Chương 453: Hãm hại sư tôn! Ta là người chuyên nghiệp (4)
Vừa nghe Cơ Minh Ngọc muốn lên sân, các tử đệ ưu tú ban nãy còn muốn lên sân lần lượt thoái nhường.
Cơ Minh Ngọc ra tay, Vương Thủ Triết đó chắc chắn thất bại!
“Cơ Minh Ngọc.”
Nhìn thấy người này muốn ra tay, Vương Thủ Triết âm thầm nỉ non một câu trong lòng.
Tuy trong lòng đã sớm dự liệu đến cảnh này nhưng lại âm thầm tạo một thủ thế về phía bầu trời.
Trường Xuân thượng nhân hiểu ý, lập tức giở trò cũ, dùng Linh thức dồi dào bao vây hai người lại, hỏi: “Tiểu tử, lại có chuyện gì?”
“Ta đã từng nghe đến Cơ Minh Ngọc này.” Vương Thủ Triết nhíu mày, lộ ra dáng vẻ khó xử nói, “Thực lực của hắn không tầm thường, ta sợ không phải là đối thủ của hắn.”
“Tiểu tử, sao ngươi có thể rút lui vào thời khắc mấu chốt thế này, ít nhất cũng phải đấu ngang tài ngang sức mà lui chứ?”
Trường Xuân thượng nhân đang thích thú, vừa nghe thấy Vương Thủ Triết muốn lui, lập tức hơi hoảng hốt trong lòng. Dù rằng ông ta cũng biết Cơ Minh Ngọc đó thật sự lợi hại, Vương Thủ Triết tám chín phần không phải là đối thủ.”
“Thượng nhân à, ta đây cũng hết cách.” Vương Thủ Triết “bất đắc dĩ” than thở nói, “Nghe nói hắn là huyết mạch hệ Huyền Băng Trung Phẩm Thượng đẳng, tuổi tác cũng lớn hơn ta hai mươi tuổi, tu vi đã sắp đến Linh Đài cảnh trung kỳ. Nếu ta không liều mạng, e rằng khó có phần thắng.”
“Cái gì?” Trường Xuân thượng nhân và Băng Lan thượng nhân đang dỏng tai nghe trộm đều ngây ra.
Ý của tiểu tử này là nếu liều mạng còn có phần thắng.
Băng Lan thượng nhân giận dữ đến bật cười, giọng nói vang lên trong không gian hẹp do Linh thức của Trường Xuân thượng nhân khởi động: “Tiểu tử ngươi, khoác lác cũng chớ khoác lác hùng hồn chứ? Ngươi xem đệ tử Cơ Minh Ngọc của ta là những con chó con mèo sao? Ai cũng có thể tùy tiện đánh thắng sao?”
“Cái này…Khởi bẩm Băng Lan thượng nhân.” Vương Thủ Triết thấp giọng giải thích, “Ý của ta là phải liều mạng mới có phần thắng.”
Vậy chẳng phải giống nhau sao?
Băng Lan thượng nhân bị chọc tức, hừ lạnh một tiếng.
“Được, được được.” Trường Xuân thượng nhân lại kinh hỉ nói, “Tiểu tử, vậy chúng ta liều mạng thắng trận này đi, để Băng Lan thượng nhân mở mang tầm mắt.”
“Không được, cần bỏ ra cái giá quá lớn.” Vương Thủ Triết lắc đầu.
“Cái giá chứ gì? Được, vậy lão phu bù cho ngươi cái giá này?” Trường Xuân thượng nhân hào khí ngất trời nói, “Chỉ cần ngươi thắng, ta bù cho ngươi năm chiếc Trường Sinh thụ diệp.”
Trường Sinh thụ diệp này là đồ rất tốt, cho dù chỉ một lá, tác dụng trong chiến đấu cực kỳ mạnh. Những người phục dụng bị trọng thương sẽ có thể khỏi rất nhanh.
