Chương 475: Mắc câu! Hắc thủ phía sau cắn mồi rồi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,685 lượt đọc

Chương 475: Mắc câu! Hắc thủ phía sau cắn mồi rồi (1)

Mỗi lần ông ta hít vào, không khí chứa nhiệt độ cực cao xung quanh đều sẽ bị ông ta hít vào trong phổi với số lượng lớn, mỗi lần thở ra đều sẽ có một đạo khí lãng màu trắng phụt lên.

Hít vào thở ra, nhiệt độ không khí xung quanh đều tựa như giảm xuống một chút, nham thạch nóng chảy ở phía trước càng bị khuấy động lên tầng tầng lớp sóng.

Cứ vòng đi vòng lại như vậy.

Gương mặt của ông ta giống như uống rượu lâu năm say bí tỉ, dần trở nên đỏ lên, trên đỉnh đầu cũng bốc lên từng trận khói nhẹ.

Chính vào lúc này, thông qua thềm đá trong núi hình khuyên, có một vị nam tử trung niên mặc hoa phục, sắc mặt uy nghiêm đang bay nhanh xuống.

Khí tức ổn định, hắn hiên ngang bước đi, tuy tốc độ nhanh nhưng lại giống như giẫm trên bình địa, tự có phong thái ung dung bình tĩnh.

Ở ngoài thân của hắn bao phủ một tầng khí tức màu đỏ mỏng manh, giúp hắn chống đỡ độ nóng đáng sợ trong miệng núi lửa.

Nhưng cho dù như vậy, khi đi đến ven hồ nham thạch nóng chảy, trên mặt hắn đã chảy mồ hôi, sắc mặt cũng nóng đỏ, dĩ nhiên là không thoải mái.

Nhưng hắn chỉ dám ở xa nhìn lão giả tóc đỏ, không dám tùy tiện làm phiền.

Sau một lúc, vị lão giả tóc đó kia mới thu công lại.

Đôi chân đỏ hỏn của hắn giẫm xuống nham thạch nóng chảy cuồn cuộn, giống như đi trên bình địa đến căn nhà đá nhỏ bên cạnh.

Đến lúc này, nam tử trung niên mặc hoa phục phong thái bất phàm mới chắp tay nói: “Bái kiến lão tổ tông.”

Nói xong, hắn run rẩy tận tay khoác một chiếc áo choàng cho lão tổ tông.

“Cẩm Hoàn.” Lão giả tóc đỏ nhàn nhạt nhìn hắn, “Ngươi biết ta đang tu luyện《 Xích Long chân quyết》đến khẩn yếu quan đầu, nếu không phải chuyện quan trọng, tin chắc ngươi cũng không dám đến quấy rầy.”

“Khởi bẩm lão tổ tông.” Nam tử trung niên mặc hoa phục chắp tay nói, “Lão tổ tông còn nhớ Bình An Vương thị không?”

“Bình An Vương thị?”

Lão giả tóc đỏ khẽ nhíu mày, tựa như đang suy nghĩ gì đó.

Sau chốc lát, ông ta mới bừng tỉnh nói: “Nhớ ra rồi. Cái tên Vương Trụ Hiên gì đó ra ngoài mở rộng gia tộc. Trường Ninh vệ ta chỉ là một chốn nhỏ mà cũng có hai Thiên Nhân gia tộc, vậy mà hắn còn vọng tưởng xung kích Thiên Nhân, buồn cười!”

Nam tử mặc hoa phục nói: “Không sai, dựa theo chỉ thị của lão tổ tông người năm xưa, chúng ta mượn tình thế của thú triều, tùy ý thả một số vật ngáng chân cho đối phương khiến bọn chúng ngã xuống.”

Tư thái nói chuyện của hắn cực kỳ thoải mái.

Năm xưa, bọn họ và Vương thị không thù không oán, chẳng qua là tiện tay hủy diệt mà thôi.

