Chương 445: Băng Lan! Trường Xuân đặc biệt đến mở mang kiến thức một phen (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,859 lượt đọc

Chương 445: Băng Lan! Trường Xuân đặc biệt đến mở mang kiến thức một phen (2)

Mỗi người bọn họ ai nấy cũng phong thần tuấn lãng, hơi thở cường đại, giống như nhân trung chi long(*).

(*) Nhân trung chi long: ý nói những bậc kiệt xuất, phi thường giữa những người tầm thường.

Trong đó người đứng đầu kia, dáng dấp nhìn qua cũng chỉ có hai mươi mấy tuổi. Sắc mặt hắn ta lạnh lùng, dường như luôn có hơi thở giá rét quanh quẩn xung quanh, giống như hoà làm một với băng tuyết.

Tuy sâu hiểm khó dò mà cao sơn ngưỡng chỉ(*).

(*) Cao sơn ngưỡng chỉ: Chỉ hành động ngưỡng mộ phẩm đức cao quý, thanh cao.

Đệ tử xuất chúng kia vừa thấy những người đó, hai mắt sáng ngời, trầm giọng hô: “Vậy mà lại là Cơ Minh Ngọc, Minh Ngọc sư huynh.”

Sau đó hắn ta hành lễ từ xa nói: “Bái kiến Minh Ngọc sư huynh.”

“Minh Ngọc sư huynh ư?”

Trong mắt các đệ tử mới vào đều lộ ra vẻ hiếu kỳ nhìn sang.

Đám người Cơ Minh Ngọc dừng bước.

Trên gương mặt hắn ta nở một nụ cười ấm áp: “Hóa ra là Khang Đức sư đệ. Chuyện tuyển nhận đệ tử mới vào lần này đã vất vả cho đệ rồi. Đệ cứ dạy dỗ cho thật tốt trước đi, chút nữa ta sẽ dẫn bọn họ đi đến các mạch khác mở mang kiến thức.”

“Vâng, Minh Ngọc sư huynh.” Chu Khang Đức hơi kích động hành lễ đáp lại:

“Đệ nhất định sẽ dạy dỗ thật tốt, đảm bảo không để bọn hắn làm Minh Ngọc sư huynh ngài mất mặt.”

Sau lời khích lệ, đám người Cơ Minh Ngọc tạm thời rời đi, đi về phía Huyền Băng điện, càng lúc càng xa.

Ánh mắt Chu Khang Đức đưa tiễn nhìn theo, cho đến khi bóng dáng Cơ Minh Ngọc biến mất, hắn ta mới quay đầu lại, vẻ mặt tự hào nói: “Các ngươi đều đã nghe rồi chứ. Tất cả cố gắng kiềm chế lại cho ta, hai ngày nữa Minh Ngọc sư huynh sẽ đưa các ngươi đi khắp nơi mở mang kiến thức một chút, đây chính là chuyện để tăng thể diện.”

“Kiến Nghiệp huynh, mở mang kiến thức là cái gì?” Vương Tông Thịnh thấp giọng hỏi.

Hắn ta gia nhập Huyền Băng nhất mạch. Cũng không phải là do hắn ta hiểu rốt cuộc nhất mạch này mạnh đến mức nào, mà gần như chỉ bởi vì mấy chữ “Lung Yên lão tổ” mà thôi.

“Chính là đi đến các mạch khác diễu võ dương oai một trận thôi mà.” Vũ Văn Kiến Nghiệp xuất thân bất phàm, nghìn năm qua gia tộc truyền lại cũng không ít đệ tử Học Cung, đương nhiên hắn ta hiểu được này.

“Tất cả im miệng.” Chu Khang Đức tức giận mắng:

“Khi sư huynh đang nói chuyện, không lượt các ngươi xì xào bàn tán. Nếu như tái phạm sẽ phạt không tha!”

Vương Tông Thịnh và Vũ Văn Kiến Nghiệp giật mình, nhanh chóng ngậm miệng.

Sau đó Chu Khang Đức tiếp tục giáo huấn đệ tử mới nhập môn.

