Chương 457: Hỏa Long quả của ta (2)
Nuôi trồng Hỏa Long quả không hề dễ dàng, chu kỳ sinh trưởng dài dằng dặc, tốn kém không ít.
Lý Ngọc Trạch đều lấy nó làm dự bị cho đòn sát thủ, bình thường ngay cả một quả cũng không nỡ dùng.
Cuối cùng hắn lại bại dưới tay Vương Lạc Tĩnh, vừa có tâm thái không nỡ dùng, lại vừa bị thua quá nhanh.
Lúc sau nghe thấy Vương Thủ Triết muốn dẫn mọi người đến Huyền Băng Điện học hỏi một chút, dưới cơn kích động, Lý Ngọc Trạch đành giao Hỏa Long quả cho Vương Thủ Triết, làm át át chủ bài phòng thân.
Quả nhiên thứ này cần dùng đến.
Nhưng đồng thời trong sự vui mừng, trong lòng Lý Ngọc Trạch lại quặn đau.
“Thủ Triết sư huynh, ngươi không thể dùng ít đi một chút được à? Hỏa Long quả ta vất vất vả vả trồng lâu như vậy, thế mà ngươi dùng hết trong một lần luôn, không chút do dự, không chút đau lòng nào cả.”
Chuyện này khiến hắn sinh ra một loại cảm giác tể mại gia điền bất tâm đông(*).
(*) Tể mại gia điền bất tâm đông: Con cháu hưởng thụ thành quả mà không biết bao gian khổ của các bậc tiền bối khởi nghiệp.
Lý Ngọc Trạch thổn thức không thôi.
Trên lôi đài.
Vương Thủ Triết ném ra từng chùm từng chùm Hỏa Long quả, khiến lôi đài nổ tung, gió tuyết bùng nổ bay tán loạn. Công hiệu chủ yếu nhất chính là cắt đứt mọi tích lũy sức mạnh thành đại chiêu của Cơ Minh Ngọc.
“Phụt!”
Lực phản phệ khiến sắc mặt Cơ Minh Ngọc hóa trắng bệch, trong miệng phun ra một ngụm máu.
Ngay khi hắn ta đang ngạc nhiên không thôi, bên tai lại truyền đến tiếng Vương Thủ Triết: “Minh Ngọc huynh, ta cũng để ngươi học cách nghe lời. Thời gian ngươi tích đại chiêu này hơi dài, không thích hợp lắm trong đấu chiến trên lôi đài.”
“Hơn nữa còn nói nhảm quá nhiều, dễ cho kẻ địch có cơ hội lật bàn.”
“Phụt!” Những lời này đánh thẳng vào Cơ Minh Ngọc, hắn ta lại phun ra một ngụm máu lần nữa, giận dữ mắng mỏ quát:
“Chẳng phải ngươi cũng đang nói nhảm quá nhiều à, là chuẩn bị cho ta cơ hội sao?”
Cơ Minh Ngọc vừa dứt lời, giọng nói lập tức trở nên vô cùng hoảng sợ, thảm thiết kêu lên:
“Cái này, cái này đây là vật gì? Nó, nó đang hút máu của ta.”
Xung quanh tràn ngập hơi nước, khiến tầm mắt hắn ta bị cản trở, chỉ có thể cảm ứng dựa vào linh thức.
“Vụt.”
Cơ Minh Ngọc tiện tay chém một cái, cảm giác hệt như vừa chặt đứt thứ gì. Huyền khí trong cơ thể hắn ta phồng lên, xua tan hơi nước dày đặc xung quanh.
Đến lúc tập trung nhìn kỹ, đập vào mắt hắn ta là một nhánh đã bị chặt đứt, màu đỏ như xúc tu loài giun. Nó không ngừng vặn vẹo trên mặt đất, nơi đứt gãy ứa ra máu loãng , tản ra khí tức tà ác mà đáng sợ.
Hắn ta lại liếc mắt nhìn phần mắt cá chân trên chân mình, nơi đó có thêm một cái lỗ máu. Máu tươi dào dạt chảy ra bên ngoài hệt như chẳng thể ngừng lại, nhỏ thành dòng trên lôi đài, hòa thành một thể với nước đá, mùi máu tươi nồng đậm tràn ngập khắp bốn phía.
Chỉ một thoáng, trong lòng hắn ta sượt qua một hồi ý lạnh rợn cả tóc gáy.
“Minh Ngọc huynh, ta và ngươi không giống nhau. Ta nói nhảm với ngươi, đó là để phân tán lực chú ý của ngươi.” Vương Thủ Triết cười ha hả nói:
“Thị Huyết Đằng Mạn ấy của ta có uy lực không tệ chứ? Nói ngươi nghe một bí mật, nếu vết thương đó của ngươi không dựa vào Huyền khí phong bế mạch máu, trong thời gian ngắn cũng sẽ không khép lại được đâu.”
“Thị Huyết Đằng Mạn.”
Sắc mặt Cơ Minh Ngọc phát run, khi vừa chuẩn bị đáp lại, thì sau lưng lại ập tới một cảm giác nguy hiểm vô cùng yếu ớt mà mập mờ khác thường.
Hắn ta kêu thầm một tiếng không ổn, suýt chút nữa lại bị phân tán lực chú ý rồi.
Hắn ta vộ i vàng nhảy về phía trước, lật người một cái, vừa quay đầu đã thấy quái vật đánh lén kia.
Đó là một nhánh dây leo màu máu đỏ tươi, trông hệt như một con trăn khổng lồ.
Nhưng khác với thân trăn trơn trượt chính là trên người nó còn mọc ra những cái xúc tu rậm rạp. Mỗi một xúc tu đều đâm chồi lên mấy chiếc gai ngược sắc bén hút máu người. Gai ngược bay múa như cỏ biển, dáng vẻ cực kì ghê tởm, cũng cực kỳ dữ tợn.
Mới chỉ nhìn thoáng qua đã biết vật này vô cùng đáng sợ và tà ác. Cơ Minh Ngọc kìm lòng không đậu, giận dữ mắng mỏ một tiếng: “Đây là thứ quỷ gì?”
“Vật này chính là Thị Huyết Đằng Mạn.” Vương Thủ Triết cười nói:
“Còn xin Minh Ngọc huynh, chậm rãi hưởng dụng.”
Đương lúc nói chuyện, hơi nước xung quanh vừa bị đuổi tản ra lại sôi trào mà lên, khắp trên lôi đài đều là một mảnh trắng xóa. Ngay lập tức, đám người cũng chẳng thể nhìn thấy bên trong rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì. Chỉ nghe thấy tiếng Cơ Minh Ngọc không ngừng gào thét gầm gừ.
Mà cùng lúc đó, Băng Lan thượng nhân cùng Trường Xuân thượng nhân trên bầu trời cũng đều giữ nét mặt nghiêm túc, đưa mắt nhìn nhau.
Không phải đó là Thị Huyết Đằng Mạn sao?
Nhóm đệ tử trẻ tuổi chưa quen thuộc thì không nói, nhưng bọn họ há có thể không hiểu. Tử Phủ Học Cung thường xuyên khai quật được một số di tích từ Thần Vũ hoàng triều.
Mặc dù chưa từng đào ra được di tích đặc biệt có giá trị nào, nhưng nghiên cứu đối với Thần Vũ hoàng triều lại không hề ít.
Loại Thị Huyết Đằng Mạn này, ở nơi hoang dại trong không ít di tích, từng khiến rất nhiều nhà thám hiểm phải chịu thiệt thòi lớn.