Chương 510: Độc phụ rắn rết! Cơ phu nhân (5)
“Không cầm cự được nữa?” Cơ phu nhân cười lạnh nói: “Sao ta lại nghe nói, phía sau Trường Ninh Từ thị có Bình An Vương thị đang trợ giúp.”
“Bình An Vương thị tuy rằng cũng chỉ là bát phẩm thế gia, như nghe nói bọn họ quyền hạn kinh doanh của bọn họ cực kì tốt, tài lực dồi dào.”
Hoàng Phủ Đức Vận lập tức im bặt, ánh mắt nhìn qua Hoàng Phủ Cẩm Hoàn giống như có ý muốn cầu xin giúp đỡ.
“Khụ khụ!” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn nghiêm mặt nói: “Cơ phu nhân chớ lo lắng, chẳng qua Bình An Vương thị chỉ là vì chiếu cố đến quan hệ thông gia nên mới âm thầm hỗ trợ tài nguyên cho Trường An Từ thị. Chỉ cần chúng ta tăng cường đấu tranh với bọn họ, sớm muộn gì Trường Ninh Từ thị cũng sẽ không thể chịu nổi, chúng ta cam đoan sẽ không làm chậm trễ lợi ích của Lũng Tả Cơ thị.”
“Hừ! Mong là như vậy.” Vẻ mặt Cơ phu nhân nhẹ nhõm không ít: “Hai vị Hoàng Phủ gia chủ, Cơ thị chúng ta tin tưởng các ngươi có quyền kiểm soát tuyệt đối ở Trường Ninh vệ nên mới lựa chọn các ngươi trở thành đối tượng hợp tác. Nếu như các ngươi thật sự không giải quyết được, ha ha, đến lúc đó đừng trách chúng ta trở mặt vô tình.”
Dứt lời, Cơ phu nhân nhấc người đứng dậy, phủi tay áo bỏ đi.
Còn hai vị lão bộc Linh Đài cảnh cũng rập khuôn theo sát từng bước, ngay cả mí mắt cũng không hề nhấc lên.
Hoàn Phủ Cẩm Hoàn, Hoàng Phủ Đức Vận đứng dậy chắp tay đưa tiễn: “Cơ phu nhân, ngày yên tâm. Chúng ta sẽ mau chóng giải quyết vấn đề này.”
Cơ phu nhân kia cũng không quay đầu lại, dần dần đi xa rồi biến mất khỏi tầm mắt hai người họ.
Đợi người đi hết.
Vẻ mặt Hoàng Phủ Đức Vận mới có chút khó coi nói: “Cẩm Hoàn tộc thúc, nếu như Bình An Vương thị kia quyết tâm muốn giúp Trường Ninh Từ thị, vậy phải làm sao mới tốt đây?”
“Hừ.” Ánh mắt Hoàng Phủ Cẩm Hoàn âm tình bất định, cười lạnh nói: “Có thể có cơ hội hợp tác với Cơ thị, trở thành một trong những nơi cung cấp tơ lụa chủ yếu của bọn họ, chính là cơ hội cực kỳ hiếm có của Hoàng Phủ thị chúng ta. Cho dù là ai ngăn cản trước mặt chúng ta, Hoàng Phủ Cẩm Hoàn ta cũng sẽ không tha cho hắn.”
Trường Ninh Hoàng Phủ thị là một gia tộc có thể bình thường tiến hành Thiên Nhân giao thế.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Vì để đáp ứng Thiên Nhân giao thế, phần lớn tài nguyên đều sẽ được ưu tiên dùng cho Thiên Nhân chủng tử.
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn hắn tuy rằng là tộc trưởng, nhưng lại không phải là Thiên Nhân chủng tử kế nhiệm. Trừ khi có nhiều tài nguyên tràn ra, sau khi gia tộc đáp ứng đủ cho Thiên Nhân giao thế tiến lên lục phẩm, hắn mới có thể có được tài nguyên để tu luyện Thiên Nhân cảnh.
