Chương 502: Nấp sau màn! Thao túng Trường Ninh (1)
“Tứ ca ca.” Vương Lạc Lam cười gượng hai tiếng, yếu ớt nói, “Còn chẳng phải vì lão phu tử, ông ấy hiếp người quá đáng. Ta cũng chỉ là ủng hộ Dao Dao một chút, không có làm chuyện xấu gì.”
Tiểu bát Vương Lạc Lam từng ở trong lòng hắn nay đã là một đại cô nương mười bốn mười lăm tuổi rồi, lớn lên cực kỳ duyên dáng, là tiểu mỹ nhân.
“Hừ!”
Vương Thủ Triết hừ một tiếng, hơi không vui: “Ta hiểu lão phu tử, tuy hơi bảo thủ nhưng cũng là lão trưởng bối của Vương thị bàng hệ chúng ta. Nếu thật sự có vấn đề gì, không thể giải quyết êm đẹp sao? Ta thấy ngươi rảnh rỗi buồn chán. Vừa hay Tứ tỷ tỷ của ngươi đầu tắt mặt tối bên đó, ngươi sang đó tổ chức một nhánh đội ngũ dân tị nạn, nạo vét mở rộng hà đạo, mục tiêu tối thiểu là ba mươi dặm.”
“Vâng, Tứ ca ca.”
Tuy Vương Lạc Lam hơi uất ức nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lệnh mà đi.
Nàng cũng không phải là lần đầu tiên làm loại công việc như vậy.
Hài tử của Vương gia giỏi ở điểm này, tuy cần đọc sách tu luyện nhưng cũng cần tham dự vào trong sự vụ của gia tộc.
Không chỉ là Vương Lạc Lam, còn có Vương Lạc Miểu và Vương Lạc Thu, Vương Lạc Tĩnh, trong quá trình đọc sách cũng luôn tham dự vào sự vụ của gia tộc.
Việc này sẽ cho các nàng rèn luyện rất lớn, nhanh chóng trưởng thành. Các vị đại tiểu thư của Vương thị, không có ai là thiên kim tiểu thư hoàn toàn õng ẹo.
Sau đó, Vương Thủ Triết lại dời tầm mắt đến hai người Vương Thủ Minh và Vương Tông Diệu.
Hai nam hài này, một người tám tuổi, một người chín tuổi, đều là người tiếp diễn Vương thị huyết mạch, nền tảng của gia tộc trong tương lai.
Nhất là Vương Thủ Minh, là một vị nam đinh bé nhất của đời chữ Thủ, là thứ tử của Lục thúc Vương Định Hải, thay thế vị trí nam đinh nhỏ nhất đời thứ 7 của Vương Thủ Nghiệp.
Hắn bị Vương Thủ Triết nhìn như vậy liền run lên, ngoan ngoãn nói: “Tứ ca, ta sai rồi.”
“Tứ thúc, ta cũng sai rồi.” Vương Tông Diệu cũng rất sợ, tâm can đều đang run rẩy, “Tuyệt đối đừng nói với phụ thân của ta.”
Hắn là thứ tử của Nhị ca Vương Thủ Nghị. Tuy Nhị ca có tính khí ôn hòa nhưng yêu cầu đối với con trai con gái lại cực kỳ khắc khe. Nếu chuyện này thật sự lọt vào tai của Nhị ca, tên tiểu tử Tông Diệu này không chết cũng bị lột nửa lớp da.
“Hai người các ngươi đã bắt đầu ôn dưỡng kinh mạch, tiến vào giai đoạn tu luyện sơ bộ, khí lực không nhỏ hơn so với người bình thường.” Vương Thủ Triết nói, “Vẫn là đi đến doanh tị nạn cho ta, gánh vác công việc phát cháo và trấn an dân tị nạn. Cũng để các ngươi biết cuộc sống là khó khăn như vậy.”
