Chương 498: Tốn Phong huyết mạch và tỷ tỷ bá khí của ta (1)
Hắn là một vị gia chủ chuẩn mực, cực kỳ hiểu rõ ngành dệt kim là sản nghiệp trụ cột của gia tộc.
Nếu thật sự như lời của Vương Thủ Tín nói, há có thể ngăn chặn Hoàng Phủ thị đơn giản như thế?
Trong tương lai có thể mở rộng diện tích sản xuất, không ngừng sát nhập phát triển. Như vậy, đừng nói cho bốn phần cổ phần, cho năm phần, sáu phần, Trường Ninh Từ thị cũng kiếm được hời lớn.
Có điều, sau khi hưng phấn, hắn lại trầm mặc: “Thủ Triết gia chủ không hổ là người có năng lực có đủ khả năng chấn hưng Vương thị. Một chiêu này của hắn, sợ là cần chúng ta bẫy Hoàng Phủ thị, ít nhất cũng phải chế trụ một bộ phận tinh lực và tài lực của bọn họ nhỉ?”
“Đó là đương nhiên. Nếu không Bình An Vương thị chúng ta dựa vào cái gì phải bỏ ra 10 vạn càn kim mà chỉ chiếm 4 phần?” Vương Thủ Tín bình tĩnh nói, “Hơn nữa Ngũ bá cũng không cần quá sợ Hoàng Phủ thị. Thủ Triết Tứ đệ có tính toán, có thể khiến Hoàng Phủ thị lần này trộm gà không thành còn mất đi nắm thóc, hãm sâu trong vũng bùn không thể rút lui.”
Ánh mắt của Từ An Bang sáng lên, giống như muốn đồng ý ngay lập tức.
Nhưng rốt cuộc hắn vẫn nói: “Chuyện này rất trọng đại, ta phải thương lượng với lão tổ tông. An Phong, Lưu Cầm, các người tiễn Thủ Tín về nghỉ ngơi đi.”
“Vâng, gia chủ.”
Vương Lưu Cầm và Từ An Phong lần lượt lên tiếng nói.
Sau đó, Vương Thủ Tín cũng đứng dậy cáo từ.
Hôm nay, mục đích của hắn đã đạt được. Đối mặt với sự hấp dẫn như vậy, so với âm thầm oán giận Hoàng Phủ thị, Trường Ninh Từ thị chắc chắn sẽ chọn hợp tác.
Sau đó, Vương Thủ Tín lại nói chuyện phiếm cùng Ngũ cô cô và Ngũ cô phu. Cho đến nửa đêm yên tĩnh, hắn mới trở về trong sương phòng của Lệ Hương viên.
Đây là nơi đặc biệt sắp xếp cho hắn và Từ Xuân Vân ở tạm.
Nhưng hắn vừa vào cửa, hai chân đã nhũn ra, suýt chút đã co cẳng chạy.
Chỉ thấy Từ Xuân Vân uống rượu, gương mặt hơi đỏ ửng, dưới ánh nến đỏ càng làm nổi bật vẻ xinh đẹp.
Nàng câu ngón tay về phía Vương Thủ Tín, mị nhãn như tơ: “Phu quân, chàng qua đây.”
Ta không qua. Nàng yêu nghiệt như vậy là muốn ăn người à?
Vương Thủ Tín lắc đầu như trống lắc.
“Vương Thủ Tín, tên chó chàng mau qua đây cho lão nương!”
“Xuân Vân, nàng đừng kích động, có gì từ từ nói.”
“Không được, hôm nay ta vui. Đời này của lão nương chưa từng nở mày nở mặt như vậy. Thoải mái! Ta nói rồi, chỉ cần chàng cho ta giành sĩ diện, muốn thế nào thì thế ấy.”
“Nàng, nàng đừng làm loạn, cứu…”
Vương thị chủ trạch.
Sân diễn võ.
