Chương 452: Hãm hại sư tôn! Ta là người chuyên nghiệp (3)
Cộng với Huyền Băng huyết mạch mạnh mẽ của hắn khiến cho từng đạo băng tinh tuyết hoa rơi xuống, tựa như kết thành một lĩnh vực hàn băng khiến không khí xung quanh đều rét lạnh không ít.
Đừng xem thường lĩnh vực hàn băng của hắn, chênh lệch giữa cao thủ tranh chấp luôn chỉ từng li từng tí. Một khi chịu ảnh hưởng của lĩnh vực, cho dù động tác chậm nửa phách cũng chỉ có một chữ — Thua!
Thực lực của tên này phi phàm, trông có vẻ chỉ kém nửa bậc so với hai thiên kiêu Vương Lạc Thu hoặc là Vương Lạc Tĩnh mà thôi.
Khó trách, khẩu khí của hắn lại lợi hại như vậy.
Chỉ đáng tiếc, đối thủ của hắn là Vương Thủ Triết. Bây giờ, cho dù là Ngũ muội muội, Lục muội muội liên thủ cũng khó đo được trình độ của hắn.
Càng không nói đến tên tiểu thiên kiêu Khương Vân Hạo này.
Vương Thủ Triết chỉ chớp một cái, nhẹ bay như tơ liễu, tất cả chiêu kiếm của đối thủ đều rơi vào khoảng không.
“Hừ…Cố làm ra vẻ.”
Sắc mặt Khương Vân Hạo băng lãnh, nắm chặt thế công, kiếm pháp càng hung mãnh thêm vài phần.
Mà Vương Thủ Triết từ đầu tới cuối đều chỉ chắp hai tay sau lưng bay tới bay lui trên lôi đài, tựa như một nhánh liễu trong mưa ào gió dữ, khiến người ta không lường được.
Tuy thế công của Khương Vân Hạo dày đặc như mưa rào nhưng lại không hề rơi vào người của Vương Thủ Triết.
Suy cho cùng, hắn đã xem thường Vương Thủ Triết rồi.
Bất luận là hắn của kiếp trước hay sau khi xuyên việt, về mặt tu luyện, từ đầu tới cuối chưa từng buông lỏng, nhất là đối với việc mài giũa nền tảng thân pháp, chiến kỹ Huyền Vũ, vẫn luôn kéo dài suốt hơn mười năm.
Rốt cuộc, hắn đã hiểu một đạo lý, thiên bẩm có tốt đến mấy cũng phải làm đến nơi đến chốn, nước chảy đá mòn.
“Sao có thể chứ?”
Sắc mặt của Khương Vân Hạo trở nên khó coi cực kỳ.
Hắn cũng từng đối chiến với tu sĩ Linh Đài cảnh trong gia tộc, tự nghĩ có thể đọ sức một hai với tu sĩ Linh Đài cảnh nhưng không ngờ Vương Thủ Triết này lại khó chơi như vậy.
Hắn vốn định dây đưa với Vương Thủ Triết, kéo dài thời gian càng lâu càng tốt khiến hắn tung ra át chủ bài càng nhiều càng tốt.
Nhưng bây giờ, thân pháp không thể đoán được đó của Vương Thủ Triết lại khiến hắn sinh ra một loại cảm giác bị đùa bỡn.
“Kỹ năng cơ bản của Vân Hạo sư đệ không tệ.” Vương Thủ Triết khen một tiếng, nói, “Đợi đến khi ngươi lên Linh Đài cảnh, chắc chắn là một cao thủ.”
Lời khen này khiến Khương Vân Hạo suýt chút tìm một cái lỗ chui xuống.
Hắn xấu hổ muốn chết, khó tránh lại tăng nhanh thế công lần nữa.
Nhưng cho dù hắn tiến công thế nào, thi triển ra bất cứ chiêu thức gì. Vương Thủ Triết vẫn không hề ra tay, chỉ dựa vào thân pháp mà đọ sức.
