Chương 449: Ta đổi phe còn kịp không (3)
Trường Xuân thượng nhân vuốt râu, một bộ dáng tiên khí tung bay:
“Nếu Băng Lan sư muội ngươi có hơi sốt ruột rồi, vậy ta sẽ để các đệ tử đến bái kiến một chút trước đã.”
Nói rồi ông ấy phất ống tay áo lên, ánh sáng màu xanh lục bay lơ lửng trên không trung chậm rãi tiếp đất.
Trước tiên, từ trong đó đi ra là một nhóm đệ tử mới đến, bọn họ đều là những người mới non nớt. Hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, cực kỳ tò mò.
Sau đó là một nhóm đệ tử cũ đi ra.
Sau đó lại là một nhóm đệ tử cũ nữa.
Lại lại sau đó….
Lại lại lại sau đó nữa….
Trong một mảng ánh sáng màu xanh lục đó, trước trước sau sau vậy mà lại đi ra hơn hai trăm đệ tử.
“Đây là Huyền Băng điện à, sao lại chỉ có một loại màu sắc thế?”
“Nơi này thật lạnh, cũng không biết các đệ tử của Huyền Băng điện sống qua ngày kiểu gì?”
“Khắp nơi đều là bão tuyết, bầu không khí thật ngột ngạt quá đi.”
“Sư huynh ta sợ.”
“Chớ sợ chớ sợ, Huyền Băng điện này cũng là Tử Phủ Học Cung nhất mạch của chúng ta, không phải là đầm rồng hang hổ gì đâu.”
Hơn hai trăm đệ tử này, chưa từng tới Huyền Băng điện bao giờ, lúc này đã bị khung cảnh trước mắt làm cho choáng váng.
Trên bầu trời lớp mây dày đặc, gió tuyết mù mịt, toàn bộ tưa như phong cảnh nơi Bắc quốc.
Bọn họ sống lâu ngày trong Trường Xuân cốc dồi dào ánh nắng mặt trời tươi đẹp, lại không có tư cách gì để đi đến chỗ khác mở mang kiến thức. Đương nhiên không tưởng tượng được Tử Phủ Học Cung còn có một nơi băng thiên tuyết địa như vậy.
Hiển nhiên là rối rít cảm khái không thôi, tấm tắc lấy làm kỳ lại, kỳ kỳ quái quái ngôn luận, loại nào cũng có.
Cảnh tượng như vậy khiến các đệ tử Huyền Băng điện đều kinh sợ.
Ánh mắt của Băng Lan thượng nhân cũng càng ngày càng lạnh lùng như băng.
Bà ấy nhả ra âm thanh từ khẽ răng:
“Trường Xuân, ngươi đem nhiều người đến đây như vậy. Rốt cuộc là muốn đến mở mang kiến thức, hay là muốn đến đánh Huyền Băng điện của ta hả?”
Chỉ là trong lòng bà ấy có vài phần kiêng kị, Trường Xuân này càng sống càng lâu, tu vi cũng ngày càng thâm sâu không thể lường, chiêu thần thông “Xuân Hà vạn trượng” này quả đúng là càng ngày càng lợi hại rồi, vậy mà lại có thể mang theo hơn hai trăm người bay tới.
Nói đến “Xuân Hà vạn trượng”, đây là chiêu thần thông tinh tú của Trường Xuân thượng nhân, không những có thể phòng thủ, bay xa. Mà thân thể ở trong đó, còn có thể không ngừng được chữa trị, gia tăng tốc độ khôi phục nguyên khí và tinh lực.
Vẫn là thực lực Thần Thông mạnh mẽ hơn người.
Chỉ tiếc là, cho dù là thực lực Thần Thông mạnh mẽ, thì uy lực của một mình đương nhiên vẫn là không đủ.
“Băng Lan sư muội không cần nôn nóng.” Trường Xuân thượng lan chậm rãi uống linh trà, cười càng thêm dịu dàng như ánh mặt trời:
“Nói đến việc này, cũng phải trách Trường Xuân ta thực lực vẫn luôn không đủ. Các đệ tử sống đến bây giờ, vẫn chưa được nhìn thấy Huyền Băng điện qua. Có một cơ hội như vậy, nên mới mang các đệ tử đến mở mang một chút, sư muội đừng trách đừng trách.”
Lời này, giống như là Huyền Băng điện ta làm sai chuyện gì vậy?
Nhà ngươi thực lực không đủ mạnh thì trách ai?
Điều này lại làm trong lòng Băng Lan thượng nhân bực tức, bà ấy nháy đôi mắt sáng ngời nói:
“Vậy ý của ngươi là, hiện tại thực lực đủ rồi?”
“Làm gì có đủ hay không đủ?” Trường Xuân thượng nhân khiêm tốn không thôi:
“Là ngẫu nhiên thu được một vị đệ tử, còn có vài phần năng lực. Nên muốn đem hắn tới bái kiến Băng Lan sư muội, tiện thể cùng các sư huynh của Huyền Băng điện học tập một chút.”
“Tốt, rất tốt.”
Bộ dáng đắc ý như vậy làm Băng Lan thượng nhân phải rất kìm nén xúc động muốn đánh người, cười lạnh nói:
“Ta ngược lại muốn xem xem, là đệ tử kinh tài tuyệt diễm đến như thế nào mà khiến cho ngươi tự tin đến như thế.”
Lời vừa nói ra, lực chú ý của mọi người đều tập trung qua đây.
Cả Phòng Hữu An, Lung Yên lão tổ, Cơ Minh Ngọc và mọi người, ánh mắt vừa ngưng trọng vừa hiếu kì. Đệ tử có thể khiến Trường Xuân thượng nhân xem trọng như vậy, đương nhiên tuyệt đối không thể xem thường.
“Đồ đệ bảo bối, ngươi ra đây cho mọi người quen biết một chút đi.” Giọng nói của Trường Xuân thượng nhân vang lên.
Ngay trong ánh mắt của mọi người.
Một người đi ra từ trong hào quang màu lục kia, hai tay chắp sau lưng, khuôn mặt kiêu ngạo đi tới.
Bộ dáng của hắn ta ước chừng khoảng bốn năm mươi tuổi, tướng mạo còn có chút hèn mọn.
Là hắn ta?
Nhóm người Huyền Băng điện đều sững sờ, không phải chứ? Người này bộ dáng bình thường, còn không che giấu được khí chất hèn mọn, không có một chút nào là phong thái thiên kiêu tuấn kiệt.
Ngay cả đôi mắt xinh đẹp của Băng Lan thượng nhân cũng thoáng qua một tia kinh nghi. Người như này, là người Trường Xuân dựa vào?
“Đây không phải là Cẩm Sơn sư huynh của Trường Xuân cốc sao?”
Cuối cùng cũng có người nhận ra hắn.
Cẩm Sơn sư huynh không có phản ứng lại mọi người, quay người về hào quang hành lễ, rồi cung kính nói:
“Xin mời Thủ Triết sư huynh.”
Sau đó hơn hai trăm đệ tử của Trường Xuân cốc đều đồng thanh hô:
“Xin mời Thủ Triết sư huynh.” m thanh rung chuyển cả bầu trời, dường như những tầng mây nối liền nhau cũng đều bị tán bớt đi rất nhiều.
Làm nhóm người Huyền Băng điện giật nảy mình.