Chương 531: Nghịch chuyển! Phản sát (1)
“Ngũ bá nói rất phải.” Vương Thủ Triết bình tĩnh nói, “Chúng ta thường giáo dục con cái muốn đứng vững phải lấy đức làm đầu, nếu đức hạnh không đủ thì sao có thể đứng vững? Nhất là những gia tộc nhỏ như chúng ta, nếu vô đức vô hạnh, sao có thể sống tiếp được?”
“Ha…”
Ánh mắt Hoàng Phủ Cẩm Hoàn thoáng lóe lên nhưng không hề tranh luận với bọn họ.
Qua đêm nay, Trường Ninh Từ thị và Bình An Vương thị chính là châu chấu sau thu, không nhảy nhót nổi được mấy ngày nên cứ để họ đắc ý một lát đi.
Trong chủ trạch của Trường Ninh Hoàng Phủ thị ca múa thanh bình là thế, trên bãi Kim Sa, cuộc chiến gần công xưởng lại tiến vào giai đoạn ác liệt.
Người ngựa của tuần phòng tam doanh vây kín bãi Kim Sa, không một kẽ hở, các vị cao thủ Linh Đài cảnh đang chém giết trong đó. Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đây chính là một trận chiến diệt vong.
Trong đó, trận chiến giữa Vương Lung Yên và m tiên sinh là trận quan trọng nhất.
Lực chiến đấu của m tiên sinh không thể hiện ở việc chém giết chính diện mà là ở đủ loại thủ đoạn xảo quyệt.
Bị ép dùng tới đủ loại át chủ bài, mà át chủ bài đều bị phá bỏ, cho dù tu vi cao hơn Vương Lung Yên một nấc thì bây giờ cũng thành hổ mất nanh vuốt, dưới thế công bá đạo liên hoàn không ngớt của Vương Lung Yên, hắn đã không thể chống đỡ được nữa.
Nếu không phải thân pháp hắn dứt khoát, thủ đoạn nhiều vô kể, chỉ sợ đã sớm bị giết rồi.
Nhìn thấy đột phá thoát thân là điều vô vọng, đáy mắt hắn xẹt qua vẻ oán hận, bỗng dưng mở miệng: “Vị nữ tử này, ta với ngươi không thù không oán, ngươi hà tất phải bức chết ta? Ta biết một bí mật, có thể chia sẻ với ngươi, giúp ngươi bước lên Thiên Nhân cảnh.”
Đã đến lúc này, hắn chỉ còn cách tung ra át chủ bài cuối cùng.
Hắn tin rằng hễ là tu sĩ Linh Đài cảnh hậu kỳ đều khó mà thoát khỏi mị hoặc to lớn của việc thăng tiến Thiên Nhân cảnh. Ít nhất đối phương cũng sẽ quan tâm một chút đến bí mật mà hắn có rốt cuộc là gì.
Chỉ cần đối phương thoáng do dự, hắn liền nắm chắc thuyết phục được đối phương.
Nhưng ngoài dự liệu! Đối mặt với mị hoặc như vậy, Vương Lung Yên lại chẳng thèm nâng mí mắt bao nhiêu, chỉ là hận ý càng sâu.
Bà chợt gia tăng thôi động Huyền Băng kiếm pháp, băng tuyết trào dâng trong Lung Yên kiếm bỗng chốc tăng vọt, kiếm khí tỏa ra băng lãnh, phong mang lạnh thấu xương.
Tầng tầng lớp lớp kiếm khí lập tức áp chế hoàn toàn m tiên sinh.
Rất rõ ràng, bà vốn không định nghe m tiên sinh nói gì, một lòng chỉ muốn giết hắn ta.
“Ngươi!” m tiên sinh nghẹn họng, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi, “Ngươi điên rồi? Giết ta thì có lợi gì cho ngươi? Ta có thể lập thề ước Minh Hà chia sẻ bí mật với ngươi, thậm chí ta còn có thể thề sẽ giúp ngươi tiến lên Thiên Nhân cảnh. Ngươi cũng biết, tuy m Sát tông bọn ta đối đầu với Tử Phủ Học Cung các ngươi nhưng cũng sẽ không tùy tiện vi phạm thề ước Minh Hà.”
Thề ước Minh Hà là một loại thề ước mà m Sát tông cực kỳ xem trọng, một khi chúng đã lập lời thề này, nếu không liên quan đến sống chết tồn vong thì sẽ rất hiếm khi vi phạm thề ước.
Ngay cả thề ước Minh Hà hắn cũng lôi ra rồi, chứng tỏ thật sự sợ hãi.
“Ta thừa nhận đề nghị của ngươi rất mê người, ta cũng biết thề ước Minh Hà của m Sát tông các ngươi, chỉ đáng tiếc…”
Cơ thể của Lung Yên lão tổ lơ lửng giữa không trung, tay nắm chắc Lung Yên kiếm, sắc mặt lãnh đạm, mâu quang nơi đáy mắt lại giống như băng phong, kiên định dị thường.
Bỗng dưng, cánh tay bà run lên, vung kiếm chém xuống.
Đúng lúc này, giọng nói khí phách của bà cũng truyền tới từ trên bầu trời: “Nếu ta từ bỏ hiềm khích trước đây mà hợp tác với m Sát tà tông ngươi thì làm sao đối mặt với liệt tổ liệt tông? Làm sao đối mặt với trưởng bối của Học Cung? Làm sao đối mặt với con cháu hậu bối trong gia tộc?”
Vương Lung Yên biết rõ, một chữ “đức” chính là nền tảng đứng vững của gia tộc!
Nếu chỉ quan tâm đến lợi ích trước mắt, vứt bỏ giới hạn của đạo đức thì có khác gì với lòng tham và sự ích kỷ của Hoàng Phủ thị? Gia tộc có nền tảng như vậy, có thể hung hăng được một lúc nhưng chắc chắn không thể ngang tàng cả đời.
Bà vừa dứt lời, ngàn vạn băng tuyết bất chợt tụ tập thành hàn băng phong bạo, bao trùm m tiên sinh vào trong.
Kiếm mang do Lung Yên kiếm hóa thành có mặt ở khắp nơi, đều là đường chí mạng!
“Đáng ghét, nữ nhân đáng chết!”
Đây là kẻ điên khó chơi!
m tiên sinh gào thét trong lòng, đau khổ không nói nên lời.
Cho dù hắn có vô số thủ đoạn vẫn bị đánh đến thảm bại, khắp nơi trên người đều bị thương, cơ thể gần như tổn thương do giá rét, động tác ngày càng chậm.
Nếu tiếp tục đánh thì chỉ có con đường chết.
“Được rồi được rồi.”
Gương mặt hung tàn như cương thi của m tiên sinh co rúm lại, giống như đã quyết định xong gì đó.
Trước mắt chỉ còn sử dụng được chiêu đó.
Ngay sau đó, máu tươi trong cơ thể hắn liền sôi trào lên, trong thất khiếu và lỗ chân lông cũng ứa máu, dáng vẻ trông cực kỳ dữ tợn kinh khủng.
Máu là nền tảng của sinh mệnh mà máu tươi lại là nền tảng của tu sĩ.
Bất cứ cử động vận dụng máu tươi, ít nhiều đều sẽ tổn thương đến nền tảng tu vi, thậm chí ảnh hưởng đến thọ nguyên. Máu tươi thiêu đốt như vậy, cho dù có thể thoát thân cũng e rằng đã đại thương nguyên khí.