Thời gian tích tắc trôi qua, Khương Vân Hạo vừa vặn là Luyện Khí cảnh lại hơi không kiên trì được nữa.
Ngược lại, Vương Thủ Triết vẫn phong đạm vân kinh như cũ, giống như rảo bước trên sân vắng, ngay cả sắc mặt cũng không hề thay đổi.
Con ngươi của Phòng Hữu An khẽ co rút.
Vốn dĩ cho rằng cho dù vị Khương Vân Hạo sư đệ này sẽ thất bại cũng có thể chống đỡ được thế trận, kiểm tra nội tình của đối phương nhưng không ngờ đối phương chỉ dựa vào thân pháp đã đùa bỡn hắn ta trong lòng bàn tay.
“Được rồi, Vân Hạo sư đệ nhận thua xuống đài đi.” Phòng Hữu An lớn tiếng nói.
Đánh tiếp cũng chẳng qua là bị rút kiệt sức mà thôi.
Đệ tử của Trường Xuân cốc giỏi nhất là đánh trường kỳ, một khi cho họ cơ hội, họ có thể kéo đến thiên hoang địa lão.
Có đánh tiếp cũng vô nghĩa.
Tuy sắc mặt của Khương Vân Hạo không cam tâm nhưng lại bị bức đến bất lực, lập tức thu kiếm chiêu, đầy xấu hổ nói: “Là tại hạ thua rồi. Vị sư huynh này rất giỏi.”
Khi nhận thua, trong lòng hắn cũng lẫm liệt không thôi.
Thật không hổ là Tử Phủ Học Cung, quả nhiên tàng long ngọa hổ, không phải là nơi mà vệ thành nho nhỏ như nhà hắn có thể sánh.
“Đa tạ đa tạ.” Vương Thủ Triết cười híp mắt, chắp tay, “Chẳng qua là Thủ Triết lớn hơn vài tuổi thôi. Vân Hạo sư đệ đến độ tuổi của ta, chắc chắn sẽ vượt qua ta.”
Hắn là người trưởng thành có suy nghĩ chín chắn.
Hắn đến Học Cung là mở rộng nhân mạch, chứ không phải mở rộng kẻ thù, dĩ nhiên phải giữ chút thể diện cho đối phương.
Quả nhiên, vừa dứt lời, sắc mặt của Khương Vân Hạo đã dịu đi rất nhiều, lập tức tăng hảo cảm không ít với Vương Thủ Triết.
Ngay sau đó, Khương Vân Hạo cũng thu liễm ngạo khí, tâm phục khẩu phục nói: “Thủ Triết sư huynh đại khí! Sau này nếu có cơ hội, phải học tập thật nhiều từ sư huynh.”
Nói xong, hắn cam tâm tình nguyện nhảy xuống lôi đài.
Một chuyện vốn phải kết thù lại được Vương Thủ Triết xoay chuyển cục diện trong chớp nháy, hơn nữa còn vùi một hạt giống giao hảo về sau.
Học đệ này không đơn giản.
Phòng Hữu An thầm khen trong lòng một tiếng, ngoài mặt vẫn giữ nụ cười khẽ, cao giọng nói: “Thủ Triết học đệ có thực lực bất phàm. Huyền Băng điện ta còn có vị đệ tử ưu tú nào muốn lên trên so tài không?”
Vị đệ tử ưu tú khoảng ba mươi bốn mươi tuổi lập tức giành mở miệng, “Ta lên”, “Ta lên so tài một chút.”
Đây chính là lòng hiếu chiến của các đệ tử ở Huyền Băng điện.
Cho dù thực lực của Vương Thủ Triết bất phàm, bọn họ cũng hoàn toàn không sợ, ngược lại còn kích thích lòng hiếu thắng.
“Các vị!” Cơ Minh Ngọc lớn tiếng nói, “Ta thấy Thủ Triết sư đệ thực lực bất phàm, có tư chất thiên kiêu. Minh Ngọc bất giác ngứa tay, mong các vị sư đệ sư huynh cho cơ hội.”