Chương 487: Ưu tú trầm ổn! Thanh niên tuấn kiệt của Vương thị (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 487: Ưu tú trầm ổn! Thanh niên tuấn kiệt của Vương thị (1)

Tiến độ tu luyện, thân pháp, kiếm pháp, khống huyền, kỵ thuật cơ bản, thậm chí là các khóa học văn hóa cũng đều được đưa vào sát hạch. Một khi tổng điểm đánh giá dưới điểm giới hạn thì sẽ bị cảnh cáo, nếu như sau khi cảnh cáo vẫn không đạt chuẩn thì sẽ bị tước đoạt tài nguyên tu luyện.

Vì vậy, thế hệ trẻ của Vương thị đều vô cùng chịu khó tu luyện. So với Vương Thủ Triết làm chủng tử Linh Đài trước kia cũng không khá hơn là bao.

So với ca ca hắn là Vương Tông Vệ, từ nhỏ Vương Tông Xương đã khá hiểu chuyện, cũng có thể bình tĩnh quyết tâm không ngừng mài giũa bản thân. Theo thời gian, nền tảng của hắn đã vô cùng vững chắc.

Liễu Như thân pháp tự nhiên phóng khoáng, di chuyển lẫn tránh linh động như bướm, dưới ánh trăng mờ ảo lại có những dư ảnh mờ nhạt.

Về phần Huyền Nguyên kiếm pháp Vương thị của hắn, cũng được hắn tu luyện đến mức tròn trịa như ngọc, mỗi một chiêu thức trông có vẻ đơn giản, nhưng lại dày nặng thuần khiết như sắt thép qua nhiều lần gọt giữa.

Vì vậy, Vương Tông Xương càng yêu thích loại chiến kiếm có lưỡi kiếm dày nặng. Mặc dù chiến kiếm của hắn không phải Linh Khí, nhưng cũng là loại kiếm thép đã qua tinh luyện quý hiếm, nặng hơn hai mươi cân.

“Keng keng keng!”

Chẳng biết vì sao mà người thanh niên kia, sức mạnh nội thể lại cực kỳ mạnh mẽ. Nhưng ngay cả như vậy cũng không thể đỡ nổi những chiêu kiếm liên tiếp của Vương Tông Xương, chiêu sau càng mạnh mẽ hơn chiêu trước.

Hắn bị ép phải lùi về phía sau, khí huyết toàn thân đều đang không ngừng sôi trào.

Làm sao có thể!

Trong ánh mắt người thanh niên kia càng lộ thêm vẻ điên cuồng, hắn đã dung hợp với thứ đó rồi, rõ ràng có thể cảm nhận được nguồn sức mạnh kinh khủng đang cuồn cuộn không ngừng.

Làm sao lại có thể bị một tên trẻ tuổi từ đâu chạy đến áp chế hoàn toàn?

“Đi chết đi!” Thanh niên tinh hồng giận dữ rống lên, vung ra một đao, một cỗ đao khí tà ý hung ác cuốn về phía Vương Tông Xương.

Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và đáng sợ hơn rất nhiều.

“m Sát Khí!?” Sắc mặt Vương Tông Xương đột ngột thay đổi, vội vàng lui lại phía sau, tránh khỏi nhát chém này.

Trong lòng hắn vừa sợ vừa giận, có làm sao cũng không ngờ được, vậy mà lại gặp phải một tên tà đạo tu luyện m Sát. Quan hệ giữa Vương thị và m Sát không cạn, năm đó Lung Yên lão tổ tông chính là bị m Sát chi lực đả thương, chịu đau đớn suốt năm mươi năm.

May mà Vương Tông Xương không phải là tên nhóc mới ra đời, từ lúc mười ba tuổi hắn đã bắt đầu tiếp nhận nhiệm vụ của gia tộc, không những giành được không ít điểm công trạng mà còn được dùi mài rất đầy đủ trong đủ loại nhiệm vụ của gia tộc.

Vào mùa săn thu đông hàng năm, tuy rằng thành thích của hắn không bằng cô cô và tỷ tỷ, nhưng cũng nằm trong phạm vi khả năng và năng lực chém giết hung thú của hắn.

Sau một chút hoảng sợ, hắn đã bình tĩnh trở lại. Không còn mạo hiểm liều mạng với thanh niên kia nữa, mà là áp dụng chiến thuật chiến đấu để tránh khỏi m Sát độc.

Đây là thuyền buôn của Đông Cảng Trần thị, chỉ cần hắn có thể cầm cự được một lúc thì sẽ có cao thủ đến đây trợ giúp.

Đột nhiên, hắn như bông liễu trong gió, không ngừng chiến đấu với thanh niên kia, ngăn chặn con đường nhảy xuống biển chạy trốn của hắn ta.

“Ngươi!!” Đôi mắt thanh niên kia đỏ tươi một mảnh, nóng nảy đến cực điểm, hoàn toàn không còn ẩn giấu m Sát chi lực nữa, nhưng cho dù có liều mình đến đâu cũng đều bị Vương Tông Xương hóa giải từng cái một.

Giết không chết! Thoát cũng không được!

Không còn nghi ngờ gì nữa, chiến thuật của Vương Tông Xưng vô cùng vững chắc.

Vỏn vẹn chỉ sau mười nhịp thở, người hỗ trợ của Trần thị đã đến. Người đến chính là người phụ trách con thuyền buôn này— Trần Phương Hoa!

Trần Phương Hoa chính là tộc nhân ưu tú của trực mạch Trần thị, thực lực vốn không hề yếu. Sau khi Trần thị bước vào thời kì đại phát triển, đãi ngộ và tài nguyên đối với các tộc nhân ưu tú cũng phóng khoáng hơn nhiều, không tiếc công sức để bồi dưỡng.

Trần Phương Hoa hiện giờ chỉ mới hơn ba mươi tuổi, tu vi cũng đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng bảy đỉnh phong, cũng xem như là một vị tiểu cao thủ.

Hắn cầm một cây trường thương, vẻ mặt tức giận tham gia trận chiến: “Hay cho tên cẩu tặc nhà ngươi, lại dám ngông cuồng trên thương thuyền Trần thị của ta.”

“Phương Hoa thúc cẩn thận.” Vương Tông Xương nhắc nhở: “Hắn là tà đạo m Sát, hơn nữa trên người cũng rất kỳ quái. Nếu phải liều mạng, triền đấu làm chủ.”

Tà đạo m Sát?

Vẻ mặt Trần Phương Hoa biến đổi, lập tức nâng cao cảnh giác, cùng liên thủ với Vương Tông Xương để chiến đấu với thanh niên kia.

Cứ như vậy, ép cho thanh niên tinh hồng nóng nảy kia thổ huyết không ngừng. Hai tên này, cho dù là tên nào thì thực lực cũng đều trên cơ hắn. Hiện giờ không những liên thủ lại, mà còn triền đấu với hắn!!!

Thật mẹ nó ăn hiếp người khác.

Nhưng hắn hoàn toàn không có cách nào, quyền chủ động lại không nằm trong tay hắn.

Sau đó, lại xuất hiện thêm một số người bảo vệ thuyền của Trần thị, sau khi Vương Hổ và Vương Báo nghe thấy điều khác thường cũng chạy đến trợ giúp.

“Tất cả gia tướng, đều canh giữ mạn thuyền.” Vương Tông Xương đang giao chiến với người thanh niên ở bên kia, hạ lệnh chỉ huy nói: “Mang hết dụng cụ lưới trên thuyền ra đây, hôm nay chúng ta bắt sống một tên tà đạo m Sát.”