Lão giả tóc đỏ khẽ nhíu mày: “Ngươi nói như vậy làm ta cũng nhớ ra. Hình như gia tộc này có chút quan hệ với Lũng Tả Vương thị, ban đầu Lũng Tả Vương thị đã xin một bức thư từ Học Cung, việc này mới giữ được gia tộc nhỏ đó. Đột nhiên ngươi nhắc đến gia tộc nhỏ này làm gì? Lẽ nào bọn chúng còn dám trở mình lên trời?”

“Lão tổ tông.” Nam tử mặc hoa phục trầm ngâm nói, “Bây giờ, gia tộc nhỏ này thật sự sắp nghịch thiên rồi. Gần đây, tộc nhân chúng ta trong Tử Phủ Học Cung có truyền tin về, không biết tại sao Bình An Vương thị này lại xuất ra ba vị thiên kiêu. Trong đó có hai vị được Vạn Điệp Cốc và Tiêu Dao Phong nhận làm đệ tử thân truyền để bồi dưỡng.”

“Mà gia chủ Vương Thủ Triết của chúng càng lợi hại…”

Hắn giải thích lại những chuyện đã xảy ra gần đây ở Học Cung cho lão tổ tông nghe.

Đương nhiên, chuyện của Vương Lung Yên và Vương Ly Từ bởi vì khá kín đáo, không để người ngoài biết cho nên bọn hắn không nhận được tin tức.

“Lão tổ tông, theo tình hình này, chưa tới hai trăm năm, sợ là Vương thị này sẽ leo lên đầu chúng ta. Không biết đối phương có điều tra chuyện năm đó không?”

“Trong Học Cung, hai kẻ đó vẫn còn quá nhỏ, trong thời gian ngắn không tạo thành uy hiếp.” Lão giả tóc đỏ bình tĩnh nói, “Sư trưởng của Học Cung cũng không thể tùy tiện nhúng tay vào tranh chấp giữa các cường hào. Người có uy hiếp chân chính là tên gia chủ của Vương thị đó, Vương Thủ Triết.”

Ánh mắt ông ta bình tĩnh: “Ban đầu, Vướng phải cảnh cáo của Học Cung, không thể diệt cỏ tận gốc. Chuyến này phải bí mật hơn, phải phủ một đòn chớp nhoáng, đánh thẳng chỗ hiểm.”

“Vâng, lão tổ tông.” Nam tử trung niên lại nói, “Ngoài ra, thám tử của chúng ta còn tra ra một chuyện tuyệt mật. Gần đây, “xi-măng” phất lên danh tiếng ở Đông Hải vệ, trên thực tế chính là kiệt tác của Bình An Vương thị.”

Nói đến chuyện này, hai mắt hắn phóng ra quang mang.

Khó trách mấy năm nay, Bình An Vương thị lại quật khởi nhanh như vậy, e rằng chính là dựa vào xi-măng kiếm được không ít tài nguyên.

“Xi-măng?”

Dĩ nhiên lão giả tóc đỏ không biết thứ này.

Nam nhân trung niên liền giải thích với ông ta, lại nói: “Giá bán xi-măng xa xỉ. Nhưng mấy năm nay, Bình An trấn mọc thêm nhiều kiến trúc, bao gồm đê sông đã sử dụng một lượng lớn xi-măng. Do vậy có thể suy đoán, chi phí chế tạo xi-măng cực kỳ thấp, đúng là lãi kếch xù. Nếu chúng ta có thể lấy món kinh doanh này vào tay…”

Nghe đến đây, ngay cả hô hấp của lão giả tóc đỏ cũng hơi nặng nề vài phần.

Nếu một gia tộc muốn phát triển lớn mạnh, không thể tách khỏi tài nguyên.

Hoàng Phủ thị rất cường đại, sản nghiệp vô số, quy mô lớn, tổng doanh thu mỗi năm đạt tới khoảng ba mươi vạn càn kim kinh người.

Thế nhưng chi tiêu của họ càng kinh người hơn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right