Chương 480: Học Cung thân truyền! Giá lâm Trường Ninh vệ (3)
Khi các vị gia chủ khác trò chuyện với Liễu Cao Vọng cũng sẽ nói lời ca tụng Huyên Phù lão tổ, như thể Trường Ninh vệ sinh ra một vị đệ tử cốt cán, mọi người thân là đồng hương cũng được vinh theo.
Chính vào lúc mọi người đang bàn luận sôi nổi.
Bỗng có tiếng sếu trong veo trên bầu trời truyền đến.
Giữa tiếng sếu vang, một con sếu đầu đỏ có bộ lông đen trắng xen kẽ, cái cổ thon dài bỗng từ trong tầng mây dày đặc phá mây xông ra, đang lao xuống mặt đất.
Đó là Linh Cầm phi hành tứ giai do Tử Phủ Học Cung nuôi dưỡng, sếu đầu đỏ!
Phía sau nó, còn kéo theo phi liên đang bay tới.
phi liên kia có Linh Mộc màu nâu sẫm làm cốt, Linh Tằm tơ lụa làm áo choàng, khung xe rộng lớn được chạm khắc tinh xảo, trên thân xe còn được khắc dấu phù văn, toàn thân chảy ra trận pháp linh quang trong suốt, nổi bật như một mặt trời nhỏ dưới sắc trời ảm đạm.
Vừa nhìn thấy chiếc phi liên này.
Sắc mặt thành thủ đại nhân Hạ Hầu Hoằng Đức lập tức trở nên nghiêm túc. Các tộc trưởng gia tộc khác đang xì xào bàn tán cũng đều nghiêm túc cẩn thận theo.
Đồng thời lúc này, trong ánh mắt của bọn họ cũng đầy vẻ ngưỡng mộ.
Loại Linh Thú như phi liên này, ngay cả Thiên Nhân thế gia bình thường cũng không thể nuôi nổi, e là chỉ có đơn vị tài đại khí thô như Tử Phủ Học Cung mới có thể phân phối Linh Thú phi liên khi đệ tử thân truyền xuất hành.
Vương Thủ Triết cũng có chút ghen tị.
Cho dù đã đạt đến Thiên Nhân cảnh, Huyền khí cũng rất khó có thể chống đỡ tiêu hao khi bay đường dài, nếu như có một cỗ Linh Thú phi liên, sau này dù muốn đi đâu cũng rất thuận lợi.
Chỉ là thứ như vậy thực sự quá hiếm, tạm thời hắn không thể mua được.
…
Cùng lúc này. Trên bầu trời, bên trong phi liên tiên hạc có vài thanh niên nam nữ đang ngồi.
Toàn thân thanh niên đi đầu mặc áo choàng màu xanh lam có tay áo hình mũi tên, dung mạo tuấn lãng, khí chất ôn hòa, khí độ toàn thân lại khiến người ta phải kinh ngạc. Tất cả nam nữ trong phi liên đều do hắn đứng đầu.
Người thanh niên này, chính là đệ tử thân truyền dưới trướng của Băng Lan thượng nhân Huyền Băng Điện, Phòng Hữu An.
Hai bên người hắn, còn có ba đệ tử cốt cán hai năm một nữ đang ngồi, tuy rằng tuổi còn trẻ nhưng đều có khí chất bất phàm, trong đó có cả Cơ Minh Ngọc.
“Chư vị huynh đệ.” Một vị đệ tử cốt cán lần đầu được ngồi Linh Thú phi liên, từ trên cao nhìn xuống đại địa qua cửa sổ dây cung, trong lòng vẫn không kìm được phấn khích nói: “Phía dưới chính là Trường Ninh vệ phải không? Từ góc độ này nhìn xuống, quả thật là khí thế tráng lệ, bao la hào hùng .”
“Dương Đức sư huynh.” Cơ Minh Ngọc nói: “Từ lúc đi đường đến đây, huynh đã nói câu này không biết bao nhiêu lần rồi. Lát nữa phải điềm tĩnh lại, miễn cho trước mặt các hào cường địa phương của Trường Ninh vệ lại xấu hổ.”
“Minh Ngọc sư đệ, ta không có xuất thân quý tộc giống đệ, từ nhỏ đã hiểu sâu biết rộng.” Dương Đức sư huynh cười hì hì nói: “Ta đây chẳng phải là do lần đầu nhờ vào hào quang của Hữu An sư huynh mới được hưởng dụng Linh Thú phi liễn sao. Đệ yên tâm, lát nữa khí độ trầm tĩnh mà đệ tử cốt án của Học Cung nên có, nửa phần ta cũng không thiếu. Sẽ không đến mức làm mất mặt Học Cung.”
“Trường Ninh vệ, Trường Ninh vệ. Đúng rồi, sao cái tên này lại nghe quen như thế?” Một vị nữ đệ tử cốt cán khẽ cau mày nói: “Dường như đã nghe qua ở đâu đó? Hữu An sư huynh, đây là quê của huynh sao?”
Phòng Hữu An cười ngượng nói: “Trong Học Cung không cho phép nói về gia thế, có điều trường hợp của Lung Yên sư muội thì có thể đặc thù.”
“Hóa ra là quê nhà của học tỷ Lung Yên.” Cơ Minh Ngọc lập tức có chút hưng phấn: “Vậy há chẳng phải có thể nhìn thấy Vương Thủ Triết rồi sao.”
Đám người nhất thời nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ.
Cách đây không lâu, chẳng phải ngươi vừa bị Vương Thủ Triết đánh cho một trận tơi bời sao?
Nhắc đến hắn, cớ gì lại phấn khích như thế?
…
Trong lúc nói chuyện, phi liên đã dần đáp xuống bên ngoài Đông Thành Môn của Trường Ninh vệ.
“É…”
Sếu đầu đỏ vỗ cánh, ưu nhã đậu trên bùn vàng, ngửa đầu phát ra một tiếng kêu nhẹ.
Ban nãy trong xe còn líu ríu, nhất thời tĩnh lặng lại, bao gồm Cơ Minh Ngọc trong số ba đệ tử nòng cốt đều vô thức chỉnh sửa áo mũ, trưng ra dáng vẻ đẹp nhất của bản thân.
“Đi thôi.”
Phòng Hữu An dẫn người xuống xe.
Tiết trời nhiều mây, ánh sáng ở ngoại thành không tốt nhưng bốn người bọn họ vừa xuất hiện đã khiến người ta có cảm giác chói mắt.
Cho dù là dung mạo hay là tư chất, bốn người đều là nhân trong long phượng, nhất là tư thái dâng trào trên người họ, thần thái phi dương, khiến người ta rất dễ sinh hảo cảm.
Không hề nghi ngờ, mỗi người bọn họ đều là Thiên chi kiều tử.
Nhất là tên Phòng Hữu An dẫn đầu, khí chất càng xuất chúng nổi bật, có khí độ siêu nhiên, khi đứng trong đám người, quả thực có cảm giác hạc trong bầy gà. Chỉ nói đến khí độ, ngay cả Thành Thủ đại nhân và Thiên Nhân cảnh cũng không bằng hắn.
Nhiều gia thế gia gia chủ ở đây đều không khỏi xẹt qua một tia cảm khái và ngưỡng mộ trong mắt, tự nhiên sinh ra một loại cảm xúc “Nếu gia tộc chúng ta cũng có thể có một vị thiên kiêu thế này thì tốt rồi.”