Chương 474: Bộc lộ tài năng! Các nam đinh trẻ ở Vương thị (3)
“Rất nhiều dân tị nạn còn sống sót đã đi về phía Đông, có vài người lục tục đến Trường Ninh vệ chúng ta.”
Vương Tông Xương biến sắc nói: “Tổn thất nghiêm trọng như vậy?”
Khi Bình An trấn chống lũ, mọi người đã đồng tâm hiệp lực qua cửa ải khó khăn. Hắn còn cảm thấy trận lũ lần này chẳng là gì nhưng không ngờ thượng du đã gặp phải tai họa nghiêm trọng như vậy.
“Nếu mực nước bên đó vừa lui, sợ là sẽ hình thành ôn dịch nhỉ?” Liễu Nhược Lam cũng nhíu mày lo lắng hỏi.
Ôn dịch cực kỳ đáng sợ, một khi lan tràn tới sẽ là một trận hạo kiếp.
“Không thể không phòng.” Vương Thủ Triết bày ra biểu tình nghiêm nghị nói, “Tông Xương, hôm nay ngươi đến Đông Hải vệ và Bách Đảo vệ một chuyến, cố gắng mua thật nhiều dược liệu vật tư.”
“Vâng, Tứ thúc.”
Vương Tông Xương trịnh trọng đáp, bây giờ hắn đã thành niên rồi, đã từng bước vào hàng trụ cột của gia tộc, không còn là nhóc con năm xưa nữa.
“Ngoài ra, phụ thân nghe thành thủ phủ Phủ Chủ đại nhân nói, Tử Phủ Học Cung đã có đệ tử thân truyền suất lĩnh đội ngũ tới tọa trấn cứu trợ nạn thiên tai. Ý của Phủ Chủ đại nhân là tất cả gia chủ bát phẩm và cửu phẩm đều phải khâm châu lộ diện nghênh đón đội ngũ cứu trợ của Tử Phủ Học Cung.” Vương Thủ Liêm bổ sung nói.
“Đệ tử thân truyền của Học Cung?” Vương Thủ Triết khẽ nhíu mày, “Có nghe nói là vị thân truyền nào không?”
“Cái này…” Vương Thủ Liêm bất đắc dĩ lắc đầu nói, “Phủ Chủ đại nhân không nói, chuyện này phụ thân cũng không dám hỏi nhiều.”
“Ta đã hiểu chuyện này rồi.” Vương Thủ Triết đã có dự tính trong lòng, chuyển chủ đề nói, “Vương Thủ Liêm, Tứ tẩu của đệ làm cho ta chút điểm tâm. Ta không ăn nhiều, cho ngươi một ít.”
Vương Thủ Liêm thay đổi sắc mặt, cưỡng chế nặn ra một nụ cười nhạt: “Đa tạ Tứ ca quan tâm. Vừa nãy ta đã ăn chút lương khô trên đường rồi.”
“Một tên nhóc như ngươi, chỉ ăn lương khô thì sao được?” Liễu Nhược Lam khẽ quở trách nói, “Ngươi ăn chút điểm tâm lót bụng, lát nữa Tứ tẩu sẽ đích thân xuống bếp nấu cho ngươi.”
Vương Thủ Liêm tái mặt, miễn cưỡng cười nói: “Đa, đa tạ Tứ tẩu.”
Vương Tông Xương run rẩy bắp chân, nói: “Tứ thúc, ta đi hoàn thành nhiệm vụ.”
“Gấp cái gì?” Liễu Nhược Lam tỏ ra dáng vẻ trưởng tẩu trưởng thẩm, “Các ngươi đều là thanh niên trai tráng, làm chuyện gì cũng phải ăn no trước mới có thể làm. Không ai được đi, ở lại ăn cơm.”
Sau đó, Liễu Nhược Lam liền đi chuẩn bị cơm nước.
Nàng nói rồi, hôm nay phải đích thân xuống bếp.
