Chương 455: Sân nhà của Huyền Băng điệ

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 481 lượt đọc

Chương 455: Sân nhà của Huyền Băng điệ

“Nhưng mà Cẩm Sơn sư huynh.” Một đệ tử mới yếu ớt nói:

“Cơ Minh Ngọc sư huynh kia đã đạt tới tầng ba Linh Đài cảnh. Huyền khí vô cùng mạnh mẽ, làm sao có thể hao tổn hết được?”

“Chuyện này…” Khuôn mặt Cẩm Sơn sư huynh hiện vẻ do dự, hắn ta đáp:

“Có lẽ Thủ Triết sư huynh có ý khác.” Nhưng lời này đến chính hắn ta cũng không có lòng tin.

Mặc kệ dưới đài hay là trên trời, tất cả đều đang bàn luận ầm ĩ về cuộc chiến này.

Nhưng Cơ Minh Ngọc và Vương Thủ Triết đều đắm chìm trong cuộc chiến của mình, không hề để ý đến tin tức bên ngoài.

Vương Thủ Triết khâm phục Cơ Minh Ngọc bởi thế công của hắn ta vô cùng mạnh mẽ.

Mà Cơ Minh Ngọc cũng đang khen ngợi phòng thủ có một không hai của Vương Thủ Triết. Tuy nhìn qua giống như chỉ có tu vi tầng một Linh Đài cảnh, nhưng Huyền khí lại cuồn cuộn không dứt, hệt như một hang động không đáy.

Điều khiến Cơ Minh Ngọc khiếp sợ hơn là.

Huyền Băng kiếm khí và một số lưỡi dao băng của hắn ta đã ba lần bảy lượt phá tan phòng ngự của Vương Thủ Triết, xé Cổ Thụ giáp trụ của hắn ra khiến hắn nhận chút tổn thương.

Nhưng sau khi tên này chảy mấy giọt máu thì lại giống như không sao cả, tiếp tục chiến đấu sinh long hoạt hổ.

Năng lực phòng ngự đáng sợ, năng lực hồi phục đáng sợ, Huyền khí không đáy đáng sợ.

“Thủ Triết sư đệ.” Cơ Minh Ngọc thản nhiên cười một tiếng, nói:

“Ngươi định dựa vào phòng thủ để hao hết Huyền khí của ta, e rằng người tính sai rồi. Nơi này chính là Huyền Băng điện, nằm trên đỉnh một linh mạch Huyền Băng cao cấp, cho nên ưu thế sân nhà của ta chính là có thể khôi phục Huyền khí liên tục.”

“Mặc dù không thể bù kịp sự tiêu hao của ta nhưng cũng đủ để hao tổn chết ngươi.”

“Không xong rồi, ta đã bảo cứ là lạ ở đâu! Vậy mà quên mất đây là sân nhà của Huyền Băng điện.” Sắc mặt Cẩm Sơn sư huynh lập tức thay đổi, nói:

“Nếu bọn họ chiến đấu tại Trường Xuân cốc chúng ta thì Thủ Triết sư huynh còn có mấy phần thắng, nhưng ở nơi này…”

Ngay cả Cẩm Sơn sư huynh còn biến sắc, đương nhiên tinh thần mấy đệ tử Trường Xuân cốc còn lại cũng sa sút, bọn họ bắt đầu không coi trọng Thủ Triết sư huynh nữa.

Mà cùng lúc đó, trên lôi đài.

Vương Thủ Triết khẽ cười một tiếng nói: “Minh Ngọc huynh, ta đề nghị trước lúc ngươi huênh hoang thì nên nhìn thử dưới chân mình đi.”

“Dưới chân?”

Cơ Minh Ngọc hơi ngạc nhiên, chỉ thấy phía dưới lôi đài không hiểu sao lại xuất hiện một số cành cây nhỏ màu xanh lục.

Mấy cành cây nhỏ kia sinh trưởng cực nhanh, nó mọc lên với tốc độ có thể nhìn bằng mắt thường.

Đột nhiên!