Mà cùng lúc đó.

Trong Huyền Băng điện.

Đoàn người Cơ Minh Ngọc dừng bước.

Một vị đệ tử cốt cán trong đó nói: “Minh Ngọc sư đệ, lần này sư tôn bảo chúng ta đến gặp mặt, chẳng lẽ là Lung Yên học tỷ đã trở lại?”

“Hơn nửa là chuyện này.” Một đệ tử cốt cán khác cũng nói:

“Lung Yên học tỷ rời khỏi Học Cung đã sáu mươi năm, nghe nói lúc ấy trong nhà xảy ra chuyện. Mấy năm gần đây, sư tôn đã nhắc tới vài lần.”

“Nếu Lung Yên học tỷ có thể trở về Học Cung, thực lực Huyền Băng điện nhất mạch chúng ta lại sẽ tăng lên không ít.”

“Không sai, năm đó khi Lung Yên học tỷ tung hoành, ta cũng mới chỉ là đệ tử nhập môn, đi theo tỷ ấy ngược lại được tăng thêm không ít kiến thức.”

Hai người ngươi một lời ta một câu, trong ánh mắt đều có chút chờ mong.

Cơ Minh Ngọc khe khẽ nhướng mày.

Vương Lung Yên rời khỏi Học Cung đã sáu mươi năm, Cơ Minh Ngọc hắn cũng mới chỉ bốn mươi mấy tuổi.

“Nghe nói Lung Yên học tỷ năm đó sáu mươi tuổi mới tấn thăng Linh Đài cảnh trung kỳ, bộ dáng không phải quá cường thế.” Ánh mắt Cơ Minh Ngọc thoáng qua chút khinh thường:

“Mà ta ngắn thì ba năm, dài thì năm năm, đã có thể thăng cấp trung kỳ.”

Hai đệ tử cốt cán lớn tuổi khác hơi sửng sốt, đều nở nụ cười: “Minh Ngọc sư đệ sinh ra ở thế gia Lục phẩm Cơ thị danh tiếng lẫy lừng, đương nhiên lợi hại hơn một chút so với Lung Yên học tỷ rồi.”

Trong lúc một đám người đang nói chuyện, đã thông qua thủ vệ, đi về hướng Huyền Băng các.

Cùng lúc đó, bên trong Huyền Băng các.

Một vị cung trang nữ tử cao cao ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa.

Trên đầu bà ấy đội ngọc quan màu trắng, màu ngọc sáng bóng, không có lấy một tia tạp sắc.

Nhưng mà, mặc dù dưới sự nổi bật của bạch ngọc như tuyết đến vậy, da thịt của nàng vẫn trong suốt như ngọc, làm cho người ta không phân biệt được đến tột cùng là màu ngọc trong sáng hơn, hay là làn da trắng nõn hơn.

Một bộ cung trang màu lam băng bao bọc thân hình lả lướt của bà ấy, làm tôn lên khí chất tựa như núi tuyết lạnh thấu xương, lại phiêu dật như bông tuyết của bà.

Cung trang nữ tử này, hiển nhiên chính là chủ nhân nơi đây, Băng Lan thượng nhân.

Trên vách tường sau lưng bà có một thanh Băng Tinh trường kiếm cắm trong vỏ kiếm treo nằm ngang.

Đó là bội kiếm “Băng Lan” của bà, lấy băng phách làm cốt, dùng Băng linh khí của núi tuyết vô tận ngưng luyện mà thành, kiếm ý như lẫm, tản ra hàn ý vô tận.

Bởi vì sự tồn tại của Băng Lan kiếm, trong Huyền Băng các đều tràn ngập một loại khí thế xơ xác tiêu điều vô hình.

Có thể gặp nhau, nếu kiếm này là ra khỏi vỏ sẽ sắc sảo vô song cỡ nào.

Mà Lung Yên lão tổ mặc một thân váy lụa Huyền Băng, đeo mạng che mặt ngồi ngay ngắn ở vị trí thủ hạ cạnh Băng Lan thượng nhân.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right