Chương 521: Trấn Long bi! Long Hổ Giáng Ma xích (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,921 lượt đọc

Chương 521: Trấn Long bi! Long Hổ Giáng Ma xích (3)

Tuy giọng nói của ông ta già dặn nhưng lại trầm mạnh như chuông: “Có phải là gia tộc liên can tới m Sát tông hay không, bắt về thẩm vấn là biết.”

Giọng nói vừa dứt, một vị lão giả mặc khôi bào từ trên trời bay xuống.

Ông ta chắp hai tay sau lưng, tuy gương mặt đã xuất hiện vài phần già cỗi nhưng tinh thần vẫn quắc thước như xưa, nhất là thần quang và tính kiên quyết nở rộ ra từ trong ánh mắt đó, chẳng chút kém cỏi so với người trẻ tuổi.

Năm tháng đã từng xuôi dòng trên người ông ta lại không thể mang đi nhuệ khí của ông ta mà phó thác cho ông ta nội tình và ý chí càng thêm sâu đậm, trong nhất cử nhất động đều lộ ra bá khí.

Ánh mắt ông ta quét qua năm người, cuối cùng rơi xuống Hoàng Phủ Ngọc Tường, trong ánh mắt hơi tiếc hận: “Hoàng Phủ Tấn Nguyên, hai ta cùng thuộc một thời. Ngươi cũng là thiên chi kiêu tử nhưng không ngờ lại sa đọa đến bước đường này.”

“Từ Bắc Thần!” Hoàng Phủ Tấn Nguyên chợt tái mặt, “Không ngờ ngay cả ngươi cũng tham gia!”

Không sai, vị Từ Bắc Thần này chính là lão tổ tông lớn tuổi nhất, vai vế cũng lớn nhất của Trường Ninh Từ thị, Bắc Thần lão tổ.

Lão nhân gia ông ta vốn luôn chuẩn bị xung kích Thiên Nhân cảnh.

Ông ta đã xuất hiện ở đây, một tia tâm lý may mắn cuối cùng trong lòng đám người Hoàng Phủ Tấn Nguyên cũng tiêu tán sạch sẽ.

Tất cả đều bị đối phương tính kế rồi.

Thậm chí công xưởng thủy lực này rất có khả năng chính là một mồi nhử do đối phương ném ra.

Trúng kế rồi!

Hoàng Phủ Tấn Nguyên và m tiên sinh, hai vị Linh Đài cảnh hậu kỳ nhìn nhau, đều nhìn ra quyết định tương đồng trong ánh mắt của đối phương!

Đột phá vòng vây!

Bây giờ chỉ có đột phá vòng vây mới có thể bảo toàn mạng sống, có thể chạy được một người thì một người.

“m 17, m 26.” Giọng nói của m tiên sinh âm trầm lạnh băng, “Chúng ta tự đột phá vòng vây, tập hợp tại điểm tập kết.”

Giọng nói vừa dứt, ba người liền hành động, chia ra tháo chạy ở các hướng khác nhau.

Mà vào lúc này, Hoàng Phủ Tấn Nguyên cũng thấp giọng nói với tộc nhân bên cạnh: “Ngươi và ta cùng lên. Thời khắc mấu chốt đừng quan tâm tới ta, chạy được cứ chạy. Nhớ kỹ, hợp tác với m Sát tông là hành vi cá nhân, không liên quan tới gia tộc.”

Chữ “tộc” cuối cùng vừa vang lên, trong thân khu của lão hủ Hoàng Phủ Tấn Nguyên chợt bạo phát ra một cỗ khí tức nóng rực.

Trong nháy mắt, quanh người ông ta liền bốc cháy.

Hỏa quang hừng hực bao phủ xuống, mỗi bước của ông ta khiến cả bãi cát vàng đều giống như đang run rẩy. Lúc này, ông ta giống như một tôn giả hỏa diễm hành tẩu trong nhân gian, tản phát ra uy thế đáng sợ.

Ông ta đã bạo lộ rồi, bây giờ chính là lúc hậu bối mở ra một con đường máu!

Sự dứt khoát và tốc độ phản ứng của năm người đều rất nhanh.

Thế nhưng một loạt chuyện hôm nay chính là một cái bẫy giết người do Vương Thủ Triết bố trí rất lâu, há sẽ để chúng dễ dàng chạy thoát?

Trước tiên nói đến m 26 kia, trông nét mặt chẳng qua là Linh Đài cảnh sơ kỳ, sau đó đợi đến khi hắn hành động mới phát hiện người này tuyệt đối không đơn giản.

Tốc độ lao vút của hắn rất nhanh, so với Linh Đài cảnh trung kỳ cũng không kém, bạo ngược xẹt lên dáng người mơ hồ, mang theo tàn ảnh như khói, hai tay là một cặp quỷ trảo sắc bén.

Hắn không dám chạy lên bầu trời, tu sĩ Linh Đài cảnh không bay được lâu trên trời, hơn nữa không dễ đổi hướng, trong tình hình đang có đội quân cung tiễn thủ chính thức, vốn chính là bia ngắm sống.

Lúc này, một đội binh lính đang chắn trước mặt hắn. Tám đao thuẫn thủ xếp thành tường thuẫn hình cung, đại thuẫn chen vào trong đất, có tư thế phòng thủ, phía sau có trường thương thủ đã dàn trận sẵn chờ đón.

Cung tiễn thủ cài cung, cung có thể bắn ra bất cứ lúc nào, chẳng mảy may sợ hãi vì đối phương là Linh Đài cảnh.

m 2 dùng tốc độ cực nhanh xông phá vòng vây, quỷ trảo lao tới, “xoảng” một tiếng, đánh bay đao thuẫn thủ và người cầm thuẫn.

Có điều hắn cũng không dễ chịu, thế tấn cực nhanh lập tức ngừng lại, bốn năm trường thương thủ nhắm chuẩn cơ hội, trường thương dày như rừng lạp tức đâm vào hắn.

m 26 khua song trảo, vừa chặn vừa lui.

Còn chưa đợi hắn đứng vững, đao thuẫn thủ còn lại liền cầm chiến thuẫn ép về phía hắn, chặn hắn đột phá trái phải.

Vào lúc này.

“Keng keng keng!”

Tiếng dây cung không ngừng vang lên, hàng loạt mũi tên bắn ra, mười mấy hai mươi mũi tên như vũ tiễn, vây trùm m 26 ở bên trong.

Cặp quỷ trảo của hắn khua không chút kẽ hở, giống như bao trùm toàn thân vào trong.

“Keng keng keng!”

Một chuỗi âm thanh kim loại giao kích, toàn bộ mũi tên đều bị đón đỡ, thế mà lại không thể gây ra chút thương tổn nào cho hắn.

Thật không hổ là tu sĩ Linh Đài cảnh.

Nhưng cho dù như vậy, sau khi bị một chuỗi đón đỡ áp chế, sự đột phá của m 26 vẫn thất bại, hắn chỉ có thể lùi về sau, quay trở lại trong vòng vây.

Đây chính là sự đáng sợ của trận chiến quân đội, một đội hai mươi mấy binh lính, m 26 đối mặt với bất cứ tên nào cung có thể ung dung tàn sát.

Nhưng một đội quân tuần phòng doanh được đào tạo chuyên nghiệp, trang bị đầy đủ như vậy, lại có thể ương ngạnh bức hắn tháo lui!

Đương nhiên, đây không phải là nói đội binh lính này lợi hại hơn m 26.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right