Đây là bảo bối mà bên ngoài muốn mua cũng khó mà mua được.
Băng Lan thượng nhân nghe xong liền nhíu mày, thầm nghĩ, lão già Trường Xuân huynh vì thắng ta một ván mà thật sự chịu bỏ ra cái giá này.
Ngoài dự liệu, Vương Thủ Triết vẫn lắc đầu nói: “Ta không thiếu Trường Sinh thụ diệp, hơn nữa bản thân ta cũng giỏi chữa trị. Vật này đối với ta mà nói chỉ là gân gà mà thôi.”
“Vậy ngươi muốn gì? Chỉ cần ta có thể lấy ra được thì đều được.” Trường Xuân thượng nhân bày ra dáng vẻ không màn giá cả nói.
“Thượng nhân đã có thành ý như vậy.” Lúc này, Vương Thủ Triết mới hài lòng nói, “Thượng nhân chỉ cần cho ta một Trường Sinh quả, ta sẽ cho thượng nhân một kết quả hài lòng trong trận chiến này .”
Vương Thủ Triết đã biết được công hiệu của quả này từ chỗ Lục Vi Tiểu Lôi tỷ.
Nghe nói, nếu là người phàm ăn vào thì có thể tẩy tủy đốn lông đánh vỡ gông xích thọ nguyên, sống đến một trăm mấy chục tuổi.
Mà nếu Linh Đài cảnh ăn vào thì có thể diệt hết nội thương, thọ nguyên tiêu hao cũng có thể bù trở lại, chỉ cần không chiến đấu mà chết, sống qua hai trăm tuổi cũng không biết chừng.
Cho dù là Thiên Nhân cảnh ăn vào cũng có thể bổ sung thọ nguyên, sống thêm tám đến mười năm.
Đương nhiên thánh quả này đối với tu sĩ Tử Phủ cảnh lại có hiệu quả không rõ rệt.
Nhiều nhất chỉ có thể sống thêm một hai năm.
Nhưng cho dù như vậy, Trường Sinh quả cũng là thiên tài địa bảo có giá trị phi phàm cực kỳ hiếm thấy.
“Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi cần Trường Sinh quả phụ trợ ngươi mới có thể đánh thắng sao?” Trường Xuân thượng nhân xoắn xuýt hỏi, “Chắc ngươi sẽ không lấy đi bán đâu nhỉ?”
“Nói thật thì Cơ Minh Ngọc đó thực sự lợi hại.” Vương Thủ Triết nghiêm chỉnh nói, “Nếu không phải ta tình cờ nghe được công hiệu của Trường Sinh quả, bảo bối này lại có tác dụng với ta. Cho dù thượng nhân đưa ra bao nhiêu bù đắp, trận này ta cũng không thể sử dụng át chủ bài.”
Trường Xuân thượng nhân nghe hắn nói rất chân thành, sau khi suy xét một lúc mới nói: “Được, nói ra thì Trường Sinh quả cũng không có tác dụng lớn với ta. Nhưng ngươi cần phải tiếp nhận hai điều kiện. Thứ nhất, chỉ khi ngươi thắng mới có được Trường Sinh quả. Thứ hai, ngươi phải đảm bảo tự dùng, không phải mang đi bán.”
“Thành giao.” Vương Thủ Triết lập tức đồng ý.
Băng Lan thượng nhân khẽ chau mày, mâu quang chớp động mấy cái nhưng cuối cùng không ngăn cản. Cho dù Vương Thủ Triết đó có thể giấu giếm một số thủ đoạn nhưng muốn chiến thắng Cơ Minh Ngọc, đó chính là kẻ ngốc nói mớ.
Đợi qua đợt này, bà hoàn toàn có cách khiến Trường Xuân thượng nhân ngoan ngoãn giao Trường Sinh quả ra.
Ba người giao lưu thế này đều ở trong phạm vi nhỏ, người ngoài cũng không biết được.