Chương 511: Vô duyên vô cớ có thêm lão bà! Thiếu tộc trưởng không dễ làm (1)
“Bang!”
Chiếc bàn bằng gỗ đàn hương thượng hạng đã vỡ tan tành trong tay hắn.
“Được, được, được lắm!”
“Từ thị, Vương thị, các ngươi đây chính là đang tự tìm đường chết!”
…
“Cẩm Hoàn tộc thúc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hoàng Phủ Đức Vận hơi lo sợ, cảm thấy có điều không hay.
Gần đây, thực sự có rất nhiều thay đổi luôn khiến người ta không kịp trở tay.
“Hừ…Ngươi tự mình xem đi!”
Sắc mặt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn rất khó coi, đưa mật thư cho Hoàng Phủ Đức Vận.
Hoàng Phủ Đức Vận xem thật kỹ, sau đó sắc mặt lập tức cũng thay đổi: “Chẳng trách Bình An Vương thị dám liên hợp với Trường Ninh Từ thị đối phó chúng ta, hóa ra bọn chúng đã sớm đạt được đột phá lớn trên kỹ thuật ươm tơ và kỹ thuật dệt vải.”
“Tuy giá tơ thô đã thổi phòng đến gấp ba so với giá gốc trong tình hình hai bên giành giật nhưng bởi vì đột phá về kỹ thuật, bọn chúng vẫn có thể kiếm được một khoản. Khó trách, khó trách chúng vẫn dám cạnh tranh với chúng ta! Đáng ghét.”
Hắn lập tức hoảng loạn.
Lần này, đặt cược vào hợp tác với Cơ thị, tuy là Thiên Nhân Hoàng Phủ thị chủ đạo ở trong tối nhưng trên thực tế, Tiền Mã Hoàng Phủ thị của bọn họ cũng đã gửi gắm nhiều kỳ vọng vào chuyện này, cũng đã đầu tư gần như toàn bộ nguồn vốn.
Một khi thất bại, Tiền Mã Hoàng Phủ thị chắc chắn sẽ đại thương nguyên khí, nội tình cố gắng dành dụm hơn trăm năm bỗng dưng hóa thành hư ảo.
Hơn nữa, đây vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất.
Điều tồi tệ nhất là chẳng những hai nhà bọn họ tự liên thủ mà còn kéo theo Kim Sa Từ thị.
Kim Sa trấn vốn có một nhánh sông, vì trong cát sông của Kim Sa trấn có lẫn hoàng kim nên đã thu hút không ít gia tộc tán tu đãi vàng ở Kim Sa trấn.
Nơi đó đã từng rất hỗn loạn, cũng từng có vô số cuộc chiến. Chỉ có điều, mấy trăm năm trôi qua, kim sa ở Kim Sa trấn đã bị khai thác hết, cộng với đất đai cằn cỗi, phần lớn đất đai không phù hợp trồng trọt, dần trở nên hoang vắng.
Duy chỉ có Kim Sa Từ thị vẫn kiên thủ ở mảnh đất đó, chậm rãi kinh doanh gia tộc. Đến nay, dựa vào bản lĩnh của mình đã từ từ đứng vững.
“Nếu tất cả những gì nói trong mật thư là thật.” Sắc mặt của Hoàng Phủ Đức Vận ngưng trọng, âm trầm, “Kỹ thuật mới của Bình An Vương thị lại có thể lợi dụng thủy xa làm động lực, chế biến kén tằm lấy tơ thô. Một nơi nghèo như Kim Sa trấn bởi vì sông Kim Sa, thủy đạo ngang dọc, thủy lưu chảy xiết nên có rất nhiều đất bỏ hoang, ngược lại rất thích hợp để xây dựng xưởng ươm tơ và xưởng dệt.”
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cười lạnh: “Vương Thủ Triết của Bình An Vương thị thật sự là một tên tài giỏi. Ta vốn nghĩ đợi sau khi đám người của Tử Phủ Học Cung đi khỏi mới dàn xếp từ từ xử lý chúng, không ngờ chúng lại dám chủ động nhảy ra đối đầu với chúng ta. Đã như vậy thì đừng trách chúng ta độc ác.”
Trong con ngươi của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn xẹt qua một tia sát cơ.
“Người đâu, mời ‘m tiên sinh’ đến đây.”
“Vâng, gia chủ.” Một tên người hầu đi theo bên mình lập tức nhận lệnh rời đi.
“m tiên sinh?” Hoàng Phủ Đức Vận kinh ngạc, ánh mắt hơi lo lắng, “Cẩm Hoàn tộc thúc, bây giờ cái vị thân truyền của Tử Phủ Học Cung đó vẫn còn chủ trì chống lũ ở Trường Ninh vệ chúng ta, người mời m tiên sinh động thủ, liệu sẽ…”
“Càng vào lúc này, chúng ta càng không dễ bị nghi ngờ. Huống chi chuyện đã đến nước này, chúng ta vẫn còn đường sống để chọn sao?” Ánh mắt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn âm trầm, “Nếu chuyện này không thu xếp ổn thỏa, Cơ phu nhân đó là người dễ đối phó? Tính kiên nhẫn của bà ta không tốt, chúng ta cũng không gánh nổi cơn tức giận của Lũng Tả Cơ thị.”
Ánh mắt của Hoàng Phủ Đức Vận âm tình bất định, giống như muốn nói lại thôi.
“Đức Vận, ngươi yên tâm.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn mở miệng trấn an nói, “Tuy chuyện của Từ thị và Vương thị khiến chúng ta chán ghét. Nhưng đổi một góc độ khác để suy nghĩ, chỉ cần xử lý ổn thỏa, ngược lại hai gia tộc của chúng phải làm hỉ phục cho chúng ta.”
“Ngươi nghĩ mà xem, nếu chúng ta có thể có được kỹ thuật ươm tơ và kỹ thuật dệt cao siêu, cùng với lô nguyên vật liệu tơ thô mà chúng ta đã dùng nguồn vốn lớn để tích trữ thì có thể mượn chuyện hợp tác với Cơ thị để phát triển mở rộng chính mình. Trong tương lai, đừng nói là thế gia Lục phẩm, đến cả Tử Phủ thế gia Ngũ phẩm cũng có tư cách xông lên.”
Nói tới đây, trong ánh mắt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn tràn ngập ý vị cuồng nhiệt.
Hắn không cam tâm cả đời này chỉ là một tu sĩ Linh Đài cảnh, cũng muốn xông lên Thiên Nhân cảnh, xem thử phong cảnh khác biệt so với người khác.
Nếu có một cơ hội dòm ngó đến Tử Phủ, vậy đời này hắn liền biết đủ.
Tương tự, cuộc nói chuyện này cũng mang đến sự kích thích không nhỏ cho Hoàng Phủ Đức Vận.
Có gia tộc nào không muốn đi lên, không muốn tranh lấy địa vị, thực lực và thế lực cao hơn!
Nếu Trường Ninh Hoàng Phủ thị có cơ hội trở thành thế gia Lục phẩm, vậy Tiền Mã Hoàng Phủ thị của hắn liền có tư cách trở thành thế gia Thất phẩm, tất cả tộc nhân trong gia tộc đều sẽ như gà chó lên trời, cả họ được nhờ.
Chẳng mấy chốc.
Người hầu riêng đã đưa một vị nam tử mặc hắc bào đi vào.