Chương 473: Bộc lộ tài năng! Các nam đinh trẻ ở Vương thị (2)
“Ha ha.” Vương Thủ Liêm cười nói, “Dù sao thì ta đã nhận định xong rồi. Ta sống là người của Chu Thanh Ngưng muội, chết là ma của Chu Thanh Ngưng muội, muội muốn không cần ta cũng không được.”
“Huynh thật là tên xấu xa, vô liêm sĩ.” Mặt của Chu Thanh Ngưng hơi phiếm hồng, nàng mắng nhưng khóe mắt lại ẩn chứa ý cười.
Vương Tông Xương thấy vậy, lặng lẽ giơ ngón cái với Lục thúc, thật không hổ là Lục thúc, da mặt này thật dày, đã sắp đuổi kịp Tứ thúc năm xưa rồi.
“Đúng rồi, Tông Xương, ngươi tới đúng lúc lắm, cùng ta đi gặp Tứ ca thôi.” Vương Thủ Liêm nói.
Vừa nghe thấy muốn đi gặp Tứ thúc, Vương Tông Xương cũng chột dạ nói: “Lục thúc, người cũng không phải không biết, từ nhỏ tới lớn, ta sợ nhất là gặp Tứ thúc.”
“Ta cũng sợ.” Vương Thủ Liêm giữ chặt hắn nói, “Hai người cùng đi, cũng tiện chia sẻ chút áp lực.”
Cứ vậy, Vương Thủ Liêm áp giải Vương Tông Xương và dẫn Chu Thanh Ngưng vào chủ trạch, đi thẳng đến viện của Vương Thủ Triết.
Hắn còn chưa kịp cao giọng bẩm báo đã thấy một vị nữ thần học tỷ ngự tỷ phạm nhân hơi có chút học viện, anh vũ hiên ngang bước ra từ trong đình viện.
Nữ thần học tỷ đó mỉm cười với Vương Thủ Liêm nói: “Lục công tử không cần bẩm báo, gia chủ mời các người vào trong.”
Nói xong, nàng hành lễ rồi phiêu dật rời đi.
“Cái này…” Vương Thủ Liêm tỏ vẻ mông lung, không thông suốt được nói, “Tông Xương, vị học tỷ này là…Lẽ nào Tứ ca đến Tử Phủ Học Cung một chuyến rồi còn dẫn về một vị học tỷ.”
“Không có.” Vương Tông Xương cũng khó hiểu, hơi mù mờ, “Lúc trước mọi người cùng nhau chống lũ cũng không nhìn thấy vị học tỷ này.”
Sau đó hai người nhìn nhau, tựa như hơi kinh nghi bất định, sẽ không phải là…
Điều này là tiết tấu sắp xảy ra chuyện à.
Vào lúc này, bọn họ nghe thấy một giọng nam tử ôn hòa truyền ra: “Thủ Liêm, Tông Xương. Các ngươi đứng ngoài cửa rì rầm cái gì? Các ngươi còn dẫn theo khách, chớ có thất lễ, còn không mau vào đây.”
Vương Thủ Liêm, Vương Tông Xương vội vàng nghiêm mặt, hành lễ với trạch viện: “Vâng Tứ ca/ Tứ thúc.”
Sau đó, hai người ngoan ngoãn dẫn Chu Thanh Ngưng vào bái kiến.
Ba người cùng nhau vào viện.
Ở trong viện, một vị nam tử thanh niên phong thái trầm ổn, anh võ tuấn lãng lại rất có uy thế đang đứng khoanh tay.
Hắn không để ý đến đệ đệ và cháu trai mà khẽ cười với Chu Thanh Ngưng nói: “Vị này chính là Thanh Ngưng cô nương nhỉ, Vương mỗ thất lễ không đón tiếp từ xa, mong lượng thứ.”
Với mạng lưới tình báo của Vương Thủ Triết, sao có thể không biết Chu Thanh Ngưng?
Nếu đến cả bạn gái của Lục đệ mình mà hắn cũng không biết thì còn nói gì tới hắc thủ ở phía sau giở mánh khóe, âm thầm đấu đá.”
Chu Thanh Ngưng vội vàng hành lễ nói: “Thanh Ngưng bái kiến Vương gia chủ.”
