Chương 524: Thiếp thân Nhược Lam! Thay phu quân chào hỏi (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,454 lượt đọc

Chương 524: Thiếp thân Nhược Lam! Thay phu quân chào hỏi (2)

Từng đạo quang mang màu lam cuộn trào ra từ trong Linh châu, cuồn cuộn không ngừng dũng mãnh trong cơ thể Liễu Nhược Lam, huyền khí rực rỡ dập dờn xung quanh nàng bỗng chốc hóa từ thủy lam thành thâm lam (màu lam đậm).

Trong tích tắc, sóng lớn dao động hóa thành cơn sóng động trời, trùng trùng lớp nước bỗng chốc dâng lên ngút trời, thanh thế to lớn, giống như che lấp cả bầu trời đêm!

Nói thì chậm mà diễn ra rất nhanh.

Tất cả đều xảy ra trong khoảng thời gian rất ngắn.

“Đi!”

Hoàng Phủ Khang Bình tái mặt, lập tức chỉ huy Xích Huyết Cưu lao vút trên bầu trời.

Nhưng đã muộn rồi.

Thân hình của Xích Huyết Cưu mới cất cao chưa tới ba thước, sóng nước khổng lồ đã giống như đào núi lấp biển, hung hăng đập vào người Xích Huyết Cưu.

“Ầm!”

Lực xung kích của sóng nước khiến Xích Huyết Cưu và Hoàng Phủ Khang Bình cả người và chim cùng nhau rơi từ trên trời xuống, cuộn vào trong sông Kim Sa.

“Khang Bình!”

Nhìn thấy cảnh tượng này, Hoàng Phủ Tấn Nguyên trợn trừng mắt, gầm gừ mặc kệ tất cả muốn đi cứu viện.

Nhưng ý đồ của ông ta vẫn còn chưa thực hiện liền bị Bắc Thần lão tổ của Từ thị trấn áp rồi.

Ông ta tức giận quát lên: “Từ Bắc Thần, ngươi tránh ra cho ta!”

“Hoàng Phủ Tấn Nguyên.” Bắc Thần lão tổ khu động Trấn Long bi dùng lực áp chế người khiến đối phương không thể thoát thân, cao giọng đáp, “Các ngươi cấu kết với m Sát tông, cướp đoạt tài vật của các tộc khác, vốn dĩ thiên lý không dung. Hôm nay còn muốn chạy trốn, quả thực là mơ mộng hão huyền!”

“Từ Bắc Thần! Lão phu liều mạng với ngươi!”

Hoàng Phủ Tấn Nguyên tức tối không thể kiềm chế được, phun một ngụm máu tươi lên Long Hổ Giáng Ma xích. Dưới sự gia trì của máu tươi, hư ảnh xích mang bành trướng thêm mấy phần, mơ hồ vang lên tiếng rồng ngâm hổ gầm.

Uy lực của Long Hổ Giáng Ma xích tăng đột biến lần nữa!

Thần sắc của Bắc Thần lão tổ lập tức ngưng trọng vài phần, uy lực của Trấn Long bi cũng tăng rồi tăng, sống chết ngăn cản Hoàng Phủ Tấn Nguyên, không cho ông ta cơ hội nào.

Mà vào lúc Hoàng Phủ Tấn Nguyên đang liều mạng, trong sông Kim Sa, Hoàng Phủ Khang Bình đã nhảy ra từ trong sông.

Y Phục màu đen trên người hắn đã ướt đẫm, vô cùng nhếch nhác nhưng tốt xấu cũng đã thoát ra được. Có điều Xích Huyết Cưu chỉ bay lượn trên bầu trời nên sợ nhất là nước.

Nó chật vật vùng vẫy, giãy giụa trong nước nhưng vẫn không thể dựa vào sức mạnh của mình thoát ra được.

“Bạn già!”

Hoàng Phủ Khang Bình rất sốt ruột, lập tức nhảy vào nước, tóm lấy Xích Huyết Cưu, muốn cứu nó ra khỏi nước.

Nhưng không ngờ trong dòng nước chảy xiết, một đạo âm ảnh to lớn có đường kính hơn trượng sớm đã lặng yên ẩn náu.

