Chương 501: Tốn Phong huyết mạch và tỷ tỷ bá khí của ta (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,358 lượt đọc

Chương 501: Tốn Phong huyết mạch và tỷ tỷ bá khí của ta (4)

Một vị nữ tiên sinh sớm đã đợi ở cổng Tộc Học, vừa nhìn thấy Vương Thủ Triết đã vội vàng nghênh đón: “Viện trưởng đại nhân, ngài đã tới rồi, mau theo ta đến khuyên Ly Dao tiểu thư. Nàng nói nếu lão phu tử không đứng ra xin lỗi, nàng sẽ đốt trụi cả Tộc Học.”

Vương Thủ Triết suýt chút đã tức giận ngất đi, Vương Ly Dao à Vương Ly Dao, cha ngươi vất vả tích cóp vốn liếng xây dựng Tộc Học dễ dàng sao? Đã chọc giận ngươi ở đâu mà ngươi muốn thiêu rụi?

Đây chẳng phải là hại cha sao?

Hắn vội theo nữ tiên sinh qua đó.

Nữ tiên sinh đó khoảng ba mươi mấy tuổi, tướng mạo cực kỳ thướt tha nhiều vẻ, còn lộ ra một cỗ tri tính mỹ (*) hiếm có. Nàng là tiên sinh rất có văn hóa hiếm thấy trong các nữ tử, tư tưởng cũng khá cởi mở, chính là người do Vương Thủ Triết bỏ ra số tiền lớn mời tới.

(*): thường được dùng để miêu tả phụ nữ, người ta cũng ngầm hiểu rằng đây là một người phụ nữ có khả năng nhận thức, tu dưỡng văn hóa bên trong, có thể thấy được người này có văn hóa và nội hàm.

Dù sao suy xét đến Tộc Học ngày càng lớn, nữ hài đọc sách cũng tăng từng ngày, trong Tộc Học có thêm một số nữ tiên sinh là điều cần thiết.

Rất nhanh, Vương Thủ Triết đã nhìn thấy cảnh đó.

Trước tầng lầu Tộc Học mới toanh do hắn bỏ số tiền lớn tu kiến đã tụ tập các nam nữ học sinh ở mọi độ tuổi và giai đoạn, hơn nữa phần lớn còn là nữ sinh. Bọn họ vây quanh một tiểu cô nương khoảng tám chín tuổi, tướng mạo phấn điêu ngọc trác vô cùng xinh đẹp.

Sắc mặt của tiểu cô nương đó lạnh lùng trầm ổn, đứng ở bên đó, tựa như có một loại bá khí tung hoành tan tác, quân lâm thiên hạ.

Mà bên cạnh nàng còn có một bé trai khoảng năm sáu tuổi, hắn đã sắp khóc rồi, lạnh run cầm cập. Tỷ tỷ, chúng ta đừng chơi lớn như vậy được không?

Nếu bị nương biết được chuyện này, ít nhất phải tẩn cho một trận đòn.

Mấu chốt là mỗi lần tỷ tỷ gây họa cũng kéo hắn vào, sau đó nương thân đánh hắn càng dữ!

Có người tỷ như vậy, vận mệnh quá ngang trái!

Trong lúc Vương Tông An run cầm cập, Vương Thủ Triết đã đuổi đến hiện trường.

“Vương Ly Dao!” Vương Thủ Triết tức giận quở mắng, “Con đứng trên đài làm gì? Con…”

Thế nhưng nửa câu quở trách phía sau của hắn lại không thể nói ra miệng.

Bởi vì Vương Ly Dao vừa nhìn thấy cha, vẻ trầm ổn và uy nghiêm trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đó lập tức biến mất không tung tích, miệng nhỏ mím lại, nước mắt tuôn ra đầm đìa.

