Chương 442: Muốn tìm thiên kiêu! Trường Xuân nhất mạch ta cũng sẽ vùng dậy (3)
Vương Thủ Triết cầm lấy Cổ Thụ giáp trụ và Trường Sinh Thụ Diệp theo lời ông ấy, sau đó đứng dậy, bái tạ Trường Xuân thượng nhân rồi nói: “Thủ Triết đa tạ thượng nhân ban thưởng. Nếu không có việc gì khác xin được cáo từ.”
“Hả?”
Lông mày Trường Xuân thượng nhân hơi nhíu lại: “Ta nói ngươi như thế mà ngươi không thèm biện minh cho mình vài câu sao?”
“Những lời Thượng nhân nói đều là nói thật, Thủ Triết vốn là loại người công vu tâm kế, vậy thì có gì mà giải thích?” Vương Thủ Triết thản nhiên cười một tiếng:
“Thượng nhân, cáo từ.”
Nói xong, hắn bèn đi ra ngoài.
“Chờ một chút.”
Trường Xuân thượng nhân bỗng bảo hắn đứng lại.
Ánh mắt ông ấy nhìn Vương Thủ Triết có chút phức tạp, trong lòng cũng không khỏi thấy hơi bực mình.
Không hề nghi ngờ gì nữa, ông ấy vẫn cực kỳ yêu thích tiểu tử này.
Ông ấy nghiêm khắc trách cứ đôi câu, chẳng qua là để hắn biết sai, lạc đường còn biết quay lại.
Chỉ cần hắn chịu thể hiện quyết tâm sửa đổi, sao người làm thượng nhân như ta có thể không cho ngươi một cơ hội sửa sai chứ?
Chẳng phải tiếp đó ngươi muốn ôm đùi sao? Còn không mau dập đầu bái sư đi?
Nào có thể đoán được, vậy mà tiểu tử này lại bày ra cái vẻ ta chính là như thế, sau đó chuẩn bị phủi mông một cái rồi rời đi cơ chứ?
Đường đường là thượng nhân với tấm lòng chân thành như ông ấy sao có thể chịu nổi chuyện này đây?
“Thượng nhân còn có chuyện gì sao?” Vương Thủ Triết dùng thái độ khách khí mà cung kính, lại có chút kính trọng mà không hề thân thiết hỏi.
Cái gì gọi là còn có chuyện?
Không có chuyện gì mà ta để ngươi từ xa đến đây ăn no rỗi việc hả?
Tiểu tử, ngươi không thể đi theo kịch bản hả?
Mặc dù trong lòng Trường Xuân thượng nhân oán thầm không thôi, nhưng ông ấy vẫn chỉ có thể tiếp tụ bày ra dáng vẻ lo lắng của một trưởng bối đang quan tâm nhiệt tình: “Thủ Triết, ngươi đây là huyết mạch thượng phẩm à? Với lại nhìn qua còn giống như Ất Mộc huyết mạch, mà cũng lại có chút không giống.”
“Khởi bẩm thượng nhân.” Vương Thủ Triết cung kính nói:
“Quả thực huyết mạch thiên phú của ta đã thức tỉnh đến tam trọng, nhưng ngay cả đó là thiên phú gì, chính ta cũng không biết.”
Nói nhảm.
Bản thượng nhân đã sớm nhìn ra rồi, hơn nữa huyết mạch của ngươi đúng thật là không tầm thường.
Còn có, nếu không phải tam trọng huyết mạch, ngươi có thể vượt cấp đánh thắng đệ tử cốt cán của Tiêu Diêu nhất mạch hả?
Biểu tình của Trường Xuân thượng nhân hơi khựng lại, đây không phải lại rơi vào cục diện tán gẫu sao?
Tiểu tử, ngoài miệng nói muốn ôm đùi, bái sư mà ngươi không định làm à?
