Chương 506: Độc phụ rắn rết! Cơ phu nhân (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,757 lượt đọc

Chương 506: Độc phụ rắn rết! Cơ phu nhân (1)

“Vâng, Cơ phu nhân.” Vương Tông Vệ ngoan ngoãn đáp một câu, thoáng hơi do dự nói, “Không biết lần này Cơ phu nhân tới tìm ta là có chuyện gì quan trọng sao?”

Vừa nói đến chính sự, vị nữ tử xinh đẹp kia cũng nghiêm mặt, trong ánh mắt xẹt qua một tia khí tức cuồng nhiệt: “Ta đã tiếp nhận mật lệnh của gia chủ, lưới đã bố trí xong, có thể hành động rồi. Đây là mật lệnh văn tư của gia chủ gửi ngươi, bảo ngươi toàn lực phối hợp hành động lớn lần này.”

Hành động lớn, ánh mắt của Vương Tông Vệ co rút lại, kiểm tra mật lệnh một lượt, xác thực đó là thật.

Tuy trong lòng có chút sợ hãi nhưng vẫn nghiêm chỉnh nói: “Vì tiên tổ, vì Vương thị cũng vì vợ con của ta.”

“Đành nhờ Cơ phu nhân phân phó.”

“Ha ha ha!” Tiếng cười của Cơ phu nhân cực kỳ yêu mị mà mê hoặc, “Tông Vệ đại thiếu gia không cần căng thẳng, phần nhiệm vụ của ngươi không khó, giá trị công huân lại rất cao, rất dễ khiến người ta ngưỡng mộ.”

Tuy tiếng cười đó khiến Vương Tông vệ hơi sởn gai ốc, nhưng trong lòng lại thoáng qua một tia cuồng nhiệt.

Không sai, giá trị công huân trong nhiệm vụ lần này của hắn rất cao.

Nếu kiếm đủ một khoản lớn giá trị công huân, cộng thêm xoay sở một chút liền có thể đổi một viên Khởi Linh đan và một giọt thạch tủy cho con rồi.

Có thạch tủy và Khởi Linh đan, đứa trẻ Thất Ninh sẽ khởi bước cao hơn rất nhiều trong tương lai.

Sòng bạc Phát Tài.

Một trong ba động tiêu tiền lớn của Trường Ninh vệ.

Nghe nói khi Trường Ninh vệ mới bắt đầu khai hoang, sòng bạc Phát Tài đã đứng sừng sững ngay trên mảnh đất này.

Một số người tiên phong khai hoang sau khi kiếm được của cải thì vung tiền như rác vào sòng bạc, kết quả tự nhiên phần lớn đều là bi kịch.

Ông chủ đứng sau sòng bạc Phát Tài ẩn nấp rất kỹ, có người nói là Thiên Nhân của Hoàng Phủ thị, cũng có người nói là Thiên Nhân Lôi thị, còn có người nói là thành chủ đại nhân thế hệ đầu đang kiểm soát phía sau màn.

Nhưng không có ai thừa nhận.

Xét cho cùng, việc kiếm tiền dựa vào cờ bạc cũng được coi là một vết đen dối với các thế gia cao cao tại thượng.

Tóm lại, lai lịch của sòng bạc Phát Tài này sâu hiểm khó dò. Cho đến nay, cũng không một ai có thể thiếu tiền của sòng bạc Phát Tài mà không trả.

Đến cổng sòng bạc, xe ngựa của Vương Tông Vệ từ từ dừng lại.

Đây là một lầu các ba tầng có diện tích khá lớn, rừng cột chạm trổ, một đoàn cẩm tú, cổng vào, cổng vòm màu đỏ son cao chót vót cũng khá nguy nga, thoạt nhìn càng giống như một tửu lầu hơn là sòng bạc.

Duy chỉ có tấm vải treo dưới cổng chào, thêu chữ ‘cược’, khẽ đung đưa trong gió mát đầu thu chứng tỏ thân phận sòng bạc của nó.

Tại cửa sòng bạc, vài tráng hán mặc trang phục tiêu chuẩn của sòng bạc đứng chắp tay sau lưng ở hai bên trái phải của bậc cửa, đó là tu sĩ Huyền Vũ chấn nhiếp bọn trộm cắp được bồi dưỡng chuyên môn trong sòng bạc. Tu vi cũng đạt đến Luyện Khí kỳ tầng 5 6, cũng không hề yếu.

Vương Tông Vệ còn chưa bước xuống xe ngựa, từ bên trong sòng bạc đã có một vị nam tử trung niên tươi cười ra nghênh đón hắn.

Phía sau hắn ta, còn có mấy tên hầu cận thực lực không kém đi theo cùng.

Nam tử trung niên để hai bên ria mép, có dáng vẻ hòa khó sinh tài, chính là nhị chưởng quỹ của sòng bạc Phát Tài, Đinh Hữu Đức.

Nghe tên và nhìn tướng mạo của hắn, tựa như thật sự là một người đức cao vọng trọng, nhưng những người thân quen với hắn ta, hoặc những người từng bị thua lỗ mới biết, tên Đinh Hữu Đức này ăn tươi nuốt sống người ta như thế nào.

“Tông Vệ thiếu gia.” Đinh Hữu Đức tươi cười tiến lên nghênh đón, đích thân đỡ Vương Tông Vệ xuống xe ngựa: “Đã bảy tám ngày ngươi không tới đây, lẽ nào là ghét bỏ lão ca ca tiếp đại không chu đáo?”

“Nào có nào có.”

Vương Tông Vệ lúc này đã ngoài ba mươi tuổi, có để một ít râu nhỏ, nghiễm nhiên ra dáng một nam tử trưởng thành có sự nghiệp thành đạt.

Hắn cười nói: “Chẳng qua là lúc trước đã thắng quá nhiều, ta sợ bị lão ca ghét bỏ, không hoan nghênh ta nữa.”

Đinh Hữu Đức sửng sốt, lập tức ha ha cười lớn: “Tông Vệ thiếu gia thật biết nói đùa. Bọn ta mở sòng bạc, thắng bại đều phụ thuộc vào vận may, làm gì có chuyện tôn khách vừa thắng được chút tiền, bọn ta đã không hoan nghênh?”

“Tông Vệ thiếu gia gần đây khí thế như hồng, vận may che trời, thắng tiền tự nhiên cũng là hợp tình hợp lý. Cho dù ngài thắng sòng bạc bọn ta đến mức phá sản thì đó cũng là ngài có bản lĩnh.”

“Nói chơi mà thôi, Hữu Đức lão ca đừng để trong lòng.” Vương Tông Vệ điềm tĩnh cười, rồi cùng Đinh Hữu Đức tiến vào sòng bạc Phát Tài.

Sòng bạc Phát Tài vẫn náo nhiệt như vậy, trong đại sảnh, bàn đánh bạc phía trước đã tụ đầy các con bạc nam nữ.

Cho dù là lúc nào thì cũng không thiếu các con bạc, luôn có người đắm chìm vào cảm giác kích thích không làm mà hưởng kia.

“Tông Vệ thiếu gia, ngài muốn làm nóng tay ở đại sảnh trước, hay là để Hữu Đức sắp xếp phòng riêng cho ngài?” Đinh Hữu Đức nhiệt tình hỏi.

“Vận may của con người có hạn, sao có thể dùng ở nơi nhỏ như vậy được?” Vương Tông Vệ chắp hai tay sau lưng quét mắt một vòng nhìn đại sảnh, lộ ra vẻ không có hứng thú.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right