Chương 503: Nấp sau màn! Thao túng Trường Ninh (2)
Ông ta chống gậy bằng hai tay, đến lúc này vẫn còn hơi run, tựa như vẫn còn hơi kinh hãi chưa bình tĩnh được.
“Thủ Triết, bình thường ngươi quản con cái thế nào vậy? Xem xem Vương Ly Dao nhà các ngươi, ngày ngày gây sự sinh phi trong Tộc Học.”
“Vương lão gia tử, bớt giận, bớt giận, ta tới hỏi thăm tình hình.”
Vương Thủ Triết cũng cực kỳ tôn trọng lão tiền bối đã dùng nửa đời phục vụ tận tụy cho Vương thị, nghe vậy vội trấn an ông ta.
Lão gia tử này tên là Vương Dương Kiệt, chính là tử đệ bàng hệ của Vương thị, cũng là một người đọc sách cực kỳ kiệt xuất, đã từng vân du thiên hạ, biết sâu hiểu rộng, thậm chí còn từng phụ trách văn chức yếu viên* ở Trường Ninh vệ thành thủ phủ.
(*): chức quan văn quan trọng
Nhớ khi xưa, Lung Yên lão tổ đã ra mặt chiêu mộ ông ấy về, phụ trách giảng dạy trong Tộc Học. ông ta đã dạy không ít người, ngay cả tiền thân của Vương Thủ Triết cũng là ông ta dạy ra, đời này cũng xem như là vất vả công cao.
Do vậy, trong Tộc Học mới, ông ấy đảm nhiệm chức phó viện trưởng.
Còn viện trưởng chính đương nhiên là treo tên Vương Thủ Triết rồi. Chỉ là bình thường hắn bận rộn sự vụ, cơ bản không lo chuyện trong Tộc Học.
Thể diện của gia chủ Vương Thủ Triết vẫn rất hữu dụng. Thấy hắn mở miệng, quả nhiên lão gia tử đã dừng lại.
Sau đó, Vương Thủ Triết dời tầm mắt lên người nữ nhi bảo bối.
Bây giờ, nữ nhi đã tám tuổi, sớm đã qua độ tuổi không hiểu chuyện rồi.
Chỉ thấy nàng chúm hai tay lại, tức giận, còn có một chút uất ức nói: “Cha, không phải người vẫn luôn nói con trai và con gái đều giống nhau sao? Nhưng lão phu tử luôn thiên vị đám con trai.”
“Đám con trai kia phạm lỗi, ông ấy chỉ nhẹ nhàng quở trách mấy câu. Nhưng nếu con gái trong Tộc Học phạm lỗi, lão phu tử luôn nói muốn đuổi bọn họ về. Còn nữa, lão phu tử luôn nói trong học viện không nên có những nữ tiên sinh kia, hở tí lại quở mắng bọn họ. Ta tức giận mới chống đối lại ông ấy.”
Cái này thì Vương Thủ Triết biết.
Vương Dương Kiệt lão gia tử quả thực có căn bệnh trọng nam khinh nữ này. Khi xưa, đám người Lạc thu không thích đọc sách như thế, chưa chắc không có nguyên nhân này.
Hơn nữa, ban đầu, hình như Lạc Thu, Lạc Tĩnh cũng không ít lần chống đối Vương Dương Kiệt.
“Vậy con cũng không thể đốt râu của lão phu tử, đã có vấn đề thì nên giải quyết vấn đề.” Vương Thủ Triết nghiêm mặt, “Vậy con nói xem nên làm thế nào?”
“Con cảm thấy trong Tộc Học phải có một phó viện trưởng nữ.” Hiển nhiên Vương Ly Dao đã từng nghĩ đến vấn đề này, Vương Thủ Triết vừa hỏi, nàng đã khoanh tay, tỏ vẻ nghiêm túc đĩnh đạc mà nói, “Còn phải đưa ra quy định rõ ràng, bất luận là ai phạm lỗi cũng phải chịu phạt, không thể đối đãi khác biệt giữa nam và nữ.”
“Ừm, có nói có chút đạo lý.” Vương Thủ Triết nói, “Nhưng Dao Dao, cách giải quyết này của con quá khích rồi. Trước tiên phải xin lỗi lão phu tử.”
Vương Ly Dao rất tôn trọng phụ thân, tuy trong lòng vẫn có ủy khuất nhưng vẫn ngoan ngoãn xin lỗi.
Sau đó, Vương Thủ Triết cũng chắp tay với Vương Dương Kiệt nói: “Lão phu tử, ta cũng thay tiểu nữ xin lỗi.”
Thái độ cực kỳ thành khẩn.
Vương Dương Kiệt lập tức hơi hoảng hốt, cũng vội vàng đáp lễ nói: “Thủ Triết gia chủ, ta cũng chỉ là nhất thời tức giận mà thôi, không phải là cố ý làm khố Ly Dao tiểu thư.”
Vương Thủ Triết của hôm nay đã không phải là tên tiểu tử mà ông ta đã dạy năm đó.
Vương Thủ Triết của bây giờ, ở cả Bình An trấn có thể nói là một tay che trời, chỉ cần một câu nói liền có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của ngàn vạn người, ông ta nào dám nhận lễ này?
“Có điều đứa trẻ này nói cũng có chút đạo lý.” Vương Thủ Triết trịnh trọng nói, “Vương thị chúng ta có thể đi đến hôm nay, cũng có không ít nữ tử đã cống hiến rất nhiều. Bất luận là đại nương Công Tôn Huệ hay là Lung Yên lão tổ, đều là nữ trung kiệt xuất, vãn mong lão phu tử có thể làm được mấy chữ ‘giải quyết công bằng’”.
“Vâng, gia chủ.”
Vương Dương Kiệt không biết tại sao trong lòng lại nhất thời dâng lên một trận khí lạnh, vội vàng trịnh trọng đồng ý.
“Dao Dao, xử lý như vậy, con đã mãn nguyện chưa?” Vương Thủ Triết tỏ vẻ nghiêm túc nói.
“Mãn nguyện. Chỉ cần lão phu tử có thể giải quyết công bằng, con cũng nguyện ý tôn trọng ông ấy.” Vương Ly Dao cũng nghiêm túc gật đầu.
“Đã như vậy thì chúng ta nên trừng phạt cũng phải trừng phạt.” Vương Thủ Triết tỏ ra nghiêm túc nói, “Có câu ‘con gái hư tại cha’, là cha bình thường lơ là quản giáo con mới để con trở nên hơi ngang ngược, muốn làm gì thì làm. Lần này, cha và con, còn có An An cùng nhau nhận phạt.”
“Vâng, cha.” Vương Ly Dao tựa như cũng biết bản thân đã sai, thành thực nhận phạt.
Nhưng Vương Tông An lại lộ ra vẻ mặt ngốc nghếch.
Lại bị liên lụy rồi.
Thiếu tộc trưởng là ta đây, quá khổ rồi!
…
Trường Ninh Từ thị.
Là một thế gia bát phẩm lâu đời có lịch sử ba trăm năm, nội tình chân chính của Trường Ninh Từ thị tuyệt đối không đơn giản như biểu hiện bên ngoài của nó.
Ở nơi sâu nhất trong chủ trạch, có một điện đường cổ lão, gọi là “Tàng Linh điện”, chính là từ đường để Trường Ninh Từ thị thờ cúng liệt tổ liệt tông.
Nhưng đây không chỉ là một từ đường đơn giản.
Bên trong thờ cúng cội nguồn mà Trường Ninh Từ thị dựa vào để an sinh lập mệnh, một món bảo vật.