Hôm nay là ngày đẹp trời hiếm có dạo gần đây, nền gạch xanh của sân diễn võ không ẩm ướt như trước, đại thụ chuyên trồng xung quanh cũng hiếm khi có tinh thần, lót cả sân diễn võ tựa như thêm vài phần sức sống.
Trong sân diễn võ, hai vị thanh niên đang so tài.
Một người trong đó tương đối non trẻ hơn, trên người mặc y phục Huyền Vũ già dặn, hai tay nắm chiến kiếm lưỡi to, từng chiêu thức đều có cấu tứ rõ ràng, tựa như khí lực rất lớn.
Ngọn gió rít gào, kiếm quang như thủy triều, kiếm mang như mưa.
Một người trẻ tuổi khác lớn hơn, trên người mặc cẩm bào ở nhà, tư thái ung dung thoải mái.
Chỉ thấy cổ tay hắn linh động, kiếm quang chớp nháy như ngôi sao điểm xuyết, giống như không hề miễn cưỡng nhưng lại đạt đến trình độ cao diệu, ung dung phá bỏ mọi chiêu thức của thanh niên non nớt đó, rất có khí độ “Bất kể mưa dữ gió cuồng nào của hắn, ta vẫn sừng sững bất động”.
Cặp thanh niên đang so tài này chính là lão Nhị đời chữ Tông khó khăn lắm mới trong họa có phúc mà tỉnh lại, Vương Tông Xương và gia chủ của Bình An Vương thị, Vương Thủ Triết.
Tuy hai thúc cháu đều tu luyện Vương thị Huyền Nguyên kiếm nhưng bởi vì tính cách khác nhau, cách đánh cũng khác biệt rất lớn.
Vương Tông Xương thích hào sảng một chút mà kiếm thế của Vương Thủ Triết càng tinh tế tuyệt diệu hơn, mỗi một chiêu thức đều tuyệt đối không lãng phí Huyền khí dư thừa.
“Tứ thúc, thử tiếp chiêu này của ta!”
Cửu chiến vô công, Vương Tông Xương xoay người liền rơi xuống ngoài trượng dư, hai tay lập tức nắm chặt chiến kiếm lưỡi to, bày ra một tư thái giữ sức.
Bỗng dưng, hắn động rồi, Huyền khí cuồn cuộn chợt bạo phát xung quanh hắn, khí kình xao động quanh người hắn, cơ thể cũng giống như lợi tiễn lao tới chỗ Vương Thủ Triết.
Chuyện kỳ lạ là tựa như có một cỗ khí kình vô hình nâng giữ hắn khiến cả cơ thể của hắn đều mơ hồ có cảm giác bồng bềnh, khí tức dày đặc quanh thân thể lại hệt như một cỗ gió mát khiến tốc độ khá bình thường của hắn đã tăng lên không ít, thân hình cũng linh hoạt hơn nhiều.
Một kiếm vẩy từ dưới lên trên.
Kiếm thế như tiềm long thoát khỏi vực sâu, thần tộc mà bá đạo.
“Tốt lắm!”
Vương Thủ Triết thấy tình hình cũng khen một tiếng.
Đứa cháu này của hắn chẳng những tu luyện khắc khổ, nền tảng vững chắc mà đầu óc cũng cực kỳ linh lợi. Mới vừa khai phá ra huyết mạch thiên bẩm liền dung nhập vào trong chiến đấu rồi.
Hắn không hoảng không vội, thuận tay vung ra một kiếm.
Kiếm mang tầm thường, không có chút khí thế nào.
Nhưng nhát kiếm này lại nhắm chuẩn xác vào nơi yếu nhất trong chiêu thức do Vương Tông Xương vung ra.
“Keng!”
Một tiếng kim loại như rồng ngâm vang lên.
Kiếm thế hoa lệ đó của Vương Tông Xương nhất thời tan rã như tuyết lở.