Chương 530: m Sát độc thi! Hồng Môn Yến (3)
Cuộc đối thoại của hai người đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, nhất là Hoàng Phủ Cẩm Hoàn, hắn ta khẽ nhíu mày, Cơ Minh Ngọc lại không nhận ra Cơ phu nhân?
“Minh Ngọc ca ca, quả nhiên huynh đã không còn nhận ra ta rồi.” Cơ phu nhân liếc mắt, vô cùng hờn dỗi, “Ta là Ấu Vi, muội muội của Cửu thúc gia huynh, lúc nhỏ ta còn thường hay chơi với huynh.”
“Ấu Vi?” Cơ Minh Ngọc ngây ra, sau đó vỗ đầu nói, ánh mắt vô cùng kinh ngạc nói, “Ta nhớ ra rồi, ngươi là Nhị nha đầu của Cửu thúc gia.”
Cơ phu nhân đỏ mắt, trợn mắt, hơi tức giận hờn dỗi nói: “Minh Ngọc ca ca, nhũ danh khuê phòng của người ta đừng nhắc tới trước mặt mọi người thế chứ?”
“Xin lỗi, xin lỗi.” Cơ Minh Ngọc vội vàng đứng dậy xin lỗi nói, “Ấu Vi muội muội, cũng hơn hai mươi năm rồi ta chưa gặp muội, nhất thời lỡ lời, đừng trách đừng trách.”
Cơ Minh Ngọc mười tám tuổi đã đến Học Cung, vẫn luôn sống trong Học Cung, Học Cung vui biết bao nhiêu, rất nhiều kiểu người lợi hại từ các lộ, có thể đánh nhau khắp nơi, tuy cách mấy năm sẽ về thăm nhà một lần nhưng chung quy không thể gặp hết tất cả mọi người.
Cơ thị không phải là tiểu môn tiểu hộ, nhân đinh trong gia tộc nhiều vô số.
“Minh Ngọc ca ca là thiên kiêu của Học Cung, nhất thời không nhớ đến người muội muội như ta cũng bình thường. Có điều, Minh Ngọc ca ca vẫn luôn là thần tượng của người ta nha.” Cơ phu nhân nâng chén, cười tươi xinh đẹp nói, “Ta kính huynh một chén, chúc huynh sớm ngày bước lên Thiên Nhân cảnh.”
Cơ Minh Ngọc thoáng hổ thẹn trong lòng, nâng ly trả lễ. Sau khi uống cạn rượu, có chút kỳ quái nói: “Đúng rồi, ta nhớ Ấu Vi ngươi hình như đã gả đến Chu thị rồi, duyên cớ gì lại xuất hiện ở Trường Ninh vệ?”
Vừa nhắc đến Chu thị, sắc mặt của Cơ phu nhân có hơi khó coi, rót một chén Linh tửu uống cạn, muốn nói lại thôi, có hơi căm giận.
“Minh Ngọc lão đệ, đệ là quý tử của Học Cung, chuyện trong gia tộc không theo sát nhiều cũng là thường tình.” Hoàng Phủ Cẩm Hoàn đang kính rượu bên cạnh cũng căm giận nói, “Tiểu tử họ Chu kia không phải là thứ tốt lành gì. Sau khi thành thân chẳng những lăng nhăng khắp nơi mà còn mang một số nữ tử ở bên ngoài về nhà. Cơ phu nhân tức giận liền thúc ép tên họ Chu kia viết hưu thư, trở về nhà mẹ.”
“Bịch!”
Cơ Minh Ngọc biến sắc, chén rượu lại bị hắn bóp vỡ, sắc mặt hắn u ám như băng nói, “Được được được, tiểu tử họ Chu kia thật là gan to bằng trời, dám bôi nhọ muội muội của Cơ Minh Ngọc ta. Trước khi trở về Học Cung, ta sẽ đi giải quyết hắn.”
