Chương 472: Bộc lộ tài năng! Các nam đinh trẻ ở Vương thị (1)
Hơn nữa nàng và sòng bạc Phát Tài này đã từng có một chút liên quan, năm xưa, sau khi Vương Tông Vệ vào thành đã xảy ra chuyện ở sòng bạc Phát Tài này.
“Tiếp theo phải làm thế nào, xin gia chủ minh thị.” Vương Mai cung kính hỏi.
“Tiếp tục để mắt đến chúng nhưng ngươi và người của ngươi đều phải cẩn thận một chút. Chẳng bao lâu nữa chính là thời cơ chúng ta chấp hành kế hoạch.” Trước giờ, Vương Thủ Triết không phải là một người thích người khác nắm quyền chủ động trong tay.
Hắc thủ đứng đằng sau đang ẩn náu trong tối, giống như một thanh gươm của Damocles, từ đầu tới cuối luôn lủng lẳng trên đỉnh đầu của Vương thị, không biết nó sẽ rơi xuống khi nào.
Như vậy, chi bằng nắm quyền chủ động vào trong tay của chính bản thân hắn.
…
Vào lúc này, ngoài chủ trạch của Vương thị.
Hai kiện mã một đen một trắng từ xa lao tới, tốc độ của chúng cực nhanh, mau chóng đến quảng trường bên ngoài cửa chính.
Hai kỵ sĩ một nam một nữ xoay người xuống ngựa, cặp nam nữ kỵ sĩ đó đều mặc giáp được đặc chế từ da hung thú trong quân ngũ, trên đầu còn đội nón giáp sắt, thắt lưng giắt trường kiếm lưỡi lớn.
Trông họ đều không quá hai mươi mấy tuổi, nam tử có tướng mạo oai hùng cao lớn, phong thái nội liễm trầm ổn.
Mà nữ tử thì trẻ hơn, không quá mười tám mười chín tuổi, giáp da dưới thân gồ ghề lả lướt, dung nhan xinh đẹp mà hiên ngang mạnh mẽ.
Bọn họ vừa xuống ngựa đã có một vị gia tướng dẫn vài gia đinh lên đón.
Thái độ của gia tướng cực kỳ cung kính: “Lục công tử, ngài về rồi.”
“Tứ ca của ta có nhà không?” Nam tử trẻ tuổi nhướn mày, hỏi một câu.
Vị nam tử trong quân đội trẻ tuổi mà uy vũ chính là lão Lục đời chữ Thủ của Vương thị —Vương Thủ Liêm.
Vì ba năm nay bá vương định tộc, sau khi tu vi thăng lên Linh Đài cảnh đã được thành thủ phủ Phủ Chủ đại nhân đề bạt trở thành tướng lĩnh của tuần phòng doanh ở Trường Ninh vệ.
Mà hai năm nay, Vương Thủ Liêm đều theo phụ thân phát triển trong tuần phòng doanh.
“Khởi bẩm Lục công tử.” Gia tướng trả lời, “Hai ngày nay, gia chủ luôn ở trong viện, Lục công tử muốn gặp gia chủ sao? Ta sẽ đi bẩm báo.”
Vương Thủ Liêm cười nói: “Không cần, ta tự đi là được.”
Hắn xoay người nhìn nữ tử trẻ tuổi mặc chế phục tương tự trong quân ngũ nói: “Thanh Ngưng, muội theo ta đi bái kiến Tứ ca đi.”
“Đây…” Chu Thanh Ngưng có khuôn mặt anh khí, hơi do dự nói, “Thủ Liêm, ta hơi sợ. Lỡ như Tứ ca của huynh cho rằng chúng ta không thỏa đáng thì làm sao? Có rất nhiều gia tộc đều không quá hy vọng tử đệ gia tộc sẽ cưới nữ tử quân võ thế gia.”
Vương Thủ Liêm bật cười nắm tay của nàng, nhẹ giọng trấn an nói: “Tuy Tứ ca của ta là gia chủ nhưng tính cách của huynh ấy rất sáng suốt, chắc sẽ tôn trọng sự lựa chọn của chúng ta thôi.”
“Cái này…” Chu Thanh Ngưng lại sợ hãi do dự nói, “Hay là, ta đổi sang một bộ y phục rồi mới đi bái kiến Tứ ca, có lẽ Tứ ca sẽ thích tiểu thư khuê các trầm ổn hơn.”
“Thanh Ngưng, muội chính là muội. Muội chỉ cần làm tốt bản thân muội thôi.” Vương Thủ Liêm nắm tay nàng, thần sắc trịnh trọng nói, “Muội không phải là tiểu thư khuê các gì nhưng lại là nữ nhân mà Vương Thủ Liêm ta đã định phải gắn bó cả đời. Muội phải tin tưởng ta, cũng phải tin tưởng Tứ ca. Chỉ cần Tứ ca đồng ý, mặc kệ là phụ thân ta hay là phụ thân muội đều không phải là vấn đề.”
“Ừm, Thủ Liêm, ta nghe theo huynh hết.” Chu Thanh Ngưng hơi đỏ mặt hạnh phúc.
Vào lúc này, trong chủ trạch, một vị nam tử trẻ tuổi sải bước đi ra, cười khanh khách tiến lên: “Lục thúc, người về rồi sao không thông báo trong nhà một tiếng? Ta sẽ đến bến Định Bồ đón người.”
Vị nam tử trẻ này ước chừng hai mươi hai hai mươi ba tuổi, tướng mạo không tệ, dáng đi long hành hổ bộ, một bộ dáng tinh khí nội liễm, tu vi bất tục.
Vương Thủ Liêm vừa thấy hắn liền cười đấm hắn: “Tông Xương tiểu tử, chưa đầy nửa năm không gặp mà ngươi đã đột phá đến Luyện Khí cảnh tầng 7 trung đoạn rồi, thật đáng chúc mừng.”
Vị nam tử trẻ này chính là lão Nhị đời thứ 8 chữ Tông của Vương thị — Vương Tông Xương.
Hắn là thứ tử của Vương Thủ Tín đại ca, cũng là đệ đệ của Vương Ly Từ.
Vương Tông Xương xoa vai cười khổ nói: “Lục thúc, người cũng chỉ lớn hơn ta một tuổi, bây giờ đã là Luyện Khí cảnh tầng 7 cao đoạn rồi, điều này khiến ta làm sao cũng không đuổi kịp người.”
Vương Thủ Liêm và Vương Tông Xương, một người hai mươi hai tuổi, một người hai mươi ba tuổi.
Tuy cách biệt vai vế nhưng tuổi tác xấp xỉ. Quan hệ từ bé cũng đã rất tốt.
Còn trẻ đã có thể đạt đến tu vi này, trong thế gia tử đệ đã có thể nói là thanh niên tuấn tài. So với Trần Phương Kiệt năm đó, chẳng những không thua kém mà còn hơn một chút.
Đang lúc nói chuyện, Vương Tông Xương nhìn thấy Chu Thanh Ngưng, sắc mặt lập tức hơi nghiêm túc nói: “Lục thúc, vị này là Thanh Ngưng cô nương mà người nhắc tới trong thư viết cho ta nhỉ?”
“Không sai.” Vương Thủ Liêm hơi tự hào nói, “Tông Xương, còn không bái kiến Lục thẩm thẩm của ngươi.”
Vương Tông Xương vội vàng ra vẻ hành lễ nói: “Tông Xương bái kiến Lục thẩm thẩm.”
Chu Thanh Ngưng đỏ bừng mặt, khẽ liếc Vương Thủ Liêm: “Người ta còn chưa đồng ý gả cho huynh đó.”