Chương 485: Bành trướng! Sự phát triển vượt bậc của Bình An trấn (2)
Chi phí sản xuất tạo thành một mẫu ruộng đã cao hơn rất nhiều so với giá thu mua lương thực.
Trong tình hình như vậy, làm gì có thế gia nào sẽ đi khai phá ruộng bậc thang?
Ngày hôm nay, Vương Thủ Triết đã đến Hưng Thịnh nông trang.
Bây giờ người phụ trách của Hưng Thịnh nông trang là một nữ tộc nhân bàng hệ tên Vương Quyên. Từ nhỏ nàng đã cực kỳ thông minh, còn từng học tập trong Tộc Học của Vương thị chủ trạch, sau này vẫn luôn phát triển trong Hưng Thịnh nông trang.
Dựa vào sự nghiêm túc phụ trách và tích lũy lâu dần, biểu hiện của nàng ngày càng nổi bật, từ quản sự đến chủ sự rồi đến đại chủ sợ, trong tộc nhân bàng hệ cũng xem như là người xuất sắc.
“Vương Quyên, bái kiến gia chủ.” Vương Quyên dẫn một số chủ sự trong nông trường nghênh đón Vương Thủ Triết đến.
Năm nay, nàng khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi nhưng lại mang dáng vẻ trầm ổn lão luyện, ngay cả Tiêu Hàn lão tổ cũng hay khen ngợi nàng không ngớt.
“Miễn lễ.” Vương Thủ Triết nhàn nhạt phất tay, “Lần này ta đến chủ yếu là tra xem quá trình khai phá và kỹ thuật phát triển ruộng bậc thang một lát, Vương Quyên ngươi đưa ta đi xem thử.”
Trong kế hoạch ban đầu của hắn, khai phá ruộng bậc thang với diện tích lớn cũng mất khoảng một hai năm. Thế nhưng trong trận lũ lụt lần này đã gây nên một số lượng lớn dân tị nạn sống lang thang.
Do vậy việc xây dựng nông trang ruộng bậc thang đã vô cùng cấp bách, bằng không chỉ dựa vào việc đào vét hà đạo, xây dựng đê điều thì cần gì dùng đến nhiều người như thế? Cho dù Vương thị giàu có đến mấy cũng không nuôi hết nhiều người không phận sự như vậy.
“Vâng, gia chủ.” Vương Quyên cũng không nhiều lời, trực tiếp dẫn Vương Thủ Triết đi thẳng đến ruộng thực nghiệp ruộng bậc thang.
Mảnh ruộng bậc thang thực nghiệp lớn này được xây dựng trên sườn Bắc của Hưng Thịnh nông trang.
Sườn Bắc hứng đủ ánh mặt trời phía Nam, độ dốc khá nhỏ nhưng không gian khai phá rất lớn.
Trên sườn Bắc đã xây dựng thành từng mảnh ruộng bậc thang, bây giờ chính là lúc lúa mạch trổ bông đòng đòng, Vương Thủ Triết phóng tầm mắt ra xa là một vùng biển cả xanh biếc, tầng tầng lớp lớp, cao thấp đan xen, cực kỳ đồ sộ.
“Khởi bẩm gia chủ.” Vương Quyển vừa dẫn Vương Thủ Triết qua vừa bẩm báo nói, “Mảnh ruộng bậc thang thực nghiệm này ước chừng khoảng ba trăm mẫu, giống gieo trồng là Vương thị mạch chủng số 19. Bởi vì càng dễ dàng khống chế lượng nước tưới, ngược lại càng có thể tinh tế hóa công việc. Do vậy, tình hình sinh trưởng rất tốt, lúa mạch sản xuất có thể đạt chất lượng cao hơn.”
“Ruộng bậc thang không dễ cày cấy chủ yếu thể hiện ở mấy điểm như không dễ khai phá, không dễ tưới tiêu, không dễ vận chuyển,…” Vương Quyên súc tích nói, “Nói đến không dễ vận chuyển trước, bởi vì ruộng bậc thang đan xen cao thấp, chi phí vận chuyển đủ loại rất cao, luôn cần sức người đảm đương. Ta căn cứ theo chỉ thị của gia chủ, đã xây dựng đường xi-măng có dạng dải lụa giữa các ruộng bậc thang. Như vậy, chúng ta có thể thông qua xe bò, xe ngựa hoặc là xe kéo sức người để tiến hành vận chuyển. Tuy kinh phí bỏ ra một lần lớn nhưng có thể tiết kiệm so với việc vận chuyển bằng sức người trong thời gian dài.”
Vương Thủ Triết nhìn trong những ruộng bậc thang đan xen cao thấp, có một đường xi-măng uốn lượn quanh co lên, dẫn đến đỉnh ruộng bậc thang.
“Ngoài ra, gia chủ yêu cầu thực nghiệm dùng xe vận chuyển đường sắt đơn tuyến, ta cũng xây một đường.” Vương Quyên nói, “Ở nơi cao nhất của ruộng bậc thang có một bàn kéo, có thể dùng sức bò khu động bánh răng bàn kéo, kéo xe vận chuyển đường sắt đơn tuyến đến nơi cao nhất. Sau khi chất đầy lương thực, xe vận chuyển đường sắt đơn tuyến có thể dựa vào năng lượng của mình trượt xuống. Ở phương diện tốc độ thu hoạch sẽ nhanh hơn so với đồng ruộng bình thường.”
Trong lúc nói chuyện, Vương Quyên còn lộ ra ánh mắt sùng bái với Vương Thủ Triết. Thật không hổ là gia chủ, khắp chốn đều là ý tưởng kỳ diệu.
Xe vận chuyển đường sắt đơn tuyến là sản phẩm do Vương Thủ Triết yêu cầu thợ thủ công kiến tạo thực nghiệm trong vòng mấy năm nay. Nó không quá phù hợp với bình địa, ngược lại rất thích hợp với khu vực gập ghềnh. Trên Trái Đất, một số vườn trái cây ở miền núi đều dùng cái này.
Vấn đề duy nhất là yêu cầu với sắt cực lớn. Cho dù chỉ kiến tạo đường sắt đơn tuyến cũng cực kỳ hao sắt.
Cũng bởi vậy, mấy năm nay, Bình An trấn luôn mua sắm một lượng lớn sắt thô từ bên ngoài, thậm chí không tiếc mua phá giá.
Nhu cầu sắt thô của Bình An trấn quá lớn, chỗ nào cũng cần dùng sắt.
“Phương diện dẫn nước tưới thì sao?” Vương Thủ Triết hỏi.
“Chúng ta trồng số lượng lớn cây mọng nước ở vùng cao, bảo trì lượng nước nhất định. Ngoài ra còn nạo khoét và dùng xi-măng sửa chữa thiên trì chứa nước. Trong thiên trì chứa nước có thể tiến hành dẫn nước tưới hiệu quả, lượng nước còn dư cũng sẽ đi vào trong mương nước chảy đến hà đạo.” Vương Quyên nói, “Ta còn muốn xin chỉ thị của gia chủ, ở đỉnh núi Lạc Ưng hiệp, lợi dụng máng trời lõm xuống vốn có, xây dựng một thiên trì chứa nước cỡ lớn, kiến tạo mương nước trong không trung, liên thông với thiên trì chứa nước của tất cả ruộng bậc thang. Một khi khi tới mùa khô thiếu nước, chúng ta có thể thông qua phía dưới Lạc Ưng hiệp kiến tạo Thủy Long trận, bơm nước tới đỉnh Lạc Ưng hiệp.”