Chương 486: Bành trướng! Sự phát triển vượt bậc của Bình An trấn (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,795 lượt đọc

Chương 486: Bành trướng! Sự phát triển vượt bậc của Bình An trấn (3)

Kế hoạch này?

Vương Thủ Triết cũng bị nàng làm cho kinh ngạc, giống như thủ bút hơi lớn nhỉ? Hình như đầu óc của cô nương này còn lớn hơn hắn.

Có điều trước giờ đầu óc của cô nương này đều rất tốt, cũng cực kỳ cố gắng, nền tảng văn hóa rất thâm hậu.

Nhớ đến dạo trước, khi nàng đang giúp Vương Ly Từ đọc sách, Vương Thủ Triết đã từng lĩnh giáo.

Hiển nhiên khi nàng còn nhỏ đã chịu khó trong Học Tộc.

Cũng chính là lần đó, nàng đã bước vào tầm ngắm của Vương Thủ Triết rồi.

“Gia chủ.” Vương Quyên nói, “Ta đã khảo sát phần lớn địa hình và vẽ ra bản vẽ sơ bộ. Tuy giai đoạn đầu sẽ đầu tư rất lớn nhưng một khi thành công sẽ có thể cải tạo toàn bộ đồi núi nương rẫy xung quanh Hưng Thịnh nông trang thành ruộng bậc thang, và giải quyết được vấn đề tưới tiêu vào mùa khô.”

Câu cuối cùng của nàng đã thuyết phục được Vương Thủ Triết: “Ngươi sắp xếp ra một kế hoạch chi tiết và dự đoán sơ bộ rồi tới tìm ta.”

“Vâng, gia chủ.” Vương Quyên sáng mắt lên, lộ rõ cực kỳ hưng phấn. Nàng cảm thấy bản thân rất may mắn, gặp được một người có thể phát huy toàn bộ năng lực của nàng như gia chủ.

“Chỉnh lý ra một kế hoạch khai phá ruộng bậc thang diện rộng nữa.” Vương Thủ Triết căn dặn một câu.

Vấn đề lớn nhất của ruộng bậc thang là vấn đề chi phí. Nếu trồng lương thực bình thường thì có thể trồng đến lúc Vương thị phá sản mà thôi. Nhưng nếu trồng Vương thị mạch chủng số 19, về lâu dài vẫn có thể có lợi.

“Vâng gia chủ.”

Đêm khuya, Đông Hải, trong Nhập Hải khẩu.

Một chiếc thuyền vận chuyển hàng hóa cỡ lớn đi băng băng đến Nhập Hải khẩu có thế nước khá phẳng lặng.

Trong phòng khách của thuyền, Vương Tông Xương chỉnh sửa ổn thỏa sổ sách cuối cùng, tỉ mỉ kiểm tra đến khi không còn vấn đề. Lúc này mới mệt mỏi vươn eo, tâm tình hơi thả lỏng xuống.

Sắp đến Đông Cảng rồi, xem như hắn đã hoàn thành hơn một nửa nhiệm vụ lần này. Đứng dậy ra khỏi thuyền, đi tới mũi thuyền hóng gió.

Hôm nay, ánh trăng sáng tỏ, sao dày đặc trên bầu trời.

Bỗng dưng trong thuyền truyền tới một tiếng tức giận: “Tiểu Trịnh, ngươi điên rồi, thứ này mà ngươi cũng dám động.”

“Cút, ngăn ta thì chết!” Một giọng nói cực kỳ hung ác rít lên.

“Keng keng keng.”

Một chuỗi âm thanh đao kiếm chạm nhau vang lên.

“Ngươi dám, ngươi không sợ công tử…A…” Tiếng thét thảm vang lên.

“Ta cần sức mạnh, ta phải báo thù. Lão đại, xin lỗi!”

“Ta nói rồi, ngăn ta thì chết.” Giọng nói đó không ngừng rít gào lên.

Mấy thuyền công của Trần thị xông lên theo bản năng.

“Ầm ầm ầm!”

