Chương 499: Tốn Phong huyết mạch và tỷ tỷ bá khí của ta (2)
Hắn “bịch bịch bịch” lùi về sau mấy bước, suýt chút đã không giữ được kiếm trong tay, khí huyết trong cơ thể cuộn trào không ngừng.
Hắn lộ ra nụ cười khổ: “Tứ thúc, ta không đánh nữa. Thế này cũng quá uất ức rồi, đây là chiêu thức ta khó khăn lắm mới nghĩ ra được.”
“Tứ thúc là đang giúp ngươi kiểm tra. Bất cứ chiêu thức mới nào được sáng tạo ra cũng phải có nhiều thiếu sót, chỉ có trải qua rèn giũa từ từ trong thực chiến, kiểm tra sai sót mà bù đắp mới có thể trở nên lợi hại hơn.” Vương Thủ Triết khẽ cười nói, “Nào nào nào, Tứ thúc vừa đánh ra chút hứng thú rồi.”
Ngay sau đó, hai người lại giao chiến cùng nhau.
Sau gần nửa ngày, Vương Tông Xương mệt mỏi suýt chút xụi lơ trên đất, ánh mắt trợn trắng, trong miệng rên rỉ “không đánh nữa”, “không đánh nữa”.
Vương Thủ Triết lại bày ra dáng vẻ chưa hết ý như cũ: “Từ sau khi Ngũ cô cô của ngươi đi Học Viện, đã lâu rồi ta chưa từng đánh tận hứng như vậy.”
“Tông Xương, ngươi phải cố lên, sau này, rảnh rỗi thì cứ tìm Tứ thúc so tài. Thế này đi, cách ba ngày, chúng ta lại đấu một lần. Theo Tứ thúc thấy, Tốn Phong huyết mạch này của ngươi còn có rất nhiều tiềm lực có thể khai thác.”
Không sai, sau khi tiểu tử Vương Tông Xương này bị huyết cổ Giá Y chui vào trong cơ thể, cuối cùng hoàn thành đột biến huyết mạch, trong họa có phúc, thức tỉnh Tốn Phong huyết mạch.
Hơn nữa, cấp độ huyết mạch thức tỉnh cũng không thấp.
Tuy vẫn chưa dùng trắc Linh Trận đo thử nhưng dựa vào biểu hiện năng lực của hắn, Vương Thủ Triết đại khái phán đoán được, tư chất bây giờ của Tông Xương có lẽ khoảng tầm “Trung Phẩm Giáp đẳng”.
Thế này đã tương đối giỏi rồi.
Khi Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh không phục dụng “dịch cải thiện huyết mạch sơ cấp”, tư chất đã ngang ngửa cấp độ này rồi.
Đợi sau khi hắn trưởng thành hơn, tham gia thí luyện giành được phần thưởng, rất có thể lại là một vị thiên kiêu trong tương lai.
Điều này khiến Vương Thủ Triết khẽ cảm khái trong lòng, nhìn chung đã thoát khỏi khí tức âm thịnh dương suy rồi.
Vương Tông Xương khó khăn lắm mới không ngất đi, cảm thấy Tứ thúc đã xem hắn thành vật thay thế Ngũ cô cô rồi.
Những ngày tháng trong tương lai sẽ sống thế nào đây?
Hắn lại không ghê gớm như Ngũ cô cô, cho dù bị ngược cỡ nào vẫn tràn đầy nguyên khí như thế, tràn ngập dục vọng chiến đấu.
“Chúng ta đã đánh suốt nửa ngày rồi, bụng hơi đói. Chắc là Tứ thẩm của ngươi đã chuẩn bị không ít đồ ngon. Đi đi đi, cùng ta trở về ăn cơm.”
Vương Thủ Triết lại cười ha ha đề nghị, nói.
Sắc mặt của Vương Tông Xương lập tức tái đi: “Tứ thúc, đây, cái này, ta vẫn chưa đói…”
“Không, ngươi đói rồi.”
