Chương 441: Muốn tìm thiên kiêu! Trường Xuân nhất mạch ta cũng sẽ vùng dậy (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 404 lượt đọc

Chương 441: Muốn tìm thiên kiêu! Trường Xuân nhất mạch ta cũng sẽ vùng dậy (2)

Không dám hi vọng xa vời có thể lập tức ôm được đùi thượng nhân nhưng ít nhất phải lấy được chút địa vị trong lòng ông ấy.

Không phải kiểu con chó con mèo có thể coi khinh mà là một người có tác dụng.

Người sống trên đời, sợ nhất không phải bị lợi dụng mà là không có giá trị lợi dụng.

Như vậy nếu sau này gặp phải chuyện bất công.

Hắn sẽ không đến mức cùng đường mạt lộ, ít nhất còn có một chỗ có thể khiếu nại, có một con đường có thể đi.

“Nương tử, Huyên Phù lão tổ, các ngươi cứ nghỉ ngơi một lát đi đã. Ta đi một lúc sẽ trở lại.”

Sau khi Vương Thủ Triết dặn dò hai câu thì theo vị đệ tử kia đi thẳng ra khỏi Thụ Đạo điện.

Trường Xuân cốc tọa lạc trên một ngọn núi linh mạch, khắp nơi trong cốc đều có linh điền, trồng trọt các loại linh thực hiện ra linh quang, thỉnh thoảng xen lẫn một bụi linh trà, linh thụ rậm rạp xanh um tươi tốt. Phóng tầm mắt trông ra là một vùng tràn đầy sức sống, ngay cả trong không khí cũng thoang thoảng lập lờ hương thơm cỏ cây khiến đầu óc người ta sảng khoái vui tươi.

Càng đi sâu vào trong thung lũng, đẳng cấp linh điền sẽ càng cao.

Bất tri bất giác linh điền xung quanh đã từ linh điền hạ phẩm chuyển qua linh điền trung phẩm, lại từ linh điền trung phẩm chuyển sang linh điền thượng phẩm. Đẳng cấp linh thực trong linh điền cũng ngày càng cao.

Như thể chỗ nào cũng có thể thấy các loại linh chủng bảo tài, cúi đầu ngẩng đầu là hái được.

Vương Thủ Triết cảm thấy một áp lực vô hình, thật không hổ là thánh địa Học Cung, rất nhiều linh thực đừng nói là gặp, ngay cả nghe hắn cũng chưa từng nghe nói tới.

Cuối cùng.

Vòng qua một khoảng vách núi mọc đầy linh rêu trơn ướt, rốt cuộc đệ tử dẫn đường dừng bước trước một ngôi nhà tranh bề ngoài mộc mạc.

“Thủ Triết sư huynh, thượng nhân đã chờ ở trong phòng, ta không thể đi vào cùng ngươi được nữa.” Đệ tử dẫn đường của Trường Xuân cốc chắp tay nói.

Không phải đệ tử nào của Trường Xuân cốc cũng có tư cách gọi Trường Xuân thượng nhân là sư tôn.

Chỉ có đạt tới cấp bậc đệ tử cốt cán mới xem như là đệ tử chân chính của thượng nhân, có tư cách gọi một tiếng sư tôn.

“Đa tạ vị sư huynh này.”

Vương Thủ Triết nói tiếng cám ơn, lấy ra một ít đồ lặt vặt biếu tặng, lúc này mới cẩn thận quan sát nhà tranh trước mặt.

So với linh thực đẳng cấp cao tuôn ra linh quang xung quanh thì ngôi nhà tranh này thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, nhưng Vương Thủ Triết cũng không dám có chút khinh khi nào.

Bởi vì chủ nhân của ngôi nhà tranh này chính là Trường Xuân thượng nhân tiếng tăm lừng lẫy.

