Chương 479: Học Cung thân truyền! Giá lâm Trường Ninh vệ (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 428 lượt đọc

Chương 479: Học Cung thân truyền! Giá lâm Trường Ninh vệ (2)

Thương nhân hành cước hói đầu bên cạnh vỗ vai hắn ta, thấp giọng nói: “Tiểu Trịnh, bình tĩnh. Lần này trưởng lão bị thương, nhiệm vụ hộ tống quan trọng thế này mới rơi vào tay chúng ta. Nhưng đây chính là công việc béo bở, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ thành công, công tử chắc chắn sẽ không thiếu phần thưởng của chúng ta.”

“Lý đại ca.” Thương nhân hành cước trẻ tuổi nói: “Ta nghe nói thứ đồ đó, hình như có thể…”

Vẻ mặt nam tử hói đầu nghe thấy vậy thì căng lên, nhỏ giọng la mắng: “Ăn nói cẩn thận! Bên ngoài nhiều người phức tạp, việc này rất trọng đại, tuyệt đối không được phép có bất kỳ sai sót gì.”

Sau đó, hắn ta lại nhỏ giọng trấn an: “Ngươi yên tâm, lần này chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, vừa đến Đông Cảng là sẽ có người tới đón chúng ta.”

Giữa đầu mày hắn ta tràn đầy tự tin.

Con đường thương mại này hắn ta đã đi quá nhiều lần, tất cả mọi thứ đều được đả thông.

Trong lúc nói chuyện, tất cả đồ của bọn họ đều đã được chất lên thuyền.

Vương Tông Xương cũng nhìn thấy nhóm thương nhân hành cước này, nhưng lại không chú ý nhiều đến bọn họ.

Các thuyền buôn của Đông Cảng Trần thị vốn đã có nghiệp phụ chuyên chở thương nhân hành cước như thế này, hơn nữa phí thu cũng không thấp. Trên bến đò, nhóm thương nhân hành cước như thế này ở đâu cũng có thể thấy được, giống như cá chép vượt sông, hết lượt này lại đến lượt khác.

Chưa đến nửa ngày, chiếc thuyền buôn hàng hải này đã chất đầy hàng hóa, giương buồm khởi hành đi đến Đông Cảng.

Cùng lúc này. Cửa chính của Đông môn Trường Ninh vệ.

Thành vệ quân đã thu dọn sân sạch sẽ từ sớm, bên ngoài Đông môn lúc này ngoại trừ sĩ binh tay cầm trường đao và một nhóm gia chủ thế gia ra thì không có bất cứ người không phận sự nào.

Mưa to liên miên khiến nước mưa tích tụ không ít ở các vùng trũng bên ngoài thành, không cẩn thận giẫm lên một cái thì nước bùn màu vàng sẽ bắn tung tóe khắp nơi.

Cũng may các gia chủ thế gia ở đó đều có Huyền khí hộ thể, nếu không e rằng lát nữa đều sẽ dính phải bùn vàng, phong độ gì đó cũng sẽ không còn.

Tuy nhiên, vào lúc này, sự chú ý của những gia chủ thế gia kia hoàn toàn không đặt vào chuyện nhỏ như vậy.

Lúc này bọn họ đang vây quanh bên cạnh thành thủ Hạ Hầu Hoằng Đức, trông mong nhìn về phía xa, như thể đang chờ đợi người nào đó.

Tân tộc trưởng Công Tôn Diễm của Sơn Dương Công Tôn thị từ nhỏ đã được nghe các công lao vĩ đại của Vương Thủ Triết mà lớn lên, vô cùng thân cận với Vương Thủ Triết.

Hắn có chút căng thẳng, gần như là đi theo bên cạnh Vương Thủ Triết không rời nửa bước, lại không nhịn được hiếu kỳ hỏi: “Thủ Triết biểu ca, đệ đã nghe thấy rồi. Đệ tử thân truyền của Học Cung đều là tu sĩ Thiên Nhân cảnh, hơn nữa người nào người nấy đều vô cùng trẻ tuổi, tiền đồ rộng mở, những gia tộc địa phương như chúng ta còn lâu mới có thể bì được.”

“Cũng không phải tất cả đều là tu sĩ Thiên Nhân cảnh, có điều tiềm năng và tiền đồ tương lai của đệ thân truyền quả thực rất lớn.” Vương Thủ Triết giải thích: “Nhưng bọn họ và chúng ta không đi cùng một đường, có được càng nhiều, tương lai phải bỏ ra chắc chắn cũng càng nhiều.”

Những ngày tháng lúc trước hắn ở Học Cung cũng chẳng phải vô ích.

Tự nhiên cũng biết được đệ tử Học Cung, nhất là những đệ tử xuất sắc kia, khi được Học Cung bồi dưỡng chất lượng cao với tài nguyên tốt thì cũng phải gánh vác trách nhiệm rất nặng.

Xét cho cùng, Học Cung bồi dưỡng đệ tử cũng không phải để ngươi xưng vương xưng bá trong thiên hạ.

Hãy nghĩ thử xem, Băng Lan thượng nhân có ba vị đệ tử thân truyền, nhưng chỉ có người trẻ tuổi nhất là Phòng Hữu An ở bên cạnh.

Vậy thì còn hai vị khác đi đâu rồi?

Tất nhiên là đi đảm nhận trách nhiệm và nhiệm vụ của bọn họ.

Về phần Trường Xuân thượng nhân có năm vị đệ tử thân truyền, cũng như vậy chỉ có một tiểu học tỷ Lục Vi bên cạnh. Cực kỳ rõ ràng, bọn họ cũng đều có chỗ đi của riêng mình.

Thế giới này quá rộng lớn, Trường Ninh vệ chẳng qua chỉ là một góc nhỏ bé mà thôi, chuyện mà bọn họ không biết còn có rất nhiều.

“Thì ra là vậy.” Công Tôn Diễm cũng là thanh niên thông minh trầm ổn, trong nháy mắt đã hiểu ra: “Nhưng cho dù là vậy, đệ cũng rất ngưỡng mộ bọn họ.”

Từ nhỏ đến lớn, hắn có một người cha không đáng tin cậy, trong tình huống không thể làm gì được, hắn chỉ có thể tự mình trưởng thành.

Nhưng có thanh thiếu niên nào lại không nghĩ đến việc xông xáo ra thế giới, với nguyện vọng được mở mang kiến thức?

Thế giới rộng lớn như vậy, ai cũng muốn đi xem thử.

Nhưng một khi trở thành tộc trưởng của gia tộc, thì phải gánh vác toàn bộ tương lai của gia tộc, điều cốt lõi trong cuộc sống sau này cũng đều là gia tộc, cơ hội du ngoạn khắp nơi cũng không còn nữa.

Đây là những gì Vương Thủ Triết đã nói, mọi người không đi chung một con đường.

Các gia chủ khác cũng đều đang nhỏ giọng nghị luận, nói về việc liên quan đến các đệ tử của Tử Phủ Học Cung.

Hầu hết các thế gia bát phẩm, cửu phẩm có thể có một đứa con được tiến vào Học Cung đã là việc rạng danh gia tộc, nếu như trở thành đệ tử cốt cán, vậy thì địa vị của cả gia tộc cũng sẽ khác.

Cũng chính vì vậy, trong mười mấy năm gần đây, Sơn m Liễu thị mới phát triển nhanh chóng mạnh mẽ như vậy, đến nỗi ngay cả thành thủ đại nhân cũng vô cùng khách khí với Sơn m Liễu thị, khắp nơi đều có dấu hiệu lôi kéo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right