Sau đó, nàng bổ nhào vào lòng Vương Thủ Triết, uất ức khoa oa oa lên: “Cha, cuối cùng người cũng tới rồi, ô ô…”

Nhìn thấy nữ nhi bảo bối uất ức nghẹn ngào như vậy, lòng Vương Thủ Triết lập tức thay đổi, làm gì còn giận giữ nữa?

Hắn vội ôm chặt nữ nhi bảo bối, xoa mái tóc của nàng, đau lòng nói: “Đứa trẻ này, con đứng trên đài cao như thế, cũng không sợ ngã sao?”

“Cha, lão, lão phu tử ông ấy ức hiếp người.” Vương Ly Dao chu cái miệng nhỏ, trong ánh mắt ngấn lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tức giận phồng lên.

Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh.

Cảnh tượng này, sao ta nhìn thế nào cũng giống như là con đang ức hiếp lão phu tử?

Sau đó, Vương Thủ Triết liền răn dạy con trai: “Vương Tông An, con làm cái gì thế? Ngốc nghếch đứng ngây bên cạnh làm gì, cũng không biết phải khuyên tỷ của con.”

Vương Tông An chợt trợn tròn mắt.

Đây, thế này cũng trách con? Con mới năm tuổi, được không?

Hơn nữa, rõ ràng con đã khuyên rất nhiều lần rồi nhưng tỷ tỷ có thể nghe con sao?

“Con còn dám trừng ta?” Vương Thủ Triết nghiêm mặt, “Thân là thiếu tộc trưởng của Bình An Vương thị ta, không khống chế nổi cục diện chính là lỗi của con. Trở về sẽ chỉnh đốn con.”

Được thôi!

Vương Tông An bày ra biểu tình cuộc đời không còn gì lưu luyến.

Thế này thì một trận đòn là không thể tránh khỏi. Có điều hắn cũng quen rồi, mỗi lần tỷ tỷ gây họa, hắn đều không thoát khỏi bị liên lụy.

Thân là đích trưởng tử của Vương thị, hắn thật sự rất khổ sở.

Sau đó, Vương Thủ Triết nhìn những học sinh tụ tập gây sự, khi ánh mắt quét qua, bọn họ đều lạnh run.

Có điều, lần này, Vương Thủ Triết cũng không có tâm tư so đo với chúng, mà nói: “Đều giải tán hết đi, nên làm gì thì đi làm đó.”

Nhưng chuyện khiến Vương Thủ Triết hoàn toàn không ngờ đến là đám trẻ này sợ vẫn hoàn sợ nhưng không nghe lời giải tán mà trơ mắt nhìn Vương Ly Dao.

Vương Ly Dao đang trốn trong lòng Vương Thủ Triết khóc lóc kể lể và làm nũng, huơ tay nói: “Không nghe thấy cha ta nói sao? Đều giải tán đi.”

Lời vừa dứt, một đám học sinh lớn nhỏ mới đồng loạt giải tán, nên làm gì thì đi làm đó.

Chọc Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh.

Sao ở trong Tộc Học này, uy nghiêm của hắn lại không hữu nghiệm bằng nữ nhi?

Sau đó, hắn lại nhìn thấy trong đám trẻ đó có vài thân ảnh quen thuộc, đang lén lút trốn khỏi tầm mắt hắn, cố gắng trốn đi.

“Vương Lạc Lam! Vương Thủ Minh! Vương Lạc Tình! Vương Tông Diệu! Vương Ly Liên!”

Mỗi lần Vương Thủ Triết nhắc đến một cái tên, trong đám người liền có một người run rẩy, sau đó ngoan ngoãn quay lại.

Từ Vương Lạc Lam lớn tuổi nhất đến Vương Lạc Tình bé nhất, xếp thành một hàng trước mặt Vương Thủ Triết, mỗi người đều cúi đầu, không dám nhìn hắn.

“Vương Lạc Lam.” Vương Thủ Triết trừng mắt nói, “Ngươi đã mấy tuổi rồi? Còn cùng với các cháu trai cháu gái hồ nháo!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right