Hắn sửa sang lại áo bào, lúc này mới trịnh trọng chắp tay nói với vào trong phòng: “Học sinh ngoại đạo Vương Thủ Triết, cầu kiến Trường Xuân thượng nhân.”

“Cót két!”

Cửa gỗ đơn sơ không gió mà lay, từ từ mở ra.

Trong nhà tranh truyền đến một giọng nói ôn hòa: “Vào đi.”

Vương Thủ Triết theo lời tiến vào nhà tranh thì thấy trong phòng sắp xếp vô cùng đơn giản. Ngoại trừ một vài cái bàn ghế gỗ mộc mạc ra cũng chỉ có một chiếc bồ đoàn.

Trường Xuân thượng nhân vẫn mang dáng vẻ lão nông ở quê, nhưng trên người lại thêm sức sống dồi dào, trông rất ôn hòa khiến người ta bất giác sinh lòng muốn gần gũi.

“Thủ Triết ra mắt thượng nhân.”

Vương Thủ Triết lập tức tiến lên một bước, bái kiến theo đủ cấp bậc lễ nghĩa.

“Ngồi đi.”

Trường Xuân thượng nhân khẽ gật đầu với hắn, thái độ hiền lành.

Vương Thủ Triết ngồi xuống theo lời ông ấy.

“Ở phút cuối cùng, vì sao lại ra mặt thay Trường Xuân cốc của ta? Đừng định bảo ta là trong lòng ngươi có cảm giác vinh dự thay cho Trường Xuân cốc.” Trường Xuân thượng nhân nói:

“Chắc là Thủ Triết muốn lấy lòng ta đúng không?”

Dứt lời, ông ấy còn cười như không cười nhìn Vương Thủ Triết, dường như rất có thâm ý.

Cái nhìn này hiển nhiên khiến Vương Thủ Triết có cảm giác như bị nhìn thấu.

Nếu là người bình thường sợ rằng sẽ bị sự uy thế này đè ép, ngay cả nói chuyện cũng rất khó khăn.

Nhưng mà Vương Thủ Triết sao lại là người tầm thường. Không dám nói là từng bước tính toán, cũng không dám nói là mỗi một cử động đều có thâm ý.

Nhưng ít ra lần ra tay này tuyệt đối không đơn giản như mặt ngoài.

Lần triệu kiến này cũng đã được hắn cân nhắc tới.

Lúc này vẻ mặt hắn như thường thản nhiên nói: “Khởi bẩm thượng nhân, Thủ Triết ra tay vào lúc cuối, thứ nhất là báo đáp ân chỉ bảo của thượng nhân lúc trước, thứ hai là muốn tạo quan hệ thân thiết với thượng nhân, để cho Vương thị của ta có một chỗ dựa trong Học Cung.” Hắn ăn ngay nói thật.

Nhưng lời nói thật này lại khiến Trường Xuân thượng nhân hơi sững sờ. Đến tột cùng thì nên nói tiểu tử này xảo trá hay là ngay thẳng mới đúng đây?

“Từ trước đến nay ta không thích tranh đấu, càng sẽ không nhúng tay vào chuyện thế tục. Đời này không thích nhất chính là hạng người tính toán công lao giống Thủ Triết.” Sắc mặt Trường Xuân thượng nhân hơi không vui:

“Có điều ta cũng không thích nợ ơn huệ. Thế này đi, cái Cổ Thụ giáp trụ này và hai mảnh Trường Sinh Thụ diệp xem như thù lao lần này của ngươi.”

Dứt lời, ông ấy lấy ra một mảnh vỏ cây lớn chừng bàn tay và hai cái lá cây màu xanh non tản ra hơi thở sinh mệnh.

Hai thứ này Vương Thủ Triết đều được chứng kiến trên người Lý Ngọc Trạch, đương nhiên biết chúng đều là đồ tốt.

Vô cùng hiển nhiên, Trường Xuân thượng nhân muốn phân rõ giới hạn với hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right