Hai người nghe xong, không sợ hãi mà còn vui mừng, chắp tay với Vương Thủ Triết, nói: “Đa tạ Tứ thúc/Tứ ca.” Làm vài chuyện này, chẳng những không cần bị tố với gia trưởng mà còn có thể kiếm chút giá trị công huân.
Cuối cùng, Vương Thủ Triết đặt ánh mắt lên người của Vương Ly Liên và Vương Lạc Tình.
Hai nữ oa này cũng hơi sợ hãi nhìn Vương Thủ Triết, bày ra dáng vẻ chờ đợi xử lý.
Vương Lạc Tình chính là lão Cửu đời chữ Lạc, nếu không có gì ngoài ý muốn, e rằng nàng chính là người nhỏ nhất của đời chữ Lạc.
Đương nhiên cũng không loại trừ Lục thúc Vương Định Hải hồi xuân, lại sinh cho Vương Thủ Triết hắn một muội muội.
Bây giờ điều kiện của gia tộc đã tốt lên, áp lực và gánh nặng kinh tế đều giảm đi rất nhiều, tỉ suất sinh dưỡng cũng cao hơn trước đây không ít.
“Tứ ca ca.” Năm nay, Vương Lạc Tình mới sáu tuổi, chớp đôi mắt ngấn lệ nhìn Vương Thủ Triết, dùng giọng điệu trẻ con nói, “Là Dao Dao tỷ tỷ nói lão phu tử hiếp người quá đáng.”
“Đó là Dao Dao cháu gái của muội, không thể hô loạn vai vế.” Vương Thủ Triết sủng ái xoa đầu nàng, “Hơn nữa, lão phu tử còn có thể ức hiếp muội à?”
Nha đầu này nhỏ tuổi nhất nhưng vai vế lại cao, Vương Tông Vệ đã ba mươi rồi còn phải ngoan ngoãn gọi nàng một tiếng Cửu cô cô.
“Tứ thúc.” Vương Ly Liên cũng hơi uất ức nói, “Ta cũng cảm thấy Dao Dao tỷ tỷ nói đúng, lão phu tử không nên xem thường những nữ tiên sinh trong Tộc Học.”
Vương Ly Liên là trưởng nữ của Nhị ca Vương Thủ Nghị, năm nay cũng không quá bảy tuổi. Tuy nàng lớn hơn Vương Lạc Tình một tuổi nhưng trên thực tế đều là tiểu cô nương choai choai.
Đối với mấy nữ hài tuổi còn nhỏ, Vương Thủ Triết cũng không nỡ khiển trách nặng, chỉ bẹo má nàng nói: “Các ngươi a, mục tiêu bây giờ chính là chăm chỉ đọc sách. Nếu thật sự có vấn đề gì thì phản ánh với Tứ thúc, Tứ thúc sẽ giải quyết.”
“Tứ ca ca, chúng ta sai rồi, chúng ta cũng nguyện ý chịu phạt.” Vương Lạc Tình rất có trách nhiệm, “Chúng ta cũng nguyện ý đến doanh tị nạn giúp đỡ.”
“Được, đợi sau khi ta xử lý xong chuyện này, mấy người các ngươi đều không chạy thoát đâu.” Vương Thủ Triết nói xong còn trừng Vương Ly Dao một cái, “Cũng bao gồm cả con, có biết chưa?”
“Biết rồi cha.” Vương Ly Dao không sợ bị phạt, “Con cũng nghe Thất cô cô và Tứ cô cô nói gần đây những người dân tị nạn đều lũ lượt đến Bình An trấn, có quá nhiều việc bố trí phải làm.”
“Ngoan thật.”
Vương Thủ Triết khen nàng một câu, sau đó thả nàng xuống, cùng nàng và nữ tiên sinh đến phòng làm việc của lão phu tử.
Trong phòng làm việc, một lão giả khoảng hơn bảy mươi tuổi đang ngồi, dáng vẻ của lão giả cực kỳ thê thảm, bộ râu màu trắng vốn dĩ rất có uy nghiêm đã bị thiêu rụi hơn một nửa, trên mặt cũng đen xám lỗ chỗ, trông khá chật vật.