Vương Thủ Triết vẫn cười híp mắt, ngữ khí lại không cho cự tuyệt.
Lần này, Vương Tông Xương không phải là suýt không ngất nữa mà thật sự ngất đi.
Vừa bị Tứ thúc ngược xong lại phải bị Tứ thẩm ngược, ngày tháng này không còn cách nào để sống!
…
Buổi chiều!
Vương Thủ Triết nằm trên ghế thái sư của hắn nghỉ ngơi.
Xung quanh đều là thực vật màu xanh tươi tốt, che khuất ánh mặt trời khiến trong viện của hắn tỏa ra cảm giác mát mẻ. Cùng với đủ loại kỳ hoa dị thảo, thu hút ong bướm côn trùng bận rộn.
Bây giờ, Vương thị gia tộc đã trưởng thành lên rồi, rất nhiều thành viên gia tộc đều có năng lực riêng biệt. Phần lớn thời điểm, hắn chỉ cần bắt to thả nhỏ, tiến hành bày mưu lập kế mà thôi.
Vân Vụ Linh trà của nương tử gia, nhất là phẩm trà trong những ngày hè nắng chói chang này, ngọt lành mà tịnh khí ngưng thần.
Trộm kiếp phù du nửa ngày nhàn.
Cuộc sống vẫn tiêu diêu.
Bỗng dưng!
Xảo Nhi hoảng hốt chạy đến: “Gia chủ, xảy ra chuyện lớn rồi.”
“Chuyện gì mà hoảng hốt như vậy?” Vương Thủ Triết khẽ cau mày, bình tĩnh nói, “Gặp chuyện phải tịnh khí ngưng thần trước, không có vấn đề nào không giải quyết được.”
“Cái này…” Xảo Nhi thở hổn hển, bình tĩnh lại, “Ly Dao tiểu thư ở Tộc Học, đã đốt cháy râu của Vương lão phu tử rồi. Còn cấu kết với một đám bạn học, nhốt lão phu tử trong phòng giáo vụ, nói là hôm nay không trừng phạt ông ấy thì họ của nàng sẽ viết ngược lại. Các tiên sinh trong Tộc Học không làm gì được, mong người mau chóng tới xem…”
“Ta…Họ của nàng mà viết ngược lại, chẳng phải vẫn là họ…Đợi đã!”
(họ 王 viết ngược lại vẫn ra 王)
Sau đó, Vương Thủ Triết phản ứng lại, chợt bật dậy, mau chóng lao đến đó.
Nhưng mới đi được một nửa, hắn lại vòng lại, kéo Xảo Nhi sang một bên thấp giọng dặn dò: “Tuyệt đối đừng nói chuyện này cho nương tử biết.”
Xảo Nhi vội vàng gật đầu, gò má hơi hồng, gia chủ người khí thế bừng bừng kéo ta vào trong góc, còn tưởng người có mưu đồ quấy rối.
Sau đó Vương Thủ Triết lại chạy như bay ra.
Cho dù là Vương Thủ Triết gặp phải chuyện này cũng có hơi tê rần da đầu, lại cảm thấy dở khóc dở cười.
Không ngờ cả đời này còn có thể trải nghiệm cuộc đời bị gọi gia trưởng. Nữ nhi bảo bối nhà mình thật sự khiến hắn không bớt lo được.
Vương Thủ Triết đến bến đò ở hậu viện.
Nhảy lên trên một chiếc thuyền nhỏ, chiếc thuyền nhỏ này khá kỳ lạ, không có mái chèo, cũng không có mạn thuyền, so với gọi là thuyền thì càng giống ván trượt trên nước hơn, cực kỳ đơn giản.
Huyền khí dày đặc xuyên qua thôi động dưới chân, chiếc thuyền nhẹ nhàng mà cứng cáp đó giống như tiễn trong dây cung mà lao vút đi.