Sắc mặt của ba vị nam đinh Vương thị đều vô cùng nặng nề, bầu không khí áp lực, tựa như ngày tận thế sắp cận kề.
…
Gần như là cùng một khoảng thời gian.
Miền Tây Bắc của Trường Ninh vệ thành có một bãi cỏ phì nhiêu, mênh mông bát ngát.
Ở đây, có bò và dê kết thành đàn thành đội, cũng có từng đàn ngựa thân hình to lớn, chạy băng băng dưới những đòn vút roi huấn luyện của người chăn.
Đây chính là “Hoàng Phủ mục trường” nổi danh lừng lẫy, là một trong những sản nghiệp trụ cột chủ yếu của Thiên Nhân thế gia Hoàng Phủ thị.
Hoàng Phủ thế gia ở Trường Ninh vệ đã cắm rễ hàng trăm năm, đã hoàn thành một lần Thiên Nhân giao thế, có thể nói là tồn tại lâu đời, địa vị vững như núi Thái Sơn.
Ở chính giữa bãi cỏ rộng lớn này có một ngọn núi lửa hình khuyên tĩnh mịch rất lâu rất lâu rồi.
Đây là một ngọn núi lửa hình khuyên, trên mảnh đất đã hình thành bãi cỏ mênh mông này còn có rất nhiều núi lửa, đến nỗi phần lớn diện tích đều khó gieo trồng, khó khai khẩn ra thành miếng ruộng tốt.
Mà trong đất hàm chứa lượng lớn tra-xơ, khoáng vật chất, lại phù hợp cho cỏ nuôi gia súc sinh trưởng hàng loạt, có lợi cho ngành chăn nuôi phát triển.
Cũng khiến cho chất lượng thịt bò và thịt cừu mà Hoàng Phủ mục trường sản xuất ra đều rất cao, ngựa cũng cực kỳ khỏe khoắn, sinh ra nguồn lợi nhuận kinh tế không nhỏ.
Ở chính giữa núi lửa hình khuyên đó, dưới miệng núi lửa sâu hàng trăm trượng, có một khối nham thạch màu đỏ khổng lồ.
Trên nham thạch, xây dựng một căn nhà đá.
Bên ngôi nhà đó, có một cái đầm màu đỏ sâu rộng khoảng mười trượng nhưng trong cái đầm nhỏ này, thứ tích góp không phải là nước mà là nham thạch nóng chảy màu đỏ không ngừng “ùng ục” sôi sục.
Nhiệt độ cao nóng bỏng tràn ngập trong không khí, bóp méo một mảnh xung quanh.
Thường có từng bong bóng nham thạch nóng chảy bốc lên từ trong hồ nham thạch, bọt khí nổ toạc, có khói đen lượn lờ lên. Đó là tạp chất không chịu đựng được nhiệt độ cao trong nham thạch nóng chảy bị đốt cháy hình thành tàn tro.
Nhiệt độ trong phạm vi cả hồ nham thạch nóng chảy đều cao đến đáng sợ, người bình thường bước vào đây, chưa tới nửa canh giờ đã bị nướng cháy.
Thế nhưng trong tuyệt địa như vậy lại có một vị lão giả tóc đỏ, ngồi xếp bằng trên một tảng nham thạch núi lửa màu đỏ trồi lên.
Tảng nham thạch núi lửa đó nằm ở giữa hồ nham thạch nóng chảy, xung quanh không ngừng có bong bóng nham thạch nổ tung, giống như nở từng đóa hoa hỏa diễm màu đỏ tươi. Không khí xung quanh cũng vặn vẹo bất định, chứng tỏ nhiệt độ cực kỳ đáng sợ.
Thế nhưng vị lão giả tóc đó kia vẫn thản nhiên như cũ trong hoàn cảnh này, tự tại tựa như cá gặp nước vậy.
Ông ta nhắm chặt mắt, hô hấp kéo dài, hít thở như rồng.