Lũng Tả Cơ thị.
Chính là một lục phẩm thế gia lâu đời nổi tiếng khắp Lũng Tả quận.
Tình hình bên trong của gia tộc này thâm sâu khó dò, Thiên Nhân trong gia tộc rất nhiều, số lượng Linh Đài cảnh lại càng vô số, khoảng cách với Tử Phủ ngũ phẩm bất quá cũng chỉ còn nửa bước.
Lần này bọn họ hợp tác với bên ngoài, tiến quân vào và nắm bắt ngành tơ lụa, rõ ràng là để bố trí cho gia tộc thăng cấp ngũ phẩm.
Chỉ cần ôm chặt cái đùi lớn Cơ thị này, Trường Ninh vệ cùng với một số nơi xung quanh sẽ biến thành một căn cứ lụa thô.
Gia tộc Hoàng Phủ sẽ có đủ tư cách để thăng cấp lục phẩm, về phần Hoảng Phủ Cẩm Hoàn cũng có tài nguyên để đột phá lên Thiên Nhân cảnh.
Vừa nghĩ đến đây, trong mắt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lóe lên một tia nóng rực. Chỉ cần có đủ tài nguyên, hắn cũng sẽ có cơ hội xông vào Thiên Nhân cảnh, cho dù chỉ có xác suất 20 đến 30% thì cũng không có gì đáng tiếc.
“Cẩm Hoàn tộc thúc.” Hoàng Phủ Đức Vận cau mày nói: “Việc này con đã suy nghĩ kĩ, vẫn luôn cảm thấy hơi kỳ lạ. Chúng ta đã có được kỹ thuật tiên tiến của Cơ thị mới dám tăng tiền vốn thu mua. Bây giờ đã cạnh tranh đến bước này, cho dù có kỹ thuật tiên tiến của Cơ thị thì lần này chúng ta cũng sẽ thua lỗ không ít.”
”Nhưng Bình An Vương thị và Trường Ninh Từ thị kia vì cớ gì lại dám to gan như vậy? Ngay cả chúng ta cũng bị lỗ không ít, bọn họ há chẳng phải lỗ đến tận trời sao?”
“Nhưng đã thua lỗ như vậy, tại sao bọn họ còn sống chết cắn chặt lấy chúng ta không buông, tranh giành nguồn nguyên liệu tơ lụa với chúng ta.”
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn trầm giọng nói: “Chuyện này quả thực có chút kỳ lạ, lúc đầu ta còn cho rằng Trường Ninh Từ thị chẳng qua cũng chỉ là vùng vẫy trước khi chết mà thôi, nhưng bây giờ e là mọi chuyện không đơn giản như vậy. Cũng may là ta đã có sắp xếp, cũng đã đến lúc phải thu lưới rồi.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện.
Thị vệ thiếp thân của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn tiến vào bẩm báo, nói nhỏ vài câu bên tai hắn.
Sắc mặt Hoàng Phủ Cẩm Hoàn nghiêm lại, nói: “Mau đi mời người của Hoàng đại chưởng quỹ vào đây.”
Không bao lâu sau.
Một chàng trai trẻ già dặn kinh nghiệm bước vào bái kiến Hoàng Phủ Cẩm Hoàn. Lấy ra một xấp mật thư dạy cộp đưa lên, hắn ta kính cẩn nói: “Chưởng quỹ của chúng ta đã nói, may mà không hổ thẹn.”
“Tốt tốt tốt.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn vuốt râu bật cười: “Ta ngược lại muốn xem xem, Bình An Vương thị và Trường Ninh Từ thị rốt cuộc đang âm thầm làm trò quỷ gì?”
Hắn cầm lấy xấp mật thư dày kia, mở ra nhìn xem, nụ cười trên mặt dần đông cứng lại, ngàng càng trở nên âm trầm hơn!