“Minh Ngọc ca ca, đa tạ sự quan tâm của huynh. Nhưng mối thù này, ta sẽ tự báo.” Trong con ngươi của Cơ phu nhân xẹt qua một tia căm hận và tàn nhẫn, “Chẳng phải chúng giỏi dệt và chế tác y phục sao? Ta đã nói với gia tộc, phải đánh sập chúng trong hai ngành này khiến hắn và cả Chu thị đều phải hối hận.”
“Hay, thật không hổ là muội muội của Cơ Minh Ngọc ta, cũng không hổ là người của Cơ thị chúng ta.” Cơ Minh Ngọc rất vui vẻ, “Có vài người phải cho chúng biết tay mới được.”
Trải qua một màn “nhận người thân” và lôi kéo làm quen, Cơ Minh Ngọc và Cơ phu nhân lập tức thân thiết hơn nhiều, mở miệng một tiếng Minh Ngọc ca ca, một tiếng Ấu Vi muội muội.
Vương Thủ triết ngồi trên hàng ghế sau cách đó không xa nổi hết da gà.
Mà Hoàng Phủ Cẩm Hoàn lại càng hưng phấn. Trước đây bọn họ đã điều tra “một rõ hai ràng” về lai lịch, thân phận của Cơ phu nhân, Cơ thị đích thực có một Cơ Ấu Vi Cơ phu nhân như vậy.
Hơn nữa, quả thực đã gả đến Thiên Nhân Chu thị, cũng quả thực bị hưu về.
Trước đây tin tưởng nàng, một là hào quang của Cơ thị, hai là quả thực nàng đã lấy ra kỹ thuật ươm tơ và dệt vải từ Thiên Nhân Chu thị, ba là phái đoàn của đối phương quá lớn, hai vị hộ vệ Linh Đài cảnh, ra tay cực kỳ hào phóng.
Bọn họ không có năng lực cũng không có quá nhiều tinh lực và thời gian để điều tra sâu vào nhưng kỹ thuật sẽ không lừa người, những kỹ thuật đó quả thực khá tiên tiến, có thể nâng cao hiệu suất nhân công hai ba lần.
Bây giờ nghe Cơ Minh Ngọc “đích thân chứng thực”, Hoàng Phủ Cẩm Hoàn bỗng lóe mắt, trong lòng không ngừng cười lạnh: “Từ An Bang, Vương Thủ Triết. Qua đêm nay, các ngươi sẽ lĩnh giáo sự chênh lệch giữa Hoàng Phủ thị chúng ta và các ngươi.”
Cơ phu nhân, nàng cũng sẽ nhận thức được ai mới là cường hào chân chính!
Vừa nghĩ tới đây, tầm mắt của Hoàng Phủ Cẩm Hoàn liên rơi trên người của Từ An Bang và Vương Thủ Triết, hắn cười nhạt nói: “Cơ phu nhân là khách quý của Hoàng Phủ thị chúng ta, vẫn luôn là người hợp tác. Thân phận của nàng cao cao tại thượng, không hiểu được dụng tâm hiểm ác của một số gia tộc, còn phải lưu ý vài phần.”
Vương Thủ Triết vừa nghe thấy đã thầm cười hai tiếng trong lòng, cuối cùng đã tới rồi.
Hoàng Phủ Cẩm Hoàn xem như đã làm lớp da () hôm nay thật xinh đẹp, suy cho cùng cũng không che giấu được sự thực đây là một Hồng Môn Yến ().
(*) ẩn dụ vẻ ngoài, bề nổi bên ngoài.
(*) Hồng Môn Yến: yến tiệc mang ý đồ xấu xa.
“Hừ!”
Gia chủ Từ An Bang của Trường Ninh Từ thị bất mãn hừ một tiếng, “Hoàng Phủ gia chủ nói vậy là sai rồi, con đường kinh doanh này chắc chắn là dựa vào bản lĩnh. Huống chi Trường Ninh Từ thị và Bình An Vương thị chúng ta đều lấy thành tín làm đầu, gia chủ chớ có mở miệng bôi nhọ.”