Liễu Nhược Lam, Vương Thủ Triết ôm eo nàng, thấp giọng nói: “Mấy hôm nay luôn rong ruổi bên ngoài, nhiều chuyện không tiện. Đã lâu rồi ta chưa lĩnh giáo trình độ ‘Huyền Thủy chân quyết’ của nương tử.”
Liễu Nhược Lam đỏ mặt, thấp giọng đáp: “Ta cũng lâu rồi chưa kiểm tra tiến độ tu vi ‘Trường Xuân chân quyết’ của phu quân, chỉ là, chỉ là hai đứa nhỏ vẫn còn đang đọc sách ở phòng bên…”
Phu thê hai người bận rộn công việc quá lâu, lâu rồi chưa nắm bắt bài vở của bọn họ, khiến hai đứa nhóc buông thả bản thân, lúc này đúng lúc bù đắp tiến độ.
Trẻ nhỏ quả nhiên phiền phức.
Vương Thủ Triết tiếc nuối lắc đầu, lúc đang chuẩn bị dời sự chú ý lên trên sa bàn.
Liễu Nhược Lam lại đỏ mặt, cắn môi nói: “Được rồi được rồi, dù sao chúng nó trì hoãn bài vở cũng không phải một hai ngày, ta căn dặn Xảo Nhi trông nom con, chúng ta đến Thủy Nguyệt Thiên các tu luyện một trận đi…”
“Ừm. Được thôi.”
Vương Thủ Triết suy xét một lúc, cảm thấy vẫn đánh không lại Liễu Nhược Lam, nghe lời mà làm.
Sau nửa canh giờ, trong thư phòng, lúc này, tỷ đệ Vương Ly Dao và Vương Tông An đều bày ra vẻ mặt nghiêm túc liều mạng làm bài.
Nương thân đã nói sẽ tới kiểm tra bài tập.
Bọn họ còn nhỏ nhưng đã sớm biết sát ngôn quan sắc(*), biết ở nhà thà đắc tội với cha một trăm lần cũng tuyệt đối không thể chọc nương thân tức giận một lần.
(*) : Thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt
Bởi vậy, bọn họ múa bút thành văn, vô cùng khắc khổ.
Thế nhưng đợi rất lâu cũng không thấy nương thân đến kiểm tra bài tập.