Chương 523: Thiếp thân Nhược Lam! Thay phu quân chào hỏi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,889 lượt đọc

Chương 523: Thiếp thân Nhược Lam! Thay phu quân chào hỏi (1)

Dĩ nhiên nữ tử mới ra sân này chính là con dâu lớn của Vương thị Liễu Nhược Lam.

Đôi con ngươi của nàng chuyên chú quét toàn cảnh bãi Kim Sa, biểu tình nghiêm túc, trong con ngươi cũng mang theo một tia ngưng trọng.

Cục diện hôm nay là do phu quân Vương Thủ Triết của nàng trù tính từ lâu, cũng liên quan đến sự đổi thay vận mệnh của cả Trường Ninh vệ, bước ngoặt vận mệnh và thay đổi giữa các thế gia.

Tuy cho đến nay, tất cả đều tiến hành theo kế hoạch nhưng chuyện này rất hệ trọng, không thể xảy ra chút sai sót, dĩ nhiên cũng phải bố trí chu toàn.

Mà lúc này, trên bãi loạn thạch, lão tổ mở núi Hoàng Phủ Tấn Nguyên của Tiền Mã Hoàng Phủ thị tay nắm “Long Hổ Giáng Ma xích” cũng đã ngăn được “Trấn Long bi” của Bắc Thần lão tổ của Trường Ninh Từ thị.

Quanh thân ông ta bốc cháy hỏa diễm đỏ rực, mặc cho “Trấn Long bi” uy thế ngút trời, chèn ép cả người ông ta nổi đầy gân xanh nhưng không hề lùi lại nửa bước.

“Khang Bình, bây giờ ngươi không đi còn đợi đến khi nào nữa?”

Nhìn thấy cháu trai đứng bất động, ông ta cắn răng thấp giọng quát.

“Gia gia!”

Hoàng Phủ Khang Bình đỏ hoe vành mắt, vô cùng đau thương.

Hắn hận bản thân không thể tuyệt tự nhưng trong lòng hắn lại biết lúc này không phải là lúc cứng đầu.

Chuyện hôm nay rõ ràng đã sa vào trong bẫy của đối phương, không thể cứu vãn được.

Nếu lão tổ thứ hai trong gia tộc của hắn thiệt mạng ở đây, cả Tiền Mã Hoàng Phủ thị sẽ rơi cả ngàn trượng, thậm chí rất khó có cơ hội trở mình.

Cố nén bi thương trong lòng, Hoàng Phủ Khang Bình lập tức xoay người bước lên con Xích Huyết Cưu, sờ đầu của nó: “Bạn già à bạn già…Hôm nay nhờ cả vào ngươi đấy.”

Thuở thiếu thời, hắn đã để lộ ra thiên bẩm Ngự Thú sư bất phàm.

Do vậy, gia gia Hoàng Phủ Tấn Nguyên của hắn đã không tiếc mà đi nhờ vả Hoa Diệp lão tổ, mượn mặt mũi của Hoa Diệp lão tổ, bỏ một cái giá lớn mới làm ra được một quả trứng của hung thú Xích Huyết Cưu từ trong tay Mạc Nam Hoàng Phủ thị, sau khi trứng nở thì giao cho hắn chăm sóc và nuôi dưỡng.

Hôm nay, đã hơn trăm năm trôi qua, thiếu niên Hoàng Phủ Khang Bình năm xưa đã trở thành lão tổ Linh Đài cảnh trung kỳ, mà con chim non Xích Huyết Cưu đó cũng đã trở thành một con Linh thú tam giai.

Trong đó, tài nguyên và tâm huyết tiêu phí không biết bao nhiêu mà kể. Nhưng đối với thế gia Bát phẩm mà nói, có một con Linh thú tam giai cũng là một nội tình trấn tộc lớn mạnh.

Dù sao thì đã là Linh thú, thọ nguyên đều cực kỳ dài, ít nhất cũng có thể trấn thủ gia tộc vài trăm năm.

