Chương 443: Muốn tìm thiên kiêu! Trường Xuân nhất mạch ta cũng sẽ vùng dậy (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 659 lượt đọc

Chương 443: Muốn tìm thiên kiêu! Trường Xuân nhất mạch ta cũng sẽ vùng dậy (4)

Chậc…

Trong ánh mắt Trường Xuân thượng nhân thoáng qua vẻ lúng túng.

Lúc trước dù nhiều hay ít cũng luôn lo lắng hắn sẽ trầm mê trong tranh đấu quyền thế, xem Học Cung như trở thành con cờ của mình.

“Thứ Thủ Triết cầu.” Vẻ mặt Vương Thủ Triết bao trùm vẻ trịnh trọng nói:

“Không gì ngoài tám chữ. Người không phạm ta, ta không phạm người. Chỉ muốn một lòng cùng với gia tộc an an ổn ổn làm ruộng, không có việc gì làm thì nghiên cứu phát minh, kiếm tìm chút giống lương thực, cây ăn quả mới, hoặc là chế tạo một ít sản phẩm có thể giúp cho cuộc sống con người tốt hơn. Coi đây là cơ sở để mọi người trong nhà tranh một chút tài nguyên tu luyện.”

Trường Xuân thượng nhân lập tức hứng thú: “Ví dụ như Vương thị số bảy của các ngươi, cùng những linh chủng kia… Đúng rồi, còn có những đồ dưỡng da dưỡng nhan mà ngươi bán cho Lục Vi.”

“Không sai.” Vương Thủ Triết cười cười:

“Chẳng qua chỉ là mấy thứ đồ nho nhỏ thôi. Để so sánh với Học Cung thì chỉ là múa rìu qua mắt thợ.”

“Được lắm.”

Trường Xuân thượng nhân lại thở phào nhẹ nhõm nói: “Tâm tính như thế, ngược lại là phù hợp với đạo tâm của ta, coi như ngươi đã vượt qua kiểm tra rồi. Học Cung sẽ không tham dự vào mấy màn tranh đấu gia tộc. Nhưng nếu như ngươi yên ổn làm ruộng mà có người với ý đồ dùng thủ đoạn không đúng đắn can thiệp vào thành quả của ngươi, ngươi có thể viết thư gửi ta, ta sẽ ra mặt giúp ngươi.”

Nghe thấy những lời ấy, Vương Thủ Triết mừng thầm trong lòng không thôi.

Hắn vất vất vả vả vạch mưu, không phải là vì kết quả này sao?

Hắn không sợ tạo ra sáng chế, nghiên cứu phát minh các loại sản phẩm mới hắn cũng không sợ. Mà thứ hắn sợ nhất là những gia tộc hoặc thế lực bí hiểm khó dò kia nghấp nghé đến sản phẩm của hắn, càng sợ bởi vậy sẽ lại dẫn đến họa sát thân.

Dù sao đây cũng là một thế giới cao võ!

Nếu có Học Cung làm chỗ dựa, vậy lá gan sẽ có thể lớn hơn một chút, bước chân cũng có thể sải rộng ra hơn một chút.

Trường Xuân thượng nhân nhìn thấy Vương Thủ Triết vui vẻ đến thế, cũng không khỏi mừng thầm, chung quy lại mình cũng không nhìn lầm người. Lúc này tâm tình ông ấy mới buông lỏng nói: “Chỉ có điều, nếu như muốn ta làm chỗ dựa cho ngươi, ngươi phải giúp ta làm một chuyện.”

“Thượng nhân, xin cứ phân phó.” Vương Thủ Triết chắp tay đáp.

“Ngươi có biết vì sao lần này Huyền Băng điện không đến Trường Xuân cốc của ta học hỏi một chút không? Trường Xuân thượng nhân thổn thức không thôi:

“Chắc là chê chúng ta quá yếu, dần dà chẳng còn hứng thú nữa rồi…”

“y…”

Vương Thủ Triết đáp lại ánh mắt đồng tình, lần nào cũng bị người khác cho mở mang kiến thức, đã là một chuyện rất thảm hại. Nhưng thảm hại hơn chính là, bây giờ ngay cả hứng thú học hỏi với ngươi của người ta cũng mất sạch.

“Bản thân ta tiếp quản Trường Xuân cốc đến nay, Trường Xuân nhất mạch bọn ta còn chưa từng đến Huyền Băng điện học hỏi chút nào.” Bên trong ánh mắt Trường Xuân thượng nhân có chút căm giận bất bình:

“Nếu như ngươi dẫn theo các đệ tử mới học hỏi thành công, sau này ta chính là hậu thuẫn vững chắc của ngươi. Chỉ cần không dính vào tranh đấu gia tộc, hoặc là do ngươi chủ động gây chuyện khiêu khích, phàm là chuyện ngăn cản kẻ địch ngấp nghé sản nghiệp của người, ta đều có thể hòa giải một hai.”

“Không vì cái gì các, mà là do Băng Lan đó đã quá coi thường người khác, nên hai giới Huyền Băng điện kia mới không tới Trường Xuân cốc của ta.”

Trong lòng Vương Thủ Triết không kiềm được bật cười.

Đều nói là lão ngoan đồng, lão ngoan đồng, vậy mà Trường Xuân thượng nhân này của chúng ta cũng có chút tính khí nóng nảy.

Người bên ngoài đến học hỏi thì ngài khó chịu. Bây giờ người ta không chịu đến học hỏi một chút, ngài càng khó chịu hơn.

Có điều Vương Thủ Triết cũng có thể hiểu được.

Bị người ta cưỡi trên đầu mấy trăm năm, có một cơ hội xoay người xả giận như thế, không muốn buông tha cũng là hợp tình hợp lý.

Điều duy nhất khiến Vương Thủ Triết có đôi chút lo lắng chính là…

“Tiểu tử, ngươi đang lo sẽ đắc tội Huyền Băng điện đó, rồi Băng Lan thượng nhân kia sẽ bất mãn với Vương Lung Yên nhà ngươi, từ đó giận lây sang bà ấy phải không? Ngươi yên tâm, Băng Lan thượng nhân bà ấy không phải loại người đó.”

Bởi cái gọi là mèo già hóa cáo, Trường Xuân thượng nhân đã sống đến độ khiến người ta chẳng thể đoán ra tuổi tác, ông ấy liếc mắt cái đã nhìn ra những lo nghĩ trong lòng Vương Thủ Triết.

“Đã vậy thì không thành vấn đề.” Vương Thủ Triết chắp tay đồng ý đáp:

“Lần này đến Huyền Băng điện học hỏi đều sẽ do Thủ Triết bao thầu.”

“Tốt, cực kỳ tốt.” Trường Xuân thượng nhân cao hứng vuốt vuốt chòm râu cười nói:

“Chỉ là, ngươi phải chuẩn bị một chút. Sau khi đánh xong phải nhanh chóng rời khỏi Học Cung, miễn để Băng Lan thượng nhân gây thêm phiền phức cho ngươi.”

Chuyện này!

Đôi mắt Vương Thủ Triết trợn trừng: “Không phải thượng nhân đã nói Băng Lan thượng nhân không phải loại người như vậy sao?”

“Không.” Trường Xuân thượng nhân vẫn bình tĩnh như thường đáp:

“Ta chỉ nói là Băng Lan không phải loại người giận lây sang người khác, chứ không nói bà ấy là loại người có thù không báo. Ngươi đắc tội và ấy, đến lúc đó bà ấy sẽ ghi hận ngươi, có thù tất báo cũng rất bình thường mà nhỉ.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right