Vào lúc Hoàng Phủ Khang Bình vươn tay, âm ảnh đó ló đầu ra, giống như Linh xà xuất kích, ngậm “chốc” một cái ngay cổ Xích Huyết Cưu.

Đúng lúc này, thân hình của nó mau chóng lặn xuống, giống như trong tích tắc đã ngậm lấy Xích Huyết Cưu, dứt khoát kéo nó vào đáy nước.

Dĩ nhiên âm ảnh này là nguyên thủy Linh quy đã thèm khát Xích Huyết Cưu từ lâu.

Linh cầm tam giai là vật rất bổ, đứa tham ăn như nó sao có thể bỏ qua?

“Bạn già!”

Hoàng Phủ Khang Bình đau khổ cực độ.

Xích Huyết Cưu đã theo hắn trăm năm, tình cảm đôi bên sâu đậm như người thân cùng huyết mạch.

Ngay lập tức, hắn muốn nhảy vào trong nước cứu Xích Huyết Cưu.

Nhưng ngoài dự liệu, bên tai bỗng truyền tới giọng nói lạnh lùng mang theo chút lười nhác của nữ tử.

“Hoàng Phủ Khang Bình, ta nguyên ngươi đừng kích động.”

Hoàng Phủ Khang Bình đạp nước vút lên không trung, bỗng quay đầu nhưng lại nhìn thấy một vị nữ tử khí chất phi phàm đang đạp sóng, đứng cách đó không xa.

Một viên Linh châu màu thủy lam đang chậm rãi xoay tròn xung quanh nàng.

Nhìn dưới ánh trăng, nàng một thân Linh khí thanh thuần, linh động tự nhiên, tư thái ưu nhã, thần thái trong dung mạo lại thản nhiên ung dung, giống như là con dâu lớn thế gia nào đó ra ngoài du sơn ngoạn thủy.

“Là ngươi! Rốt cuộc ngươi là ai?”

Con ngươi của Hoàng Phủ Khang Bình co rút, rất kiêng dè, giống như lập tức nhận ra ngay. Nữ tử này chính là nữ tử vừa xuất chiêu đã khiến hắn và Xích Huyết Cưu ngã từ trên trời xuống.

“Tiền Mã Hoàng Phủ thị ỷ vào Trường Ninh Hoàng Phủ thị làm chỗ dựa, quả nhiên mắt cao hơn trời, ngay cả tình báo của đối thủ cũng thu thập qua loa như vậy.” Liễu Nhược Lam nhìn hắn, thần sắc thản nhiên tựa như không quá xem trọng hắn, lời nói bình tĩnh dị thường, “Thiếp thân Liễu Nhược lam, thay phu quân Vương Thủ triết chào hỏi quý gia chủ.”

Liễu Nhược Lam.

Hoàng Phủ Tấn Nguyên từng mơ hồ nghe thấy cái tên này nhưng hắn hoàn toàn không ngờ, chỉ là một nàng dâu của Vương thị lại ẩn chứa thực lực đáng sợ như vậy!

Chạy chạy chạy!

Hoàng Phủ Khang Bình dựng hết cả gai ốc, lập tức xoay người muốn chạy.

Thời này khắc này, trong lòng hắn chỉ có một ý niệm, đó chính là chạy khỏi sông, tìm đường sống. Không chỉ là vì bản thân hắn mà còn vì lưu lại một mồi lửa cho Tiền Mã Hoàng Phủ thị.

Trên mặt sông, Liễu Nhược Lam đứng trên sóng, chỉ bình tĩnh nhìn hắn bỏ chạy, không hề ra tay ngăn cản mà dồn hết lực chú ý lên trận chiến trên bãi Kim Sa.

Vào khoảnh khắc Hoàng Phủ Khang Bình chạy qua sông, một vị lão giả chắp hai tay sau lưng chặn đường đi của hắn.

Dưới ánh trăng mông lung, lão giả đó có râu tóc bạc trắng, ánh mắt bình tĩnh, chỉ đơn giản đứng ở đó, mang tới cho người ta một cảm giác núi cao vực sâu, không thể lường được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right