Chương 508: Độc phụ rắn rết! Cơ phu nhân (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,008 lượt đọc

Chương 508: Độc phụ rắn rết! Cơ phu nhân (3)

Đồng thời lúc này.

Bên trong phòng bao chữ Địa, vận may của Vương Tông Vệ không tệ, trong chốc lát đã thắng hơn trăm thẻ bạc càn kim.

Hai thị nữ xinh đẹp cười tươi như hoa xu nịnh không ngớt: “Tông Vệ thiếu gia đúng là may mắn! Xem ra hôm nay lại đại sát tứ phương rồi.”

“Ha ha ha~ gần đây vận khí của ta quả thật không tầm thường.” Vương Tông Vệ cười lớn không ngừng, thưởng cho hai thị nữ mỗi người một thẻ bạc càn kim.

“Đa tạ Tông Vệ thiếu gia!” Mị sắc giữa lông mày hai thị nữ càng đậm hơn, thân thể bọn họ gần như dán sát lên người hắn.

Như thể chứng thực cho lời nói của Vương Tông Vệ, chẳng bao lâu sau, hắn lại thắng hơn một trăm càn kim.

Dưới sự nịnh nọt liên lục của thị nữ, trong lòng hắn lâng lâng như tiên, rất nhanh đã tiếp nhận đề nghị của thị nữ, nhân lúc vận may tốt gia tăng độ cá cược.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, còn chưa kịp để ý thì hơn hai trăm thẻ bạc càn kim vừa thắng được đã thua hết không còn một mảnh.

Vương Tông Vệ dường như có chút sốt ruột.

Sau khi thua liên tiếp vài ván, hắn lại tăng tiền cược lên, muốn giành lại số thẻ bạc đã thua mất.

Nhưng càng như vậy, dường như lại càng không như ý muốn.

Sau một nén hương, năm trăm thẻ bạc mà hắn đã đổi cũng đều đã lấp vào.

“Vận khí của Tông Vệ thiếu gia hôm nay không tốt.” Một thị nữ khuyên nhủ nói: “Hay là dừng lại ở đây, lần sau lại đến.”

“Vừa nãy chẳng qua chỉ là thất bại nhất thời mà thôi.” Một thị nưc khác lập tức nũng nịu thuyết phục: “Tông Vệ thiếu gia vận khí che trời, chắc chắn rất nhanh sẽ thắng lại hết.”

“Đổi thêm một ngàn thẻ bạc càn kim nữa!”

Hơi thở của Vương Tông Vệ có chút gấp gáp, hôm nay đã thua mất năm trăm càn kim, như thể có chút không cam lòng.

Hai vị thị nữ đều nhìn Vương Tông Vệ với ánh mắt sùng bái: “Tông Vệ thiếu gia quả nhiên hào khí, ngay cả đích tử của bát phẩm cửu phẩm thế gia cũng không có được khí phách như vậy.”

Sau khi cầm lấy một ngàn thẻ bạc càn kim, Vương Tông Vệ dường như đã thận trọng hơn rất nhiều, lúc đặt cược cũng tính toán rất kĩ, rồi dần dần, hắn lại thắng được một số.

Nhưng khi hai thị nữ tăng thêm lời đường mật, Vương Tông Vệ lại lâng lâng phơi phới, đánh cược cũng càng hăng hơn.

Dưới cục diện thua nhiều thắng ít, một ngàn càn kim ít ỏi cũng chẳng kiên trì được bao lâu, rất nhanh đã thua sạch.

“Lại lấy thêm hai ngàn thẻ bạc càn kim nữa.” Vương Tông Vệ hung hăng đập bàn, dường như đã có chút tức giận.

Nửa khắc sau.

“Lấy thêm hai ngàn càn kim!” Tiếng gào trầm thấp của hắn lại vang lên lần nữa.

Cứ như vậy, hết lần này đến lần khác, đôi mắt hắn đã đỏ bừng một mảnh, áo choàng gấm đã bị kéo toạc, lộ ra lồng ngực, đầu tóc cũng có chút lộn xộn, cả người ướt đẫm mồ hôi.

