Chương 522: Trấn Long bi! Long Hổ Giáng Ma xích (4)
Nếu chỉ có đội binh lính này đối đầu dã ngoại với m 26, kết cục toàn quân bị diệt, e rằng chắc chắn là đội binh lính này.
Đương nhiên khi đó m 26 cần phải bỏ ra cái giá bao nhiêu cũng không dễ nói.
Thế nhưng bây giờ là đang ở chính diện chiến trường.
Hơn nữa phần lớn đội quân đều đã xuất hiện ưu thế bao vây, dĩ nhiên là ưu thế làm lu mờ toàn bộ ưu thế linh động nhanh chóng, xuất quỷ nhập thần của m 26.
Chỉ cần một khi hắn không thể thoát khỏi vòng vây, binh lính không ngừng tiến hành làm hắn tiêu hao sức lực, cuối cùng người chết chắc chắn là m 26.
Mà bên giao chiến của m 26 chỉ là một góc của tổng thể chiến trường.
Vào lúc hắn thử đột phá chiến trận, ở các nơi khác cũng phong vân đột biến.
Hoàng Phủ Tấn Nguyên thật không hổ là cường giả Linh Đài cảnh hậu kỳ, giống như hóa thân thành tôn giả hỏa diễm, ông ta xung kích theo từng quyền từng cước, cả đội binh lính tuần phòng doanh đều bị ông ta đánh cho thất linh bát lạc.
Tộc nhân theo bên cạnh hắn vỗng dưng huýt sáo, tiếng huýt trong veo truyền đến bầu trời.
Bỗng dưng, một đạo âm thanh chim hót thanh thúy vang lên, trong bầu trời mờ tối âm trầm, một cự ảnh rộng vài trượng bay xuống.
Tốc độ của nó rất nhanh, chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi đã giá lâm xuống mặt đất.
Lúc này, mọi người mới hiểu rõ.
Đó chính là một con đại điểu sau khi tung cánh có đến vài trượng, nó như diều hâu mà không phải diều hâu, như đại bàng mà không phải đại bàng, toàn thân đều mang màu máu, phần đuôi là một đuôi lửa cực kỳ xinh đẹp giống như hỏa diễm xích huyết thiêu đốt vậy.
“Xích Huyết điểu.”
Đây là một loại hung cầm cực kỳ giỏi bay lượn, hơn nửa thân hình cực đại của nó toát ra linh tính, có lẽ là một con Linh thú tam giai được nuôi dưỡng đã lâu.
“Hoàng Phủ Tấn Nguyên, thế mà các ngươi còn muốn chạy?”
Bắc Thần lão tổ của Trường Ninh Từ thị là người nhà, không sợ cung tiễn thủ tuần phòng doanh bắn ông ta, ông ta lập tức phi thân trên không, tay cọ trên nhẫn trữ vật, trong lòng bàn tay lại xuất hiện một tấm bia màu đen như đất.
Trên mặt của tấm bia màu đen như mực kia khắc vô số ký hiệu màu bạc thần bí mà huyền ảo không rõ.
Hắc bi vừa xuất hiện liền cho ra một loại khí thế thiên uy huy hoàng không thể chống lại.
Chỉ thấy Bắc Thần lão tổ bóp chỉ quyết, những ký hiệu huyền ảo kia phát ra ánh sáng chói mắt.
“Vù!”
Theo sự run rẩy dữ dội của hắc bi, trong không khí phát ra một tiếng chấn động như tiếng chuông reo sáng và trống gõ tối. Theo đó, hắc bi huyễn hóa ra một đọa hư ảnh năng lượng màu bạc khổng lồ, khí thế phi phàm trấn áp hai người kia.
“Trấn Long bi!”
Hoàng Phủ Tấn Nguyên tái mặt, vội vàng hét lên: “Khang Bình, ngươi chạy trước đi mặc kệ ta.”
Món “Trấn Long bi” này đương nhiên không thể là món bảo vật trấn tộc của Trường Ninh Từ thị cung phụng trong từ đường.
Đây chỉ là một món phỏng chế phẩm. Nhưng cho dù là phỏng chế phẩm cũng là linh khí do tiên tổ của Từ thị hao tổn khí lực lớn phỏng chế ra, phẩm chất đạt đến cấp độ của linh khí trung phẩm.
Uy lực của nó không giống bình thường.
Một khi bị hư ảnh năng lượng của nó trấn áp sẽ giống như gánh núi, nửa bước cũng khó đi.
Thật không hổ là thế gia Bát phẩm lâu đời, nội tình nồng đậm hơn nhiều so với thế gia Bát phẩm bình thường.
Nhưng Hoàng Phủ Tấn Nguyên cũng không ngồi chờ chết, ông ta là tị tổ mở núi của Tiền Mã Hoàng Phủ thị. Tuy bây giờ tuổi tác đa cao, tu vi huyền khí đã có di tích đình trệ giật lùi nhưng suy cho cùng cũng là một cường giả Linh Đài cảnh hậu kỳ.
Hơn nữa Tiền Mã Hoàng Phủ thị cũng là thế gia Bát phẩm, tuy phương diện nội tình không bằng Trường Ninh Từ thị nhưng chung quy vẫn có bài diện của thế gia Bát phẩm.
Ông ta vung tay, trong tay xuất hiện một Giới Xích dài mấy thước.
Toàn thân Giới Xích đó vàng óng như ngọc, cũng có nhiều ký hiệu được khắc lên nhưng đồng thời hai mặt chính phản còn chạm khắc một rồng một hổ, toàn thân dày đặc quang mang màu vàng nhạt.
Theo huyền khí của Hoàng Phủ Tấn Nguyên đưa vào, “Vù” một tiếng, Giới Xích nở rộ ra một đạo Giới Xích cỡ lớn màu vàng ròng thực thực ảo ảo dài chừng vài trượng, trong hư ảnh, hư ảnh lại giống như có rồng hổ đang gầm rú.
“Long Hổ Giáng Ma xích!”
Đây là một món linh bảo thần thông cực kỳ nổi tiếng ở Đại Càn quốc, uy lực thông thiên diệt địa, có thể hủy núi đoạn sông.
Nhưng đồng thời cũng không còn nghi ngờ gì, đây là một món linh khí mô phỏng.
Nhưng cho dù là linh khí mô phỏng, nó cũng có uy lực bất phàm. Nhất là nằm trong tay loại cường giả Linh Đài cảnh hậu kỳ như Hoàng Phủ Tấn Nguyên, lại càng bá đạo hung tợn!
Hư ảnh Giới Xích và hư ảnh Trấn Long bi va chạm vào nhau, chấn động ra từng đợt sóng xung kích, khiến đá vụn trên bãi cát vàng bị nén thành phấn, phiêu tán bốn bề. Những binh lính của tuần phòng doanh cũng không dám tiến đến gần.
Nhưng không có ai để ý đến trong bóng tối mông lung, một con ô quy to lớn thuận theo thượng du sông Kim Sa dần trôi dạt xuống.
Một nữ tử eo giắt bảo kiếm đứng trên ô quy.
Váy tơ tằm băng màu thủy lam phiêu dật trong gió đêm, phiên nhiên như tiên.
Điểm kỳ lạ nhất là có một hạt châu màu thủy lam chậm rãi mà linh động quanh quẩn xung quanh nàng, thường ma sát với nàng, bày ra dáng vẻ “thân mật” dị thường.