Chương 444: Băng Lan! Trường Xuân đặc biệt đến mở mang kiến thức một phen (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,777 lượt đọc

Chương 444: Băng Lan! Trường Xuân đặc biệt đến mở mang kiến thức một phen (1)

Cùng lúc đó.

Huyền Băng điện.

Gió rét gào thét thổi qua giữa những đỉnh núi tuyết, dường như cứ mãi mãi không nguôi, mang đến cho cung điện khổng lồ như thể dùng bông tuyết điêu khắc mà thành này vài phần sát khí.

Bông tuyết rơi xuống từ tầng mây dày đặc, đọng trên mái ngói cong cong như được băng tuyết đúc thành, trong khoảnh khắc đã hòa làm một thể với toàn bộ tòa kiến trúc.

Từ xa nhìn lại, trời đất phủ đầy sắc tuyết trắng buốt, mênh mông mà hiu quạnh.

Chỉ có vạt tay áo không ngừng phấp phới giữa gian kiến trúc, trong đó mơ hồ lộ ra mấy phần sức sống ngập tràn.

Ở nơi trung tâm cao nhất của khu kiến trúc, có một tòa Huyền Băng các.

Đây là nơi mà Băng Lan thượng nhân danh tiếng lẫy lừng bế quan trong một thời gian dài, thỉnh thoảng mới có đệ tử cốt cán được cho gọi vào trong, rồi tiếp nhận một số chỉ điểm ở đây.

Nếu không có lời triệu tập của bà ấy, thì ngay cả đệ tử thân truyền cũng không được tự tiện đi vào.

Hôm nay, hình như Huyền Băng các có hơi khác một chút.

Bão tuyết mãnh liệt bao phủ khắp không gian xung quanh hàng năm dường như đã tiêu tan đi rất nhiều, một tia nắng vàng cũng xuyên qua tầng mây dày đặc rồi chiếu xuống, rọi sáng trên Huyền Băng các, khiến nó trở nên sáng lấp lánh.

Bên ngoài chính điện Huyền Băng điện.

Ngoài đủ loại công trình kiến trúc trong phạm vi sử dụng ra, nơi chiếm diện tích lớn nhất chính là quảng trường Băng Tinh Bàn.

Trong quảng trường này xây dựng một vài lôi đài. Lôi đài lớn và kiên cố nhất trong số đó có thể chống đỡ được các trận chiến của tu sĩ Thiên Nhân cảnh mà không dễ dàng bị phá hỏng.

Hàng ngày, các đệ tử Huyền Băng điện đều sẽ đến lôi đài so tài, hai bên cùng kiểm chứng sự tiến bộ về tu vi và công pháp Huyền Vũ chiến kỹ.

Bầu không khí dũng mãnh tinh tiến như vậy hiển nhiên có chút bất đồng so với Trường Xuân cốc yên tĩnh và thanh bình kia.

Bọn họ đắm chìm vào tu luyện, say mê chiến đấu.

Cũng bởi vậy, Huyền Băng điện nhất mạch được Tử Phủ Học Cung công nhận là nhất mạch có sức chiến đấu mạnh nhất.

Rất nhiều người trẻ tuổi ưu tú đều muốn gia nhập Huyền Băng điện nhất mạch. Tuy nhiên, Huyền Băng điện lại là nơi tuyển chọn đệ tử nghiêm khắc bậc nhất, từ trước đến nay thà thiếu chứ không ẩu.

Dần dà, mặc dù điều này cũng khiến nhân số trong Huyền Băng điện nhất mạch còn lại khá ít, nhưng lại là nơi hội tụ toàn những tinh anh.

Cũng chính vì vậy mà từ trước đến nay các đệ tử của Huyền Băng điện nhất mạch vẫn luôn tự hào về điều đó, vô cùng coi trọng thân phận của bản thân. Khi nhìn đến các mạch khác, các cốc khác, hiển nhiên cũng làm lộ ra nhiều hơn mấy phần kiêu ngạo của kẻ từ trên cao nhìn xuống.

