Chương 456: Hỏa Long quả của ta (1)
“Chuyện này…” Vương Tông Thịnh cười ha ha mấy tiếng, trong lòng thầm nghĩ, mặc dù Tứ thúc lợi hại nhưng trong nhà thì Tứ thẩm thẩm mới là người đáng sợ nhất.
Có điều loại chuyện như này hắn ta đương nhiên không thể nói với người ngoài.
Ngay lúc nhóm đệ tử mới của Huyền Băng điện đang lo lắng cho Cơ Minh Ngọc thì các đệ tử cốt cán Phòng Hữu An, và cả Băng Lan thượng nhân đều bình tĩnh tự nhiên.
Chỉ từng ấy mà muốn đối phó Cơ Minh Ngọc, khác nào quá coi thường hắn ta.
Quả nhiên.
Sau khi Cơ Minh Ngọc dây dưa với đại trận dây leo một lát, ánh mắt hắn ta dần dần nổi giận: “Thủ Triết sư đệ quả nhiên là thủ đoạn cao siêu, lĩnh giáo. Xem ra nếu ta không nghiêm túc một phen thì không thể làm gì được ngươi rồi.”
Dứt lời!
Sắc mặt Cơ Minh Ngọc thoáng lạnh lẽo, Băng Tinh bảo kiếm trong tay xoay tròn một vòng quanh hắn ta, tức thì dây leo trong phạm vi hơn trượng đều bị chém thành hai đoạn.
Cùng lúc đó.
Tay cầm bảo kiếm của Cơ Minh Ngọc chậm rãi giơ lên, khiến khí tức sắc bén bá đạo của Huyền Băng tràn ra từ trên người hắn ta rồi xông thẳng lên trời.
Giữa tầng mây tuyết thật dày trên bầu trời Huyền Băng điện, một khối ở giữa vậy mà lại từ từ xoay tròn theo sự dẫn dắt của luồng khí này.
Ngay lập tức, những bông hoa tuyết lớn như càn quét phủ xuống lôi đài.
Chỉ trong nháy mắt.
Băng tinh và bông tuyết lớn trải rộng khắp lôi đài làm trắng xóa một vùng, vẫn đang tăng lên không ngừng.
Làm sao có thể?
Mà lúc này sắc mặt của Vương Thủ Triết đa mưu túc trí cũng hơi thay đổi.
Không phải chứ!
Tên Cơ Minh Ngọc này ngay cả Linh Đài cảnh trung kỳ còn chưa tới, vậy mà có thể khuấy động mưa gió, làm thay đổi trời đất. Mặc dù phạm vi khuấy động không lớn, nhưng vẫn khó mà tin nổi.
Bởi vì cho dù là Thiên Nhân cảnh cũng phải thiên thời địa lợi nhân hoà, lợi dụng các loại đồ vật bên ngoài mới miễn cưỡng điều khiển được một chút pháp tắc Thiên Đạo.
Tên Cơ Minh Ngọc này có tài cán gì mà có thể làm đến mức độ như vậy?
Nhiệt độ lạnh xuống nhanh như vậy thì dù là Vương Thủ Triết cũng cảm thấy cả người lạnh lẽo. Tất cả hơi nước trong không khí đều đã đông thành băng tuyết.
Những dây leo thực vật kia của hắn mặc dù vẫn đang không ngừng tiến hóa.
Vương Thủ Triết cũng đã xem xét đến các yếu tố như khả năng chịu nhiệt và chịu lạnh, thậm chí năng lượng và các chất chứa trong hạt của chúng cũng đủ để phát triển một lần mà không cần hút chất dinh dưỡng từ đất.
Nhưng dù sao những hạt giống dây leo này vẫn chưa đạt tới cấp bậc linh chủng, đối mặt với giá lạnh đáng sợ như vậy, chỉ một thoáng đám dây leo đã đông cứng thành những tảng băng màu xanh lục.