Một cành cây quấn quanh chân Cơ Minh Ngọc.

Sắc mặt Cơ Minh Ngọc lập tức thay đổi, thầm nghĩ hỏng bét, hắn ta quên mất Vương Thủ Triết chính là đệ tử nhất mạch của Trường Xuân cốc.

Mà đệ tử Trường Xuân cốc hiểu rõ nhất là trồng trọt.

Một số cao thủ cũng sẽ bồi dưỡng một vài loại thực vật chiến đấu.

Nếu như là đệ tử bình thường của Trường Xuân cốc thì có thể quên đi ưu thế ấy, nhưng đây là Vương Thủ Triết, bản thân hắn vốn đã cực kì khó chơi.

“Keng keng keng.”

Kiếm của Cơ Minh Ngọc vung ra như rồng, những nơi ánh kiếm đi qua như cắt cỏ, khiến những đám dây leo phát triển tươi tốt nhanh chóng bị cắt thành trăm mảnh.

Chỉ tiếc là, vừa rồi, trong lúc chiến đấu Vương Thủ Triết đã sớm rải hạt giống dây leo khắp toàn bộ lôi đài.

Dù Cơ Minh Ngọc cắt cỏ có nhanh đến đâu cũng không thể ngăn cản được đám dây leo liên tục sinh trưởng.

Chả mấy chốc, toàn bộ lôi đài dần biến thành một biển màu xanh lục, từng cây dây leo lay động giữa trời như là ma nữ tóc dài đang bay lơ lửng, khiến lòng người ớn lạnh.

Thế cục dường như đã đột ngột thay đổi.

Đại trận biển dây leo đã kìm hãm không ít sức lực của Cơ Minh Ngọc. Hơn nữa hắn ta còn không thể dừng lại, nếu không sẽ bị dây leo quấn lấy, ngày càng lún sâu, cuối cùng sẽ không thể nhúc nhích được nữa.

“Ha ha ha.” Cẩm Sơn sư huynh phá lên cười:

“Ta nói rồi mà, Thủ Triết sư huynh của chúng ta chắc chắn có hậu chiêu, Cơ Minh Ngọc trúng kế y như Mộ Nguyên Bạch trước đó, sớm muộn gì cũng chỉ là một chữ, thua trận.”

“Sư huynh, đây là hai chữ mà.”

Cẩm Sơn sư huynh biến sắc: “Tiểu tử ngươi thì biết cái gì, đấy là ta nói đùa để mọi người thả lỏng hơn, nói không chừng còn có thể khiến Cơ Minh Ngọc cuống lên rồi mất tập trung.”

“Cẩm Sơn sư huynh cơ trí.” Khuôn mặt các đệ tử mới chảy mồ hôi ròng ròng.

Theo thế cục thay đổi, giờ đến phiên nhóm đệ tử của Huyền Băng điện lo lắng.

Mà cùng lúc đó, Vũ Văn Kiến Nghiệp và Vương Tông Thịnh đang núp trong một góc, bọn hắn chỉ sợ mình sẽ buột miệng hô vài tiếng cố lên với Vương Thủ Triết, sau đó sẽ phải chịu một trận đánh đập.

Vũ Văn Kiến Nghiệp nhỏ giọng cảm thán: “Tông Thịnh à, ta tưởng Lạc Thu đại tỷ đã lợi hại lắm rồi, không ngờ rằng Tứ thúc nhà ngươi còn mạnh hơn. Ngay cả Cơ Minh Ngọc tiếng tăm lừng lẫy cũng có thể áp chế.”

“Đương nhiên rồi.” Vương Tông Thịnh đắc ý nói:

“Tứ thúc nhà ta rất ít khi ra tay, ngay cả Ngũ cô cô và Lục cô cô hợp lại cũng không phải đối thủ của Tứ thúc ta.”

“Lợi hại lợi hại, Tứ thúc nhà ngươi chắc là giỏi nhất trong thế hệ tuổi trẻ nhà các ngươi nhỉ?” Vũ Văn Kiến Nghiệp hâm mộ và sùng bái nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right