Hắn hung hăng uống một ngụm Linh Trà, bực bội: “Lấy cho ta thêm hai ngàn nữa!”

Nhưng lần này, hai thị nữ ngoan ngoãn nghe lời không phản ứng lại hắn nữa, mà là lùi sang một bên, khom người cúi xuống.

“Các ngươi…”

Vương Tông Vệ tức giận quay đầu chửi mắng.

Tuy nhiên, hắn vẫn còn chưa mắng xong thì đã đột ngột dừng lại.

Chỉ bởi vì trong phòng bao chữ “Địa”, Đinh Hữu Đức và một đám hầu cận không biết từ lúc nào đã đứng đằng sau hắn.

Nụ cười của hắn có chút âm trầm: “Tông Vệ đại thiếu gia, hôm nay cũng đã được rồi. Hay là đổi ngày khác lại đến chơi.”

Vương Tông Vệ bỗng nhiên giật mình, như thể cảm nhận được bầu không khí có gì đó không đúng, lập tức lấy lại chút lý trí: “Hữu Đức lão ca nói đúng, hôm nay vận khí không tốt, không nên chơi tiếp nữa, vậy tiểu đề cáo từ trước.”

Trong lúc nói chuyện, Vương Tông Vệ cúi đầu bước ra khỏi phòng.

“Chờ đã.”

Đinh Hữu Đức chắp hai tay sau lưng, cười lạnh nói.

Lời nói vừa rơi xuống, mấy tên tráng hán hầu cận đã lập tức chặn cửa lại, chặn Vương Tông Vệ ở lại trong phòng bao chữ “Địa”.

“Hữu Đức huynh, đây là ý gì?” Sắc mặt Vương Tông Vệ hơi tái đi.

“Tông Vệ đại thiếu gia, sòng bạc của chúng ta có quy tắc của sòng bạc.” Đinh Hữu Đức ngoài cười nhưng trong không cười, lạnh giọng nói: “Thiếu gia giải quyết số tiền nợ trước đã rồi hãy đi.”

“Tiền nợ? Ta đã nợ bao nhiêu?” Sắc mặt Vương Tông Vệ ngày càng khó coi, cảm giác có chút bất an.

Đinh Hữu Đức chậm rãi lấy ra một xấp giấy nợ: “Tông Vệ đại thiếu gia hôm nay đổi tổng cộng tám ngàn sáu trăm càn kim, trong đó có năm trăm càn kim dã được thanh toán, còn lại tám ngàn một trăm càn kim. Cảm phiền Tông Vệ đại thiếu gia kết toán sổ sách.”

“Hơn tám ngàn càn kim?!”

Vẻ mặt của Vương Tông Vệ vừa chấn kinh vừa tức giận, còn mang theo vẻ không dám tin.

Từ đầu đến cuối hắn chỉ mới chơi chưa đầy hai canh giờ, sao lại có thể thua nhiều như thế?

“Tông Vệ thiếu gia không ngại có thể xem kĩ lại.” Đinh Hữu Đức cười lạnh nói: “Mỗi một tờ giấy ghi nợ ở đây đều là giấy trắng mực đen, nếu như ngươi không nhận, ta sẽ để các huynh đệ ‘giúp’ ngươi nhớ lại thật kĩ.”

Vương Tông Vệ vội vã tiến lên, kiểm tra một lượt đống giấy nợ kia.

Quả nhiên, mỗi một tờ đều là thật.

Hắn bất tri bất giác đã thật sự nợ nợ nhiều như thế.

Hắn lập tức toát mồ hôi hột, chắp tay lại nói với Đinh Hữu Đức: “Hữu Đức huynh, những tờ giấu nợ này đều đúng cả. Có điều lần này ta ra ngoài vội vàng quá, không đem theo nhiều tiền như thế, hay là…”

Hắn còn chưa nói hết câu, đã bị Đinh Hữu Đức phất tay cắt ngang.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right