Chương 529: m Sát độc thi! Hồng Môn Yến (2)
Nó giống như là một con cự tướng viễn cổ đấu đá lung tung, ngang ngược, không có quy tắc trên mặt đất nhưng lại sinh ra một cỗ uy thế đáng sợ giống như không thể ngăn cản được.
Sắc mặt của Vương Lung Yên ngưng trọng, vung Lung Yên kiếm không ngừng lùi về sau, từng đạo Huyền Băng kiếm khí đánh lên người m Sát độc thi.
Kiếm khí lạnh thấu xương, tạo thành từng đạo thương tích sâu đến nỗi có thể nhìn thấy xương trên người độc thi nhưng m Sát độc thi vốn không biết đau, cho dù Vương Lung Yên vung ra động tác gì cũng không thể ngăn nó tiến lên.
Trong nhất thời, Vương Lung Yên lại bị chế trụ.
“Ha ha ha, ngươi cứ ở đây mà chơi đùa với m Sát thi khối của ta đi! Ta không chơi nữa!”
m tiên sinh cười hung tợn, lập tức điều khiển “m Sát Tu La Kỳ” bắt đầu đột phá vòng vây ra ngoài.
Từng đợt gió m Sát nồng đậm gào rít ra từ trên mặt cờ, đừng nói là những binh lính tuần phòng doanh bình thường kia, ngay cả tu sĩ Linh Đài cảnh bước vào trong phạm vi m Sát phong bạo cũng sẽ bị lột một lớp da, thậm chí lưu lại hậu hoạn.
Binh lính tuần phòng doanh chịu uy lực của m Sát, chỉ đành không ngừng lùi bước.
Nhìn thấy m tiên sinh sắp thoát khỏi trùng vây rồi.
Bỗng dưng, một giọng nói hùng hậu truyền tới từ trong màn đêm: “Lung Yên lão tổ, con m Sát độc thi này giao cho ta. Ngươi tiếp tục đối phó với tà nhân m Sát tông kia đi.”
Lời vừa dứt, một vị lão giả thanh sam từ cao địa sườn Bắc đáp xuống, vung trường thương, thay Lung Yên lão tổ ngăn chặn m Sát độc thi.
Lão giả này mang thần thái uy nghiêm, khí độ nghiêm nghị.
Cả người ông ta giống như dung hòa với trường thương trong tay, mỗi một chiêu thức đều mang theo bá khí không ai sánh bằng.
Dưới thế công của hắn, thế công ngang ngược của m Sát độc thi bị ngăn chặn lại.
Hiển nhiên lão giả này là Nho Hồng lão tổ tiếng tăm lừng lẫy của Đông Cảng Trần thị.
Hóa ra là Liễu Nhược Lam đã chú ý đến thế cục bên này có biến, khống chế nước sông Kim Sa ra tín hiệu ám ngữ, Nho Hồng lão tổ lập tức tới chi viện.
Nhìn thấy ông ta, trong con ngươi băng lãnh của Vương Lung Yên khẽ mừng rỡ, thần sắc của m tiên sinh lại đình trệ.
“Còn có cao thủ?”
Sao có thể? Đối phương đã bố trí bao nhiêu cao thủ ở bên ngoài, sao cứ tới một người rồi lại một người, giống như vô hạn vậy?
Đáng tiếc, m tiên sinh vốn không hiểu đối thủ của hắn.
Nếu sau khi hắn chết có cơ hội gặp được hai vị lão tổ của Lưu thị và Triệu thị, đối phương nhất định sẽ giảng giải kỹ càng cho hắn hiểu, nói với hắn tuyệt đối đừng xem thường Vương Thủ Triết.
Mà lúc m tiên sinh đang chấn kinh, Vương Lung Yên đã thoát thân ra khỏi, sắc mặt băng lãnh ngăn chặn đường chạy của m tiên sinh.
…
Vào lúc này, trong chính sảnh chủ trạch của Hoàng Phủ thị.
Bầu không khí lúc này là một mảnh hài hòa, đại lão các phương đều ăn uống linh đình mà chuyện trò vui vẻ trong bữa tiệc.
Bởi vì bầu không khí sôi động, Hoàng Phủ thị thậm chí còn sắp xếp một đội ngũ ca cơ xinh đẹp biểu diễn tiết mục. Nhạc sư đàn tấu âm nhạc êm tai, các vũ cơ tung tăng nhảy máu, kỹ thuật múa vô cùng điêu luyện.
Mỗi năm, Hoàng Phủ thị đã chi không ít để nuôi dưỡng đoàn đội ca cơ này.
Nhưng đây chính là bộ mặt của Thiên Nhân thế gia, phần lớn Thiên Nhân thế gia đều sẽ nuôi dưỡng một số ca cơ nhạc sư, thậm chí còn tiến hành so sánh.
Cũng do vậy nên có thể thấy, quyền thế và tài lực của Thiên Nhân thế gia quả thực không phải là thứ mà Huyền Vũ thế gia bình thường có thể sánh được.
Ít nhất chỉ Vương Thủ Triết hiểu mà nói, chưa từng thấy thế gia Bát phẩm nuôi dưỡng ca cơ.
Muốn xem biểu diễn hát múa, chỉ có thể đến nơi “dành riêng”.
Có điều, bởi vì ngành giải trí trên Trái Đất đã phát triển đến mức đỉnh cao, Vương Thủ Triết đã từng “đích thân chịu đựng thương tổn”, đối với những kỹ thuật nhảy múa tăng động không có bất cứ cảm xúc mãnh liệt nào có thể vực lại tinh thần.
Nhưng các gia chủ của các thế gia khác đều xem rất đặc sắc.
Nhất là vị gia chủ Công Tôn Diễm vừa kế nhiệm chẳng bao lâu, xem đến nỗi mắt dại ra luôn.
Người mà Vương Thủ Triết chú ý hơn cả là “Cơ phu nhân” được sắp xếp ngồi trên ghế đầu, tuy nhiên thân phận này cũng đã từng cẩn thận điều tra, vô cùng phù hợp với kế hoạch lần này.
Mà dựa vào bản lĩnh của Vương Mai, dĩ nhiên đã thuộc nằm lòng với thói quen hành vi và cuộc sống của Cơ phu nhân rồi.
Nhưng cuối cùng, trên ghế đầu còn có một đương kim đích thứ tử chính thức của Cơ thị gia tộc — Cơ Minh Ngọc.
Mà lúc này, gia chủ Hoàng Phủ Cẩm Hoàn cũng đến kính rượu, nếu phát hiện Cơ Minh Ngọc không nhận ra Cơ phu nhân, ít nhiều sẽ có một số chuyện phiền phức.
Vốn dĩ Vương Thủ Triết còn hơi lo lắng về Vương Mai.
Nhưng không ngờ, Cơ phu nhân mà Vương Mai giả dạng đã bắt chuyện trước với Cơ Minh Ngọc, ánh mắt còn mang theo hờn dỗi: “Minh Ngọc ca ca, ta ngồi ở đây nửa ngày rồi mà huynh vẫn không để ý đến ta?”
Một tiếng Minh Ngọc ca ca đó khiến Cơ Minh Ngọc dựng tóc gáy. Ánh mắt của hắn vô cùng kinh ngạc, đánh giá Cơ phu nhân, nhẹ nhàng hỏi: “Dám hỏi, vị cô này, không, phu nhân này là?”
Cách ăn mặc của đối phương chứng tỏ đã là nữ tử thành thục gả cho người ta rồi, giống như một quả đào mận chín mọng.