Trước lôi đài thông thường, một vị đệ tử xuất sắc mặc bộ kính trang(*) màu trắng đang răn dạy, kiểm tra đánh giá nhóm đệ tử mới nhập môn, đồng thời để cho bọn họ luận bàn lẫn nhau.

(*) Kính trang: Một loại trang phục gọn gàng, ôm sát, ống tay áo túm lại, thường dành cho những người hay tập võ, các tướng quân thời xưa thường mặc kính trang bên trong, giáp trụ bên ngoài.

Năm nay chỉ có lác đác hơn mười đệ tử mới vào, nhưng tất cả đều là những tinh anh trong thế hệ trẻ. Người nào người nấy cũng là tư chất Trung Phẩm, cũng đã thức tỉnh huyết mạch nhất mạch.

Trong đó có một người lợi hại nhất, tư chất đã đạt tới Trung Phẩm Giáp đẳng, chỉ còn cách một bước nữa là sẽ đến Thượng Phẩm.

Đệ tử ưu tú như vậy, chắc chắn tương lai sẽ là một đệ tử cốt cán, thậm chí còn có cơ hội trở thành đệ tử thân truyền.

Tuy rằng Huyền Băng điện lấy tu luyện 《 Huyền Băng chân quyết 》 làm chính, nhưng cũng không nhất thiết phải là Huyền Băng huyết mạch mới được.

Thứ nhất, tâm pháp trong Học Cung là bao hàm toàn diện.

Thứ hai, chỉ cần không phải huyết mạch có xung đột quá lớn với thuộc tính Huyền Băng, tu luyện 《 Huyền Băng chân quyết 》, uy lực cũng sẽ không tầm thường.

Thậm chí, cho dù là có xung đột huyết mạch, vẫn còn những công pháp khác có thể tu luyện.

Nhớ lại trước đây, khi Lung Yên lão tổ gia nhập Huyền Băng nhất mạch, cũng là thức tỉnh Nguyên Thuỷ huyết mạch, chứ không phải Huyền Băng huyết mạch.

Trong nhóm đệ tử mới vào này, có hai người quen cũ.

Một nam thanh niên có khí chất e lệ trong bộ trang phục màu trắng, chính là tiểu thúc tử của Bích Liên phu nhân —— Vũ Văn Kiến Nghiệp.

Mà người còn lại kia, dáng dấp chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Thanh thiếu niên với dáng người lại vô cùng cao lớn, cơ thể nổi đầy cơ bắp, chính là Vương Tông Thịnh, nam đinh đời thứ tám của Vương thị.

Bởi vì hai người khá quen biết, tự nhiên sẽ đứng cạnh nhau.

Trong lòng bọn họ cũng không có chút kiêu ngạo nào cả.

Hết cách rồi, mười mấy người ở đây, người nào cũng đều là huyết mạch nhất trọng thức tỉnh, không đến lượt bọn họ ngạo mạn.

“Phàm là đệ tử Huyền Băng điện nhất mạch ta, đều sẽ coi trọng sự tiến bộ dũng mãnh và nỗ lực phấn đấu.” Vị đệ tử xuất sắc có thực lực đã đạt Linh Đài cảnh kia nghiêm mặt răn dạy:

“Nếu ai muốn an nhàn lười biếng, thì tốt nhất nên đến Trường Xuân cốc nhất mạch. Đã rõ chưa?”

“Rõ rồi!”

Nhóm đệ tử mới vào ngẩng đầu ưỡn ngực, lớn tiếng trả lời.

“Nếu đã hiểu rồi, ai phạm lỗi, ta sẽ đuổi hắn ra ngoài.” Đệ tử ưu tú răn dạy theo thông lệ.

Cùng lúc đó, cách đấy không xa, có một vài thanh niên khoác trên mình bộ áo trắng phấp phới đang đi ngang qua đây.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right