Trong lòng Trường Xuân thượng nhân tràn đầy ý nghĩ linh tinh sâu kín, lúc trước đã bị từ chối lời mời làm đệ tử cốt cán một lần, chẳng lẽ để ông ấy đường đường thượng nhân, lại liên tục thỉnh cầu ngươi bái sư sao?
Có điều, tiểu tử này mới ở Linh Đài cảnh mà đã thức tỉnh tam trọng huyết mạch, có thể nói chính là nòi giống Tử Phủ.
Hạt giống Tử Phủ như vậy, đương nhiên không thể tránh khỏi Thiên Nhân cảnh, cũng có tư cách xông đến Tử Phủ cảnh.
Nếu như chỉ là hạt giống Tử Phủ thì thôi đi, Trường Xuân thượng nhân ông ấy cũng có mấy người trên danh nghĩa rồi.
Nhưng tiểu tử này thật sự lại là một nhân tài cực kỳ hiếm có khó tìm, còn lợi hại hơn nhiều so với mấy đệ tử thân truyền còn lại của ông ấy.
Thôi thôi.
Vì để tránh bỏ sót viên ngọc quý giữa lòng biển sâu, bản thượng nhần đành mặt dày một lần vậy.
Sau một phen đấu tranh nội tâm, Trường Xuân thượng nhân nói lần nữa: “Nếu ta thu ngươi làm đệ tử thân truyền, ngươi có bằng lòng chính thức gia nhập Học Cung hay không?”
“Đệ tử thân truyền à…”
Vương Thủ Triết khẽ thở dài một tiếng.
Không thể nghi ngờ, đây chính là một lời mời hấp dẫn cực lớn.
Một khi trở thành đệ tử thân truyền của Tử Phủ Học Cung, không dám nói có thể đi nghênh ngang trong toàn bộ Lũng Tả quận, nhưng ít ra cũng không một ai dám tùy ý trêu chọc.
Chỉ tiếc rằng, mặc dù cám dỗ rất mê người, nhưng chung quy lại đây cũng không phải con đường hắn muốn đi.
Vương Thủ Triết chậm rãi lắc đầu: “Thượng nhân có ý tốt, Thủ Triết vô cùng cảm kích. Thế nhưng Thủ Triết là tộc trưởng, trên người phải gánh vác kỳ vọng từ tộc nhân và các vị tổ tiên.”
Vậy mà lại từ chối.
Mặc dù Trường Xuân thượng nhân đã sớm có mấy phần suy đoán, nhưng sau khi thấy Vương Thủ Triết thật sự từ chối, mới phát hiện ra mình có chút cảm giác thất vọng, mất mát.
Tên này công vu tâm kế, mọi thứ đều tính toán trước khi làm. Nhưng khi đối mặt với địa vị và tiền đồ đã trong tầm với, hắn lại vô cùng kiên định mà từ chối.
Trong lúc nhất thời, ông ấy có chút không thể nhìn thấu Vương Thủ Triết.
Trường Xuân thượng nhân hơi trầm ngâm đôi chút, cuối cùng vẫn thở dài nói: “Thôi thôi, ai cũng có chí riêng, có một số việc chẳng thể cưỡng cầu được. Có điều nể tình ngươi và ta hữu duyên, ngươi nói xem, mục đích thật sự của ngươi là gì?”
“Mục đích thực sự…” Vương Thủ Triết nghiêm mặt nói:
“Thủ Triết đến Học Cung, không có gì hơn mà chỉ muốn tìm kiếm chỗ dựa từ mấy vị. Không cầu ỷ thế hiếp người, chỉ cầu gia tộc không bị ức hiếp.”
“Là điều này thôi ư?”
Chân mày Trường Xuân thượng nhân cau lại.
“Đương nhiên là chuyện này.” Vương Thủ Triết không nhịn được bật cười:
“Sẽ không phải thượng nhân cho rằng ta đến kéo bè kết phái, tăng cường uy thế của gia tộc mình, sau đó ra ngoài mượn oai hùm xưng bá Lũng Tả quận đấy chứ?”