Bọn họ vừa đến cửa thuyền đã bay lại, ngã sấp xuống trên boong thuyền, càn cổ đã bị chém rách, than ôi một mạng.

Từ trong thuyền, một thanh niên toàn thân đầy máu xông ra, hắn nắm chặt cương đao, gương mặt dữ tợn, trong mắt đỏ ngầu tàn ác.

Hắn không chút do dự xông tới bên ngoài boong tàu, chuẩn bị nhảy xuống biển.

“Phụ thân, muội muội! Ta có được sức mạnh rồi!” Trong mắt thanh niên đó lóe lên hồng quang, tựa như thần trí hơi mịt mờ hét, “Đợi đấy, đợi đấy! Ta nhất định sẽ thay các người báo thù.”

Nơi này đã sắp vào cảng, chỉ cần có thể nhảy xuống biển, hắn có thể tùy ý đi bất cứ đâu trong thiên hạ rộng lớn này.

Bỗng dưng! Một đạo kiếm mang màu trắng cắt đứt màn đêm xuyên qua bầu trời, lao đến người thanh niên đó.

Tuy trạng thái của người thanh niên đó rất cổ quái, nhưng phản ứng lại cực kỳ nhanh, vung đao lên.

“Keng!”

Một tiếng kim thiết giao nhau nặng nề vang lên.

Người thanh niên giống như đụng phải một bức tường xuyên thấu, “bịch bịch bịch” lùi lại bốn năm bước, hắn dùng ánh mắt đỏ ngầu kinh hồn nhìn về phía người vừa tới, gào lên: “Ngươi là ai? Dám ngăn ta đi.”

Một vị thanh niên anh tuấn mặc một thân y phục Huyền Vũ, tay cầm chiến kiếm khoan nhẫn, sắc mặt âm trầm như nước, nói, “Đồ khốn, ngươi giết người rồi còn muốn chạy? Mau chóng buông tay chịu trói, theo ta đến Đông Cảng nhận tội.”

Vị thanh niên anh tuấn này hiển nhiên là Vương Tông Xương tới mũi thuyền hóng gió nhưng không ngờ lại bị hắn nhìn thấy cảnh này.

Thân là đồng minh của Đông Cảng Trần thị, dĩ nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

“Ngăn ta thì chết!” Thanh niên đỏ mắt điên cuồng rít lên, lao về phía Vương Tông Xương.

“Thế mà vẫn dám phản kháng.” Vương Tông Xương trầm mặt như nước, thân hình hơi lay động, trong màn đêm giống như tơ liễu bay theo gió.

Vương thị gia truyền tuyệt học “Liễu Nhứ thân pháp”, dĩ nhiên đã được hắn tu luyện đến mức độ dày công tu luyện.

Hắn rung cổ tay, kiếm mang lóe lên, chính là Huyền Nguyên kiếm pháp uy lực phi phàm, trung chính thuần hậu của Vương thị.

Liễu Nhứ thân pháp và Huyền Nguyên kiếm pháp của Vương thị đều đạt đến mức độ Trung Phẩm. So với truyền thừa của gia tộc bình thường thì xuất sắc hơn không ít, càng tu luyện về sau, uy lực sẽ càng phi thường.

Có điều, thân pháp Huyền Kỹ cần phải không ngừng kiên trì mài giũa trong thời gian dài, vốn không có nhiều đường tắt để đi. Cho dù là một số Huyền Kỹ đơn giản, qua nhiều năm tôi luyện lâu dài sẽ phát huy uy lực bất phàm.

Sau khi Vương Thủ Triết đảm nhận vị trí gia chủ, các loại điều kiện tu luyện của Bình An Vương thị ngày càng tốt hơn. Chỉ cần ngươi muốn, ai cũng có thể làm chủng tử Linh Đài, và hưởng dụng tài nguyên tương ứng.

Nhưng đi kèm với nó lại là chế độ thi sát hạch vô cùng nghiêm khắc cùng với quy định về điểm cống hiến.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right