Thậm chí, con Xích Huyết Cưu tam giai này còn có tác dụng vào thời khắc mấu chốt này.

“Cúc cu!”

Xích Huyết Cưu ngửa đầu phát ra tiếng huýt hồn hậu, nhanh chóng giang rộng cánh, hai cánh vừa vỗ đã lụi thẳng lên bầu trời, mang theo Hoàng Phủ Khang Bình lao vút đi thật xa.

Đây chính là điểm khác biệt môn phái giữa thế gia và m Sát tông. Ba người m Sát tông đột phá tháo chạy đều là tự mình lo cho mình, tất cả đều dựa vào bản lĩnh và vận khí của bản thân.

Mà hai vị lão tổ của Tiền Mã Hoàng Phủ thị lại là hai ông cháu huyết mạch tương liên, tình nghĩa đậm sâu, vào thời khắc mấu chốt, Hoàng Phủ Tấn Nguyên có thể hi sinh bản thân ngăn cản kẻ địch cho Hoàng Phủ Khang Bình, giúp hắn chạy thoát.

Bởi vì kiêng dè binh lính cung tiễn thủ của tuần phòng doanh, Hoàng Phủ Khang Bình không dám bay cao, gần như là bay lướt trên mặt sông.

Xích Huyết Cưu bay vút với tốc độ rất nhanh, tựa như trong nháy mắt hắn đã ra khỏi hơn mười trượng.

Trong màn đêm mông lung, trên sông Kim Sa tĩnh mịch một mảnh, ngoại trừ dòng nước vỗ vào bãi bùn phát ra tiếng “lao xao”, tất cả đều yên tĩnh như thế.

Hoàng Phủ Khang Bình thở phào.

Hoàng Phủ Tấn Nguyên đang vất vả ngăn chặn Bắc Thần lão tổ nhìn thấy tình hình, trong mắt cũng xẹt qua một tia hân hoan.

Thọ nguyên của ông ta không còn nhiều, có thể giữ lại cháu trai có tiền đồ hơn cũng xem như là lưu lại vài phần nguyên khí cho Tiền Mã Hoàng Phủ thị. Chỉ cần gia chủ Thiên Nhân Hoàng Phủ thị không ngã thì bọn họ vẫn là thế gia Bát phẩm.

Thế nhưng vào lúc ông ta vừa mới thả lỏng.

Bỗng dưng, dị biến đẩu sinh!

Một lốc xoáy khổng lồ chợt xuất hiện trên mặt nước của sông Kim Sa. Lốc xoáy đó rộng hơn mười trượng, gần như che phủ một phần ba sông Kim Sa!

Từ trên bầu trời nhìn xuống tựa như trên sông bỗng xuất hiện một con mắt khổng lồ.

Điều khiến Hoàng Phủ Khang Bình nảy sinh sợ hãi là trung tâm của con mắt lớn đó còn có một con nguyên thủy Linh quy to tướng.

Trên lưng Linh quy, một nữ tử mặc lam y đang đứng.

Mũi chân của nàng chỉ nhẹ nhàng đặt trên mai rùa, cả người giống như đi trên hư không, phiêu dật, lăng nhiên như tiên.

Mà lúc này, nàng đang ngửa đầu nhìn Hoàng Phủ Khang Bình trên bầu trời!

Dưới màn đêm, khuôn mặt sáng trong như ánh trăng của nàng bình tĩnh không chút gợn sóng, không có chút biểu cảm nào, chỉ có con ngươi thâm trầm xẹt qua một tia lãnh khốc.

“Triều lên.”

Chỉ nghe nàng hé bờ môi anh đào, nhẹ nhàng phun ra hai chữ.

Lời vừa dứt, từng đạo huyền khí màu thủy lam lấy nàng làm trung tâm mà gào rít ra, trên mặt sông bỗng chốc có tầng tầng lớp lớp sóng lớn nhấp nhô lên.

“Vù.”

Nguyên Thủy Linh Châu cũng tựa như cảm nhận được gì đó, nhanh chóng xoay tròn lên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right