Chương 507: Độc phụ rắn rết! Cơ phu nhân (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,349 lượt đọc

Chương 507: Độc phụ rắn rết! Cơ phu nhân (2)

Đánh bạc trong đại sảnh đều khá nhỏ, có không ít bàn kết toán tiền cược dựa theo đại đồng, cho dù là những bàn cao cấp hơn một chút, lượng thắng thua trong một ngày nhiều nhất cũng chỉ mười mấy càn kim.

Lúc hắn hai mươi tuổi chính là đang đánh bạc ở bên ngoài.

“Đúng là như vậy.” Đinh Hữu Đức cười híp mắt nịnh nọt nói: “Tông Vệ thiếu gia là thân phận gì chứ? Há lại có thể cùng chơi với đám chân đất này.”

Dứt lời, hắn dẫn Vương Tông Vệ đi thẳng đến phòng bao lầu hai.

Trang trí ở lầu hai tinh tế hơn nhiều so với lầu một, không chỉ tất cả sàn nhà được trải thảm dày mà toàn bộ bàn nhỏ trưng bày trong hành lang cũng đều là gỗ lim vàng, trên tường cũng được treo những bức tranh tự tinh mỹ, so với tầng một thì đẳng cấp hơn rất nhiều.

Hai bên hành lang là một dãy các phòng bao.

Những phòng bao này hiển nhiên đều đã được xử lý cách âm, đứng trong hành lang chỉ có thể lờ mờ nghe thấy tiếng cười la mơ hồ từ trong cửa truyền ra, giọng nói cụ thể thì lại không nghe rõ.

Cấp độ của các phòng bao cũng không giống nhau, có các phòng bao chữ “Nhân” với giá khởi đầu một trăm càn kim, cũng có phòng bao chữ “Thiên” với giá khởi đầu một ngàn càn kim, dùng để thỏa mãn nhu cầu của khách hàng ở các cấp độ khác nhau.

Trong hai ba tháng qua, Vương Tông Vệ đã chơi trong phòng bao chữ “Nhân”, lần lượt đã thắng một hai ngàn càn kim.

“Lần này chơi phòng bao chữ ‘Địa’.” Vương Tông Vệ nói: “Lần trước cũng đã thắng ở sòng bạc các ngươi không ít tiền, nếu như vận khí hôm nay không tốt thì sẽ thua sạch hết.”

Dù nói như thế, nhưng trong ánh mắt hắn lại hiện lên một tia tham lam.

Rất rõ ràng, hắn cực kỳ tự tin vào vận may gần đây của chính mình.

“Tông Vệ thiếu gia quả nhiên hào khí.”

Đinh Hữu Đức đang nóng lòng muốn hắn cược lớn một chút, tự nhiên cũng cùng đám hầu cận thổi phồng lên.

Trong lúc nói chuyện, nhóm người đã đi đến phòng bao chữ “Địa.”

So với hành lang, trang trí trong phòng bao còn sang trọng hơn một chút, không chỉ trải thảm thủ công phức tạp và tinh xảo hơn, mà tranh chữ cổ dùng để trưng bày cũng càng cao cấp hơn. Việc trang trí phòng bao này, riêng những bức tranh chữ cổ chỉ sợ đã tốn không dưới một hai ngàn càn kim.

Trên chiếc bàn cao dựa vào tường có một chiếc lư hương bằng đồng đỏ, đốt lên khói hương khiến người ta ngạt thở, trong phòng hơi khói lượn lờ, lộ ra hương vị huyền bé mê người, khiến andrenalin của người ta tăng vọt.

Mỗi khách bạc trong phòng bao chữ “Địa” đều có thị nữ xinh đẹp đi theo phục vụ, ngay cả người chia bài ở trước bàn đánh nạc cũng là đại mỹ nhân được đào tạo bài bản, không chỉ có động tác nhanh nhẹn, kỹ thuật điêu luyện mà dáng vẻ càng khiến người ta cảnh đẹp ý vui.

Thời gian hôm nay vẫn còn sớm, trong căn phòng chữ địa ngoại trừ thị nữ chia bài thì không còn ai khác. Điều này cũng khó trách, căn phòng chữ địa này động một tí là thắng thua mấy trăm ngàn càn kim, không phải là chỗ ngày nào cũng có hào khách ghé thăm.

Mắt Vương Tông Vệ sáng lên, nhìn thị nữ và người chia bài xinh đẹp quyến rũ đến nỗi đôi mắt híp lại, dáng vẻ vô cùng hợp ý.

“Tông Vệ thiếu gia có hài lòng không?”

Bên trong ánh mắt đầy vẻ tươi cười của Đinh Hữu Đức, trong lúc lơ đãng lóe lên một tia khinh miệt.

“Tốt! Trước hãy đổi cho ta năm trăm càn kim thẻ bạc đã.”

Vương Tông Vệ tràn trề hứng thú lấy ra một đống kim phiếu.

Hai thị nữ xinh đẹp một trái một phải dìu hắn đến bên bàn đánh bạc, thân mật đổi thẻ bạc cho hắn, mang lên một ấm Linh Trà.

Vương Tông Vệ cầm thẻ bạc trong tay, lập tức mở to hai mắt tham gia vào trò chơi đánh bạc.

“Hai người các ngươi hầu hạ tốt cho Tông Vệ thiếu gia.” Đinh Hữu Đức dặn dò một câu rồi cười híp mắt cáo từ: “Ta không quấy rầy Tông Vệ thiếu gia thắng tiền nữa.”

Hắn ta cũng biết một khi con bạc đã vào trạng thái thì sẽ không thích có người bên cạnh làm phiền.

Quả nhiên là vậy, Vương Tông Vệ phất tay, ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên.

Sau khi ra khỏi phòng bao chữ Địa, Đinh Hữu Đức vung tay ra hiệu cho hầu cận canh giữ ở cửa, rồi đi thẳng lên tầng ba.

Tầng ba.

Trong một căn phòng được canh chừng cẩn mật, một vị nam tử trung niên mặc Hoa phục vẻ ngoài chỉ bốn mươi năm mươi tuổi đang nằm trên ghế thái sư thoải mái hút thuốc lá, thỉnh thoảng nuốt nhả từng ngụm khói.

Da mặt của hắn có chút vàng như nến, cơ thể như thể đã bị khoét rỗng.

Bên cạnh hắn còn có hai nữ tử xinh đẹp diêm dúa đang ngoan ngoãn kính cẩn phục vụ hắn.

“Hoàng đại chưởng quỹ.” Đinh Hữu Đức dè dặt báo cáo: “Tên Vương Tông Vệ kia lại tới sòng bạc rồi. Rõ ràng là lần trước chúng ta nhường đã cho hắn nếm được chút vị ngọt. Có điều, lần này hắn vào phòng bao chữ ‘Địa’, chắc hẳn là muốn thắng một trận lớn đây. Phải giải quyết thế nào, xin Hoàng đại chưởng quỹ chỉ thị?”

Ánh mắt Hoàng đại chưởng quỹ nhắm hờ, có chút không đếm xỉa nói: “Thời gian cũng được rồi. Nếu đã đưa hắn tới cửa, vậy thì thu lưới thôi.”

“Vâng, đại chưởng quỹ.”

Đinh Hữu Đức đáp lại một tiếng, ánh mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.

Vương Tông Vệ à Vương Tông Vệ, ngươi còn thật sự cho rằng là vận may che trời sao.

Đinh Hữu Đức âm thầm cười lạnh không thôi.

Lão tử đã tâng bốc ngươi gần ba tháng nay, đã đến lúc phải khiến ngươi hoàn trả cả vốn lẫn lãi rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right