Vương Thủ Liêm, Vương Tông Xương cũng nhanh chóng hành lễ.
Sau khi hành lễ, Vương Thủ Triết chiêu đãi họ trong thiên sảnh.
Liễu Nhược Lam là nữ chủ nhân, đích thân dâng Linh trà và một số hoa quả tráng miệng tươi ngon cho đệ đệ, cháu trai và cả Thanh Ngưng cô nương.
Đây cũng là lễ nghi nên có.
Ba người cũng vội cúi người bái tạ Liễu Nhược Lam.
Nếu đổi lại bình thường, Liễu Nhược Lam sẽ không quấy rầy huynh đệ thúc cháu bọn họ nói chuyện nhưng hôm nay có Thanh Ngưng ở đây, nàng sẽ ở bên cạnh tán gẫu chuyện nhà với Thanh Ngưng, xoa dịu sự căng thẳng của tiểu cô nương người ta.
“Lục thúc, thúc rất có mắt nhìn, cũng rất may mắn.” Liễu Nhược Lam tán thưởng Chu Thanh Ngưng không ngớt, “Thanh Ngưng cô nương chẳng những có tướng mạo xinh đẹp mà còn oai phong, hiển nhiên là cô nương có tính cách hào sảng, kiểu cô nương thế này thắp đèn lồng cũng tìm không thấy.”
Một tràn lời khiến Chu Thanh Ngưng đỏ mắt, căng thẳng cúi đầu không nói chuyện.
Vương Thủ Liêm nắm tay nàng, nói với Vương Thủ Triết: “Tứ ca, chuyện này vẫn phải nhờ huynh làm chủ rồi, dù sao thì Thanh Ngưng xuất thân từ quân võ thế gia. Phụ thân ta ông ấy…”
Quân võ thế gia và gia tộc ở địa phương là hai hệ thống, thông thường đều không thông hôn lẫn nhau, do vậy đây cũng là chướng ngại giữa Vương Thủ Liêm và Chu Thanh Ngưng.
Lời còn chưa nói xong đã bị Vương Thủ Triết cắt ngang, nói: “Đệ không cần nói nhiều, chỉ cần đệ đã quyết định gắn bó suốt đời với Thanh Ngưng cô nương, ta sẽ thay đệ nói chuyện với Tam bá.”
Vương Thủ Liêm kinh hỉ nắm chặt tay Chu Thanh Ngưng, bái tạ Vương Thủ Triết: “Đa tạ Tứ ca làm chủ cho bọn đệ.”
Tứ ca của hắn là nhân vật gì? Đã đồng ý rồi thì chắc chắn sẽ thay hắn làm được.
Chu Thanh Ngưng cũng đỏ mặt, cảm tạ Vương Thủ Triết.
Vương Thủ Triết xoay người nói với Liễu Nhược Lam: “Nương tử, Lục thúc lấy vợ là chuyện lớn, huống chi đối phương là quân võ thế gia, môi chước và lễ nghi đều phải cẩn thận chu toàn, phải phù hợp với truyền thống của đối phương, miễn cho người khác nói ra nói vào. Nàng là dâu lớn của Vương thị, chuyện này do nàng ra mặt mới có danh tiếng.”
“Vâng, phu quân.” Liễu Nhược Lam gật đầu nói, “Chuyện của Lục thúc, thiếp thân chắc chắn sẽ giải quyết ổn thỏa.”
Dĩ nhiên Vương Thủ Liêm và Chu Thanh Ngưng phải cảm tạ lần nữa.
Bọn họ cũng không ngờ chuyện này lại thuận lợi như vậy, trong lòng vui mừng không ngớt.
Sau khi giải quyết xong chuyện này, Vương Thủ Liêm tỏ vẻ nghiêm chỉnh nói đến chính sự: “Tứ ca, phụ thân bảo ta về bẩm báo với huynh một tiếng, bởi vì trận lũ lụt lần này đã gây nên tổn thất rất lớn cho Trường Ninh vệ chúng ta. Hơn nữa hai vệ thành của Định Nam Trấn Trạch càng tổn thất nghiêm trọng. Nhất là Trấn Trạch vệ, gần như đã thành đầm sâu, rất nhiều người gặp nạn.”