“Răng rắc răng rắc “
Vỡ vụn đầy đất.
Bọn chúng đã chết hoàn toàn, coi như Vương Thủ Triết có rót năng lượng Huyền khí vào cũng phí công.
Quan trọng nhất chính là.
Gần phạm vi lôi đài, tốc độ bão tuyết vẫn đang tăng mạnh như cũ.
Dù cho Vương Thủ Triết mặc Cổ Thụ giáp trụ cũng cảm thấy toàn thân cứng ngắc, mọi động tác đều chậm lại hai ba nhịp.
Cao thủ tranh đấu vốn chỉ trong giây lát, tốc độ kém hai ba nhịp thì sao có thể đánh?
“Thủ Triết sư đệ, để ta dạy cho ngươi học cách nghe lời.” Sắc mặt Cơ Minh Ngọc lạnh như băng, hắn ta nói:
“Đi tới các mạch các cốc học hỏi không phải là chuyện đơn giản, bởi vì ngươi phải chấp nhận ưu thế sân nhà của bọn họ. Mà ưu thế sân nhà của Huyền Băng điện chúng ta cũng không hề dễ học hỏi như vậy.”
“Để tỏ lòng tôn trọng với ngươi. Ta lấy một kiếm này, học tập Huyền Binh thiên đạo tiễn ngươi thua trận.”
Luồng khí tức vô cùng lạnh lẽo tràn ngập trên người Cơ Minh Ngọc ngày càng dày hơn, uy thế của hắn ta cũng ngày càng tăng cao.
Kiếm thế Hàn Băng đáng sợ như vậy, cho dù là trung kỳ Linh Đài cảnh cũng khó mà ngăn cản được ấy chứ?
Băng Lan thượng nhân trên bầu trời thầm gật đầu, hài tử Cơ Minh Ngọc này chẳng những thiên phú không tồi mà còn khá cố gắng.
Cho dù mượn ưu thế sân nhà nhưng muốn làm được đến mức này cũng là chuyện cực kì khó.
Có lẽ nên thử quan sát cẩn thận xem sao, có cơ hội có thể nạp hắn làm thân truyền.
Đồng thời ánh mắt bà ấy nhìn sang Trường Xuân thượng nhân, cười lạnh: “Trường Xuân, quả Trường Sinh kia của người nên tiết kiệm đi. Chứ sau này ta đến đòi ngươi, nếu ngươi dám lừa gạt ta, cũng đừng trách ta không nể mặt.”
Trường Xuân thượng nhân tỏ vẻ buồn khổ, Thủ Triết tiểu tử nhà ngươi nói có át chủ bài liều mạng đâu hả?
Kết quả bây giờ sắp bị thua cuộc, át chủ bài còn chưa xuất hiện.
“Trường Xuân…” Đang lúc Băng Lan thượng nhân định nói chuyện, bỗng nhiên sắc mặt bà ấy hơi thay đổi, nói một tiếng không ổn.
Chỉ thấy trên lôi đài.
Tình huống xảy ra biến hóa lần nữa.
“Rầm rầm rầm!”
Một ánh lửa nổ vang dội.
Không khí kịch liệt chấn động, bông tuyết cuồng loạn bay lượn đầy trời.
Từng luồng Hỏa Long chuyển động xinh đẹp trên không trung.
Chỉ một thoáng, toàn bộ băng và lửa trên lôi đài đan vào nhau. Băng tinh và bông tuyết hòa tan thành nước trong con rồng lửa điên cuồng, bốc hơi thành lớp sương mù màu trắng, toàn bộ lôi đài như ở trong một lồng hấp lớn.
“Đó là Hỏa Long quả của ta.” Lý Ngọc Trạch sư đệ kích động gào lên:
“Nó là thứ ta bỏ công sức mười năm, vất vả cực khổ mới trồng ra được.” Giọng nói của hắn đầy kiêu ngạo.