Chương 448: Ta đổi phe còn kịp không (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,517 lượt đọc

Chương 448: Ta đổi phe còn kịp không (2)

Cùng lúc đó, giọng nói dịu dàng của Phòng Hữu An vang lên trong không trung: “Trường Xuân thượng nhân đến đây học hỏi, Huyền Băng Điện ra rất hoan nghênh! Hữu An phụng mệnh sư phụ, cung thỉnh thượng nhân!

Phòng Hữu An vừa dứt lời, giữa những đám mây dày che kín bầu trời phủ đầy tuyết trắng đột nhiên xuất hiện vầng sáng màu xanh lục.

Vầng sáng ấy xuyên qua tầng mây dày đặc, lướt mình trên không trung như một dải ruy băng tuyệt đẹp, bất cứ nơi nào nó đi qua, mây đen đều tránh đi, bạo tuyết thì tan rã.

Quả nhiên là cực kỳ khí tượng.

Tốc độ của vầng sáng xanh nhanh vô cùng. Chỉ qua mấy nhịp thở ngắn ngủi, nó đã giá lâm đến trên không quảng trường Huyền Băng điện. Hào quang vạch ra, chiếu rọi muôn sắc chói mắt trên Huyền Băng điện, sắc xanh dạt dào nhưng lại mang một phong vị đặc biệt.

Mà Trường Xuân thượng nhân đứng trên vầng hào quang, nét mặt hồng hào, mà râu tóc thì trắng mướt bồng bềnh, như thể lão thần tiên tiên phong đạo cốt.

Cảnh này xuất hiện, đám đông trong Huyền Băng Điện lập tức nín thở, lặng ngắt như tờ, hệt như chỉ sợ quấy rầy thượng nhân.

Nếu nói về Thiên Nhân cảnh, cần phải ngước nhìn người ta cao cao tại thượng. Tử Phù thượng nhân đã là một sinh mệnh trong truyền thuyết. Vô số con em thế gia trong Lũng Tả quận, sống cả đời chưa chắc đã có duyên gặp được Tử Phủ thượng nhân.

“Ồ, đây không phải là Hữu An sao? Sao thoáng cái đã đến Thiên Nhân cảnh rồi?” Trường Xuân thượng nhân nở nụ cười mang theo gió xuân nhẹ nhàng.

Phòng Hữu An toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cung kính chắp tay nói: “Thượng nhân nói đùa. Hữu An đã tấn thăng lên Thiên Nhân cảnh hơn năm mươi năm rồi.”

“Ôi, nhìn thấy thế hệ trẻ tuổi ở Tử Phủ Học Cung chúng ta trưởng thành anh tuấn khỏe mạnh như vậy, lão phu cảm thấy rất vui mừng.” Trường Xuân thượng nhân vuốt chòm râu dài bạc trắng, bùi ngùi mãi không thôi:

“Nhớ ngày đó ngươi còn trẻ, dẫn dội đến Trường Xuân cốc của ta học hỏi một chút, khung cảnh hăng hái ấy còn ngay trước mắt đây thôi. Cho tới bây giờ khi hồi tưởng lại, lão phu vẫn thổn thức không nguôi.”

Phòng An Hữu đang lơ lửng trên bầu trời không ngừng đổ mồ hôi hột, không thể làm gì khác hơn, chỉ bất đắc dĩ cười theo: “Thượng nhân có trí nhớ tốt thật.”

Trong vầng sáng màu xanh lá cây ấy, Vương Thủ Triết nghe mà cũng thầm thấy buồn cười.

Trường Xuân thượng nhân thật sự không hề khoác lác. Quản nhiên bụng dạ ông ấy không hề rộng lượng chút nào. Chuyện từ một trăm mấy chục năm trước mà ông ấy còn nhớ rất rõ ràng.

Nghe nói Trường Xuân thượng nhân là người có tính tình tốt nhất trong Tử Phủ Học Cung, không thích tranh đấu với người khác, điềm tĩnh trời sinh.

Quả nhiên lời đồn chỉ là lời đồn, cái gọi là tâm tính điềm tĩnh, không ham muốn không tranh chấp, hẳn là do không đánh lại người khác mới vậy thôi?

Ông ấy luôn miệng nói Băng Lan thượng nhân có thù tất bào, nhưng thật ra bản thân cũng không khá hơn là bao.

Trong lòng Vương Thủ Tiết cũng cảm khái, lời đồn đại chưa chắc có thể tin tưởng được!

“Trường Xuân, ngươi bớt diễu võ giương oai ở Huyền Băng điện của ta đi.”

Giọng một nữ tử lạnh lùng mà uy nghiêm đột nhiên vang lên trong bầu trời trên Huyền Băng Điện, lập tức một trận bão tuyết cuốn tới che khuất bầu trời, Băng Lan thượng nhân ở trong đó, giống như hóa thân thành băng tuyết, uy nghi và hùng vĩ.

Vừa xuất hiện, bà ấy đã nhìn Trường Xuân thượng nhân bằng ánh mắt sắc bén vô cùng: “Trường Xuân, ngươi đã ăn gan hùm mật gấu rồi sao? Còn dám đến Huyền Băng Điện của ta gây sự! Có bản lĩnh thì cứ ra tay đi xem nào, Băng Lan ta sẽ tiếp hết.”

“Băng Lan sư muội, tính tình của ngươi vẫn nóng nảy cuống cuồng như xưa chẳng hề thay đổi.” Trường Xuân thượng nhân ha ha cười nói:

“Hiếm khi ta tới Huyền Băng Điện của ngươi làm khách, cũng không vội luận bàn làm gì. Lại đây lại đây, nếm thử linh trà ta tự tay trồng - Trương Xuân linh trà này đi. Uống trà này thường xuyên sẽ có tác dụng trì hoãn sự lão hóa, trấn tĩnh tinh thần, bổ khí.”

Vừa nói chuyện, ông ấy vừa phất tay lên, trên không lại xuất hiện thêm một cái bàn. Sau đó ông ấy bèn pha trà đâu vào đấy.

Nói tới một chiêu này là ông ấy học được từ Huyền Diêu thượng nhân, ông ấy cảm thấy kiểu này rất có phong phạm, nên mới mượn về sử dụng.

“Tốt, được lắm.” Băng Lan thượng nhân kìm nén lửa giận, cười lạnh không ngớt:

“Hôm nay ta ngược lại muốn xem xem, ngươi có thể bày ra trò gì đây.”

Trường Xuân linh trà là đồ tốt, ông ấy bình thường đều xem như trân bảo mà cất giấu kĩ càng. Hiếm lắm mới chịu lấy ra, cho dù là Băng Lan thượng nhân cũng không muốn bỏ lỡ.

Sau đó hai vị trên ngồi trên không trung, uống linh trà.

Đệ tử khắp nơi của Huyền Băng Điện, đều tụ tập lại ở quảng trường.

Ngay cả Lung Yên lão tổ và Cơ Minh Ngọc cũng từ Huyền Băng các xuống đây.

Sắc mặt ai nấy đều thoáng qua chút phức tạp và ngưng trọng.

Bọn họ đều ý thức được người đến không hề có ý tốt, người có ý tốt thì sẽ không đến. Hôm nay Trường Xuân thượng nhân dám đến gây rắc rối, chắc chắn đã có chỗ cậy vào.

Băng Lan thượng nhân uống hai ngụm linh trà. Lại hơi không kiềm được nói: “Trường Xuân, uống trà cũng uống rồi, ngươi có nước cờ gì thì cứ đánh ra đi xem nào?”

“Nào có cái gì nước cờ hay không nước cờ, chỉ là dựa theo lệ cũ dẫn theo các đệ tử mới đến Huyền Băng